Vy, Tuấn và Ngọc đứng giữa không gian tĩnh lặng, ánh mắt hướng về phía âm thanh lạ lùng đang vọng lại từ xa. Nỗi lo lắng trong lòng họ dâng cao, nhưng không ai trong số họ có thể bỏ đi. Hình bóng của Bích vẫn ám ảnh, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm đang rình rập.
“Chúng ta phải tìm cách cứu Huy,” Tuấn nói, giọng trầm xuống. “Nếu Khải đã bắt cóc Huy, thì có thể anh ấy đang ở nơi nào đó rất nguy hiểm.”
“Đúng,” Ngọc gật đầu, nhưng đôi mắt cô đầy lo âu. “Chúng ta không thể để hắn ta tiếp tục thao túng mọi thứ. Huy là một phần của chúng ta.”
“Chúng ta cần phải có một kế hoạch,” Vy nói, lòng kiên định hơn bao giờ hết. “Khải không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn rất thông minh và tàn nhẫn.”
Ngọc tiến lại gần Vy, ánh mắt cô lấp lánh. “Nhưng chúng ta có sức mạnh riêng của mình. Vy có khả năng giao tiếp với thế giới tâm linh, còn Tuấn có kỹ năng chiến đấu. Chúng ta có thể kết hợp lại.”
“Một kế hoạch không thể thiếu sự chuẩn bị,” Tuấn nhấn mạnh. “Chúng ta cần biết chính xác nơi Khải giữ Huy.”
Vy cảm nhận được một luồng năng lượng lạ. “Tôi có thể cố gắng liên lạc với các linh hồn, có thể họ sẽ biết điều gì đó.” Cô nhắm mắt lại, tập trung vào âm thanh xung quanh, tìm kiếm những dấu hiệu từ thế giới bên kia.
Những âm thanh lặng lẽ bắt đầu vang lên, như những lời thì thầm. Một cảm giác nặng nề lan tỏa trong không khí. “Có một linh hồn đang tiếp cận,” Vy nói. “Hãy chuẩn bị.”
“Là ai?” Ngọc hỏi, lo lắng.
“Có vẻ như là một linh hồn từng biết Khải,” Vy đáp. “Cô ấy… cô ấy đang muốn nói với chúng ta điều gì đó.”
Bất ngờ, một hình bóng mờ ảo hiện ra, ánh sáng yếu ớt vây quanh. “Các ngươi không nên tin tưởng hắn,” giọng nói vang lên, đầy sự khẩn trương. “Khải đang âm thầm thao túng mọi thứ, và Huy đang gặp nguy hiểm.”
“Chúng tôi phải cứu anh ấy!” Ngọc kêu lên. “Cô có thể giúp chúng tôi không?”“Tìm kiếm nơi hắn giấu Huy… trong ngôi nhà bỏ hoang ở phía Bắc. Nhưng hãy cẩn thận,” linh hồn cảnh báo. “Hắn luôn có những cạm bẫy.”
Vy mở mắt, tâm trạng đầy căng thẳng. “Chúng ta phải đến đó ngay. Nhưng cần có kế hoạch cụ thể.”
“Được rồi, hãy chia ra,” Tuấn đề xuất. “Ngọc và tôi sẽ tìm cách tiếp cận ngôi nhà, trong khi Vy sẽ cố gắng liên lạc với các linh hồn khác để có thêm thông tin.”
“Cẩn thận,” Vy nhắc nhở. “Khải có thể đã biết chúng ta đang tìm kiếm Huy.”
Họ gật đầu, mỗi người đều cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm. Khi họ chuẩn bị rời đi, một âm thanh lạ lại vang lên từ phía sau, như một dấu hiệu cảnh báo.
“Chúng ta không thể chậm trễ,” Tuấn nói, giọng kiên quyết.
Nhưng ngay khi họ định bước đi, bóng đen lại xuất hiện, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh trong đêm tối. “Các ngươi thật ngu ngốc,” giọng nói khô khốc vang lên. “Đừng nghĩ rằng các ngươi có thể thoát khỏi tay ta.”
“Chúng tôi sẽ không để ngươi cản trở,” Tuấn đáp, tay nắm chặt lại, chuẩn bị đối đầu.
“Ta sẽ làm mọi cách để bảo vệ Huy,” Vy nói, lòng đầy quyết tâm. “Ngươi không thể thắng được chúng ta.”
“Hãy chuẩn bị cho cái chết,” bóng đen cười lớn, âm thanh như tiếng gầm gừ của bão tố. “Ta sẽ không để các ngươi can thiệp.”
Cả nhóm đứng vững, sẵn sàng đối mặt với mối nguy hiểm đang đến gần. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ vì Huy, mà còn vì tương lai của chính họ, và âm thanh của cái chết vẫn đang vang vọng xung quanh, như một lời nhắc nhở không thể quên.