Năm năm qua đi, anh ngẫu nhiên đến Mạnh gia, thường xuyên nhất chính là đi đón Kiều Kiều tan học về nhà, sau lại nghe mẹ kế nói, cô mới biết được anh học ở Đài Bắc, nghe nói là khoa âm nhạc…… Cô nhớ lại bàn tay to của anh nắm tay Kiều Kiều, năm ngón tay thon dài rõ ràng, là một đôi tay rất đẹp; bộ dáng anh cũng rất được, ngũ quan thâm thúy mà tươi sáng, rất giống Kiều Kiều, bọn họ thoạt nhìn đều giống con lai, nghe nói là di truyền từ bà cố có huyết thống Hà Lan……
Cô còn nghe nói anh là học sinh giỏi của khoa nhạc, là một tay đàn dương cầm rất hay, mà anh kéo đàn violon dễ nghe như dạ khúc mùa hè; Nghe nói anh rất được nữ sinh hoan nghênh! Đó là bình thường, gương mặt quá mức tuấn mĩ của anh đến chỗ nào cũng làm người ta chú ý.
Còn nghe nói……
Mạnh Uyển Lôi nở nụ cười, chuyện cô nghe nói thật đúng là nhiều, mà việc này đều là qua cuộc nói chuyện của Kiều Kiều và mẹ kế mới biết được.
Không biết vì sao, cô lại để ý.
Ngay từ đầu là sợ, sợ anh sẽ nói ra chuyện cô đẩy Kiều Kiều xuống nước, qua thời gian dài, lại như là thói quen, chỉ cần là chuyện của anh, cô sẽ có thói quen để ý.
Thói quen này không tốt lắm, nhưng dường như cô không đổi được.
“Ngày mai……” Anh sẽ đến, giống như năm ngoái.
Nhưng cô nghĩ, anh sẽ bỏ qua cô, giống như mỗi lần gặp nhau vậy. Ai bảo cô là người Mạnh gia anh ghét chứ?
Đằng trước là bữa tiệc náo nhiệt, sinh nhật công chúa Mạnh gia là tiêu điểm chú ý của xã hội thượng lưu, trước là do Mạnh gia là đầu rồng của ngành thực phẩm ở Đài Loan, Mạnh Uyển Lôi xinh đẹp tao nhã cũng rất được chú ý, tuy rằng mới mười tám, nhưng từ nhỏ đã được giáo d.ụ.c rất tốt, khí chất của cô không giống người bình thường, dung mạo tinh tế như bạch ngọc trân châu, trong suốt không tỳ vết lại không giống bảo thạch sáng rọi bức người. Vẻ đẹp của cô dịu dàng như được khoác lên mình bộ quần áo thanh thoát tựa ánh trăng khiến người ta rung động, cũng làm cho người ta muốn tiếp cận, muốn chạm vào; Bởi vậy tuy rằng còn nhỏ tuổi, lại sớm khiến cho những thiếu gia của nhân vật nổi tiếng chú ý,
Số người theo đuổi nối liền không dứt. Mặc kệ phía trước huyên náo, phía sau biệt thự vẫn yên tĩnh. Nghiêm Quân Dịch đứng ở trước lan can, nhìn chăm chú nhà trên náo nhiệt, khóe môi nhếch cười, anh có thể tưởng tượng được cảnh tượng nơi đó.
Người đàn ông đem chị gái anh bỏ chạy kia, giờ phút này hẳn là đang kéo vợ chính thức của ông ta, đi nhận lời chúc của mọi người dành cho con gái mình.
Mà chị của anh, thì một mình canh giữ ở sau nhà, mỗi một năm, chị đểu vượt qua như vậy. Anh vì chị gái thấy không đáng, người đàn ông họ Mạnh kia có cái gì tốt? Đáng để chị anh hi sinh vì ông ta như vậy?
“A Dịch…… Khụ khụ!”
“Chị, chị đi ra làm gì?” Nghiêm Quân Dịch nhíu mày xoay người nhìn về phía chị gái, nhìn chị gái thân thể yếu ớt, sắc mặt hơi trầm xuống. Anh cất bước đi về phía chị, cởi áo khoác trên người, ôn nhu giúp bà phủ thêm.
Nghiêm Quân Nghi cười nhận quan tâm của em trai, giữ c.h.ặ.t áo khoác trên vai, ngẩng đầu nhìn em. “Còn em? Một mình đứng ở ban công làm gì?”
“Không có gì, chị, chúng ta đi vào, bên ngoài gió lớn, chị chưa hết cảm, không cần đứng ở ngoài này.” Nghiêm Quân Dịch không nói thêm, nắm bả vai chị đi vào trong phòng.
Nghiêm Quân Nghi cũng không cự tuyệt, dù sao cũng là em trai mình, bà làm sao không biết anh đang nghĩ cái gì. “A Dịch, lòng chị cam tâm tình nguyện.”
Nghiêm Quân Dịch không nói gì. Nghiêm Quân Nghi thở dài, cười vỗ mặt em trai.
“Em nha…… Chị với anh rể em nhiều năm như vậy, em tại sao còn nhìn không thuận?”
“Ông ta không phải anh rể em.” Người đàn ông kia chưa kết hôn với chị anh.
“A Dịch……” Nghiêm Quân Nghi lắc đầu bật cười, không có cách với em trai yêu dấu, bà biết anh vẫn không tha thứ cho lựa chọn năm đó của bà.
Đứa em này cách bà mười sáu tuổi, từ nhỏ luôn dính vào bà, hai người tình cảm rất tốt; Năm đó bà lựa chọn người đàn ông đã có vợ, cha mẹ tức giận đến mức đuổi bà ra khỏi cửa, mà em trai yêu dấu cũng tức giận đến mức không để ý đến bà. Thống khổ như vậy, bà toàn c.ắ.n răng nuốt vào, cam tâm l*m t*nh nhân ám muội, cùng người nhà cắt đứt liên hệ; Vài năm sau, A Dịch lại một mình tới gặp bà.
Bà vừa mừng vừa sợ, mở miệng hỏi A Dịch chuyện trong nhà, lại từ trong miệng anh biết được chuyện cha mẹ mất, mà bà mà ngay cả lần gặp mặt cuối cùng cũng không được nhìn thấy.
Bà khóc, bà đau, nhưng đây là lựa chọn của bà, bà chẳng trách bất luận kẻ nào, bà chỉ còn lại người thân duy nhất, bà muốn chiếu cố anh, nhưng đứa em trai quật cường này lại cự tuyệt, anh nói anh không cần một xu của người đàn ông kia.
Bà biết cá tính của em mình, cũng không miễn cưỡng, chỉ cần em trai liên lạc với bà, đừng tức giận, chị gái như bà chỉ còn nó là người thân.
May mắn A Dịch đáp ứng, bà biết nó đối với Mạnh gia không có hảo cảm, nhưng bởi vì bà cùng Kiều Kiều, nó lại đồng ý bước vào Mạnh gia, tuy ghét người đàn ông mà bà lựa chọn, nhưng vẫn nhẫn nhịn, làm như không thấy.
Nghĩ đến tình hình chồng cùng em trai ở chung, Nghiêm Quân Nghi không khỏi cảm thấy buồn cười, hai người kia nhìn thấy đối phương chưa bao giờ hòa nhã.
“Chị gần đây có khỏe không?” Không muốn tiếp tục đề tài này, Nghiêm Quân Dịch biết bà sẽ lại giảng giải một ít chuyện làm anh khó chịu.
Hừ! Những lời này anh đã nghe đến mức không muốn nghe, nếu không phải tên họ Mạnh kia đối đãi với chị cũng không tệ lắm, nếu không phải chị rất yêu người đàn ông kia, anh sớm đem người đàn ông kia đi chôn.
“Tốt hơn nhiều.” Biết anh muốn nói sang chuyện khác, Nghiêm Quân Nghi nói theo anh, ôn nhu cười.
“Sắc mặt của chị quá kém.” Nghiêm Quân Dịch nhíu c.h.ặ.t mi, chị thân thể vốn yếu ớt, gần đây lại thường thường sinh bệnh, làm cho anh thật sự không thể yên tâm.
“Đừng lo lắng, chị không sao.” Nghiêm Quân Nghi vỗ vỗ tay em trai. “Em nha, nếu muốn chị khỏi bệnh, hòa nhã một chút với anh rể em đi.”
“Ông ta không phải anh rể em.” Nghiêm Quân Dịch lại lặp lại. “Nói sau, ông ta nhìn em có hòa nhã sao?” Tên kia sắc mặt so với anh còn khó coi được không?
“Ai bảo em đều bỏ qua ông ấy.” Nghiêm Quân Nghi trừng mắt với em trai một cái.
Nghiêm Quân Dịch nhíu mày. “Em sợ em nhìn thẳng vào ông ta sẽ không khống chế được tay của em.” Bỏ qua là vì tốt cho mọi người, anh không sợ đ.á.n.h c.h.ế.t tên kia, chỉ sợ chị gái tức giận hoặc khóc.
Anh chỉ sợ chị gái khóc, năm đó bà khóc cầu xin anh liên lạc cùng bà, đừng một mình làm bà lo lắng, anh mới mềm lòng, khi tức giận vì bà quá ngốc, cuối cùng vẫn mềm lòng, ai bảo bà là chị gái anh yêu nhất.
“Em nha!” Nghiêm Quân Nghi tức giận trừng anh, nhưng cũng không có cách, chỉ có thể vi não vỗ nhẹ khuôn mặt tuấn mĩ của em trai. “Em đó, càng lớn càng đẹp trai, nhưng cá tính vẫn luôn cố chấp.”
Em trai bà từ nhỏ bộ dáng đã xinh đẹp, rõ ràng là tóc đen mắt đen, nhưng lại giống con lai, hình dáng khắc sâu rõ ràng, ngũ quan thâm thúy lại đẹp trai, từ nhỏ mê c.h.ế.t một đống nữ sinh; Hiện tại đã thành người đàn ông trưởng thành, dáng người cao ngất khiến bà phải ngẩng đầu nhìn, bộ dáng tuấn mỹ tựa như model trên tạp chí.
Không! So với model còn hoàn hảo hơn một chút, ít nhất em trai bà không có cái loại như đàn bà, rõ ràng bộ dạng quá mức xinh đẹp, nhưng nhìn thế nào cũng rất đàn ông.
“A Dịch nha, em cũng đã lên năm thứ tư đại học, có bạn gái hay chưa? Có thì dẫn cho chị xem nha!” Bà tin tưởng em trai ở trường học nhất định là nhân vật phong vân.
“Chị, câu này chị đã nói rất nhiều lần.” Mỗi lần nhìn thấy anh lại nói.
“Ai bảo em không mang bạn gái cho chị gặp.” Nghiêm Quân Nghi liếc em trai một cái. “Em ở khoa nhạc, nữ sinh không phải rất nhiều sao? Em không thích ai sao?”
“Em không phải loại háo sắc.” Nghiêm Quân Dịch hừ nhẹ.
“Cái gì háo sắc? Không lễ phép, chị dạy em như thế này sao……”
“Chị, muộn rồi, em phải đi.” Không muốn nghe bà càu nhàu, Nghiêm Quân Dịch vội vàng cắt ngang lời bà, “Chị mau trở về phòng nghỉ ngơi, tạm biệt!” Anh vẫy vẫy tay, chuẩn bị rời đi.
“Đợi chút, áo khoác của em.” Nghiêm Quân Nghi đem áo khoác trên người đưa cho anh. “Thật là, mỗi lần chị hỏi cái này em đều muốn trốn.” Bà lườm anh một cái.
“Vậy chị đừng hỏi không phải được sao?” Nghiêm Quân Dịch nhún nhún vai, thấy chị gái lại muốn mở miệng, liền nói: “Em phải đi rồi, tạm biệt!”
Chị gái tuổi càng lớn càng thích niệm người…… Nghiêm Quân Dịch lắc đầu, bước ra sau nhà, cũng không tính đi cửa trước, anh không muốn chạy tới nơi náo nhiệt đó, lại càng không muốn nhìn thấy người đàn ông họ Mạnh kia.
Anh đi nhanh, chạy bộ về phía cửa sau, xe anh để ở phía sau, khi đến Mạnh gia, anh cũng tiến vào từ cửa sau.
“Uyển Lôi, em hôm nay thật đẹp.”
Anh dừng bước, tiếng nói là từ bên phải truyền đến, vách tường ngăn trở bóng dáng của anh, chỉ cần bước vài bước nữa, anh tin tưởng hai người bên phải tuyệt đối sẽ phát hiện ra anh.
Muốn tỏ tình sao?
“Cám ơn.” Giọng nữ ôn nhu nhẹ nhàng thản nhiên, nghe không ra một tia xấu hổ.
Anh dựa lưng vào tường, tiếng nói lãnh đạm kia làm cho anh quyết định vẫn không nên ra ngoài thì hơn.
Hai tay khoanh trước n.g.ự.c, Nghiêm Quân Dịch ưu nhàn nhìn hoàn cảnh bốn phía.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
U ám, yên tĩnh, thật sự là nơi tốt để yêu đương vụng trộm, Mạnh gia đại tiểu thư này nếu không cố ý cho người ta cơ hội, thì chính là không có đầu óc.
Ừm…… Về sau anh sẽ dạy Kiều Kiều trăm ngàn lần đừng làm loại chuyện ngu xuẩn này, cho dù đối với người ta có ý, người đàn ông cầm thú mặc kệ ban ngày hay đêm tối cũng sẽ biến thành người sói.
“Uyển Lôi, anh…… Anh rất thích em, cùng anh kết giao được không?” Tiếng tỏ tình có chút run run.
“Thực xin lỗi, tôi……”
“Đừng cự tuyệt anh, anh thật sự rất thích em……”
“Lí Cụ Đình! Anh đừng như vậy!”
“Uyển Lôi, em thật thơm…… Anh rất muốn em……”
“Lí Cụ Đình! Không…… Tránh ra……”
Ừm…… Nghiêm Quân Dịch lấy từ trong túi ra một điếu t.h.u.ố.c lá, sau đó tìm trong túi.
Chậc, cái bật lửa đâu rồi?
“Đừng! A……”
Ô, tìm được rồi.
Lấy bật lửa từ trong áo khoác ra, anh chậm rãi châm lửa, nhẹ phả ra một làn khói.
“Khụ khụ, thực xin lỗi, quấy rầy một chút.” Anh bước ra, nhíu mày liếc nhìn hai người một cái.
Không nghĩ tới sẽ có người, Lí Cụ Đình hoảng sợ, “Anh……”
Mà Mạnh Uyển Lôi lùi dần về phía sau, thân thể kề sát tường, tóc sớm rối loạn, lễ phục màu trắng trên người bị kéo xuống một nửa, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt, nhìn thấy Nghiêm Quân Dịch, cô sửng sốt, không nghĩ tới sẽ bị anh nhìn thấy tình huống này, cảm thấy rất chật vật, nhếch môi, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn vẫn cố gắng kiêu ngạo.
Nghiêm Quân Dịch lại phun khói t.h.u.ố.c, thấy cô không nói lời nào, anh nhún nhún vai, cũng không nói gì, tiếp tục đi.
Thấy anh rời khỏi, Mạnh Uyển Lôi cả kinh, không kịp nghĩ, tiếng nói đã thốt ra. “Nghiêm Quân Dịch!”
Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh.
Nghiêm Quân Dịch dừng chân, quay đầu nhìn cô.
Mạnh Uyển Lôi thở sâu, kéo lại quần áo, đi về phía anh, sau đó quay đầu nhìn về phía người đàn ông vừa muốn xâm phạm cô, là cô quá ngây thơ rồi, lại cho anh ta cơ hội. “Lí Cụ Đình, về sau đừng để tôi nhìn thấy anh.”
“Uyển Lôi, anh……” Lí Cụ Đình đỏ bừng mặt.
“Lại xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ để cha tôi hủy nhà anh.” Mạnh gia tuyệt đối có năng lực này, anh ta vừa mới hành động đã làm cho cô kinh sợ, nếu không phải cô ngu ngốc, nghĩ đến anh ta không dám làm gì cô, cùng anh ta đi đến nơi này, cô cũng sẽ không thiếu chút nữa bị xâm phạm.
Cô phẫn nộ, nhưng chính cô cũng sai, là cô dại dột cho anh ta cơ hội.
Lí Cụ Đình cúi đầu, không dám nói gì nữa, cúi đầu nhanh ch.óng rời đi.
“Thực uy phong.” Cắn điếu t.h.u.ố.c lá, Nghiêm Quân Dịch mở miệng trào phúng, không hổ là Mạnh gia đại tiểu thư, khí thế uy h**p người khác làm người ta sợ hãi.
Cô nghe được sự châm chọc trong lời anh nói, mím môi, không nói gì, cũng không muốn nhìn anh, chuẩn bị rời đi.
Thấy cô muốn đi như vậy, Nghiêm Quân Dịch nhíu mày. “Cô không cần nói lời cảm tạ sao?”
Mạnh Uyển Lôi lãnh đạm nhìn về phía anh, rõ ràng một thân hỗn độn, nhưng bộ dáng cao ngạo không giảm chút nào. “Anh có làm gì để tôi phải xin lỗi sao?”
“Nếu không phải tôi, cô sớm bị c**ng b**.” Cô nên cảm tạ anh phật tâm đại phát.
“Chẳng qua anh vừa vặn đi qua thôi.” Cô cũng không quên, anh vừa trực tiếp lờ đi tình hình chật vật của cô, tính đi về phía cửa sau.
“Sai!” Anh lắc lắc ngón tay với cô. “Tôi đứng ở đó đã được một lúc.” Anh hất cằm về nơi mình vừa đứng.
Mạnh Uyển Lôi sắc mặt cứng đờ, mím môi, trong mắt hiện lên một tia lửa giận.
A! Tức giận sao? Nhìn thấy tức giận trong mắt cô, Nghiêm Quân Dịch nhếch môi cười.
Anh đến Mạnh gia luôn gặp cô, hơn nữa khi anh đưa Kiều Kiều về nhà, tuyệt đối sẽ gặp cô.
Nhưng bởi vì ghét người Mạnh gia, anh luôn lờ cô đi, hơn nữa năm đó cô đẩy Kiều Kiều xuống nước, làm cho anh đối với cô không có hảo cảm.
Nếu không phải……
Anh nghĩ trở lại những hình ảnh tại bể bơi, cô một mình khóc cô độc như vậy, khóc đến khiến cho anh mềm lòng, nên không cùng cô so đo, dù sao tuổi cô cũng còn nhỏ. Nhưng quên đi quên đi, anh vẫn cách người Mạnh gia rất xa, đương nhiên, Kiều Kiều nhà anh là ngoại lệ. Biết anh vẫn đứng ở góc, nhưng không xuất hiện cứu cô, Mạnh Uyển Lôi mím môi, trong lòng tức giận, cô đi về phía trước.
“Làm sao?” Nghiêm Quân Dịch nhíu mày.
“Ba!” Cô vươn tay rất nhanh tát anh một cái.
Trên mặt đau đớn làm cho anh giật mình, tức giận lập tức dựng lên, “Mạnh Uyển Lôi!” Anh quay đầu trừng cô, cươn tay chuẩn bị trả cô một cái tát.
Mạnh Uyển Lôi ngẩng đầu, cũng không sợ anh đ.á.n.h cô, cao ngạo đối mặt với anh.
Nghiêm Quân Dịch híp mắt, nhìn cô lãnh ngạo bất tuân, dưới ánh trăng, khuôn mặt nhỏ nhắn càng tinh tế, lễ phục màu trắng hở vai làm cho cô càng cao quý thanh lịch.
Anh biết cô đẹp, không phải đẹp kiểu hoang dại, là tinh tế giống gốm sứ, nhưng khuôn mặt kia luôn rất lãnh đạm, vô hình chung khiến người ta cảm thấy có khoảng cách.
Mà lúc này, lãnh đạm chuyển thành ngạo nghễ, tia lửa khiêu khích trong mắt, nói cho anh biết, cô không sợ anh, bạt tay này là anh đáng bị.
Anh buông tay, mà cô lạnh lùng xả môi, xoay người. Còn chưa bước được bước nào, tay của cô đã bị bắt lấy, dùng sức kéo về phía sau.
“Làm……” Môi, che trụ, mắt cô mở to, trừng mắt nhìn khuôn mặt quá mức tuấn mỹ trước mắt, rõ ràng nhìn thấy ác ý trong mắt anh, không kịp phản ứng, lưỡi anh cũng đã mở cánh môi, đem đầu lưỡi tham nhập.
“Ưm……” Lấy lại tinh thần, Mạnh Uyển Lôi bắt đầu giãy dụa, tay anh lại chế trụ gáy cô, dùng sức c.ắ.n một cái, sau đó buông cô ra.
“Anh!” Cô che miệng, môi dưới bị anh c.ắ.n chảy m.á.u.
Nghiêm Quân Dịch l**m đi vết m.á.u trên môi, con ngươi đen hẹp dài lóe ác liệt, dáng vẻ bụi bụi lại câu dẫn người, “Đây là hồi báo cho bàn tay vừa rồi của cô”
“Nghiêm Quân Dịch!” Cô căm tức nhìn anh.
Anh cũng không để ý, xoay người rời đi.
Nghe thấy tiếng máy xe rời đi, Mạnh Uyển Lôi đứng tại chỗ, trong lòng vửa ảo não vừa tức giận, môi bị c.ắ.n nát còn chảy m.á.u, ngoại trừ m.á.u ra, còn có hương vị của anh.
Cô vuốt môi, tâm thần bấn loạn, tức giận đến mức dùng sức lấy tay chà nát cánh môi, muốn lau đi hương vị của anh, “Đáng giận!”
Cô cực kì tức giận, môi bị cô thô lỗ chà sưng lên, mà hơi thở hỗn độn vẫn không biến mất……
Cô còn nghe nói anh là học sinh giỏi của khoa nhạc, là một tay đàn dương cầm rất hay, mà anh kéo đàn violon dễ nghe như dạ khúc mùa hè; Nghe nói anh rất được nữ sinh hoan nghênh! Đó là bình thường, gương mặt quá mức tuấn mĩ của anh đến chỗ nào cũng làm người ta chú ý.
Còn nghe nói……
Mạnh Uyển Lôi nở nụ cười, chuyện cô nghe nói thật đúng là nhiều, mà việc này đều là qua cuộc nói chuyện của Kiều Kiều và mẹ kế mới biết được.
Không biết vì sao, cô lại để ý.
Ngay từ đầu là sợ, sợ anh sẽ nói ra chuyện cô đẩy Kiều Kiều xuống nước, qua thời gian dài, lại như là thói quen, chỉ cần là chuyện của anh, cô sẽ có thói quen để ý.
Thói quen này không tốt lắm, nhưng dường như cô không đổi được.
“Ngày mai……” Anh sẽ đến, giống như năm ngoái.
Nhưng cô nghĩ, anh sẽ bỏ qua cô, giống như mỗi lần gặp nhau vậy. Ai bảo cô là người Mạnh gia anh ghét chứ?
Đằng trước là bữa tiệc náo nhiệt, sinh nhật công chúa Mạnh gia là tiêu điểm chú ý của xã hội thượng lưu, trước là do Mạnh gia là đầu rồng của ngành thực phẩm ở Đài Loan, Mạnh Uyển Lôi xinh đẹp tao nhã cũng rất được chú ý, tuy rằng mới mười tám, nhưng từ nhỏ đã được giáo d.ụ.c rất tốt, khí chất của cô không giống người bình thường, dung mạo tinh tế như bạch ngọc trân châu, trong suốt không tỳ vết lại không giống bảo thạch sáng rọi bức người. Vẻ đẹp của cô dịu dàng như được khoác lên mình bộ quần áo thanh thoát tựa ánh trăng khiến người ta rung động, cũng làm cho người ta muốn tiếp cận, muốn chạm vào; Bởi vậy tuy rằng còn nhỏ tuổi, lại sớm khiến cho những thiếu gia của nhân vật nổi tiếng chú ý,
Số người theo đuổi nối liền không dứt. Mặc kệ phía trước huyên náo, phía sau biệt thự vẫn yên tĩnh. Nghiêm Quân Dịch đứng ở trước lan can, nhìn chăm chú nhà trên náo nhiệt, khóe môi nhếch cười, anh có thể tưởng tượng được cảnh tượng nơi đó.
Người đàn ông đem chị gái anh bỏ chạy kia, giờ phút này hẳn là đang kéo vợ chính thức của ông ta, đi nhận lời chúc của mọi người dành cho con gái mình.
Mà chị của anh, thì một mình canh giữ ở sau nhà, mỗi một năm, chị đểu vượt qua như vậy. Anh vì chị gái thấy không đáng, người đàn ông họ Mạnh kia có cái gì tốt? Đáng để chị anh hi sinh vì ông ta như vậy?
“A Dịch…… Khụ khụ!”
“Chị, chị đi ra làm gì?” Nghiêm Quân Dịch nhíu mày xoay người nhìn về phía chị gái, nhìn chị gái thân thể yếu ớt, sắc mặt hơi trầm xuống. Anh cất bước đi về phía chị, cởi áo khoác trên người, ôn nhu giúp bà phủ thêm.
Nghiêm Quân Nghi cười nhận quan tâm của em trai, giữ c.h.ặ.t áo khoác trên vai, ngẩng đầu nhìn em. “Còn em? Một mình đứng ở ban công làm gì?”
“Không có gì, chị, chúng ta đi vào, bên ngoài gió lớn, chị chưa hết cảm, không cần đứng ở ngoài này.” Nghiêm Quân Dịch không nói thêm, nắm bả vai chị đi vào trong phòng.
Nghiêm Quân Nghi cũng không cự tuyệt, dù sao cũng là em trai mình, bà làm sao không biết anh đang nghĩ cái gì. “A Dịch, lòng chị cam tâm tình nguyện.”
Nghiêm Quân Dịch không nói gì. Nghiêm Quân Nghi thở dài, cười vỗ mặt em trai.
“Em nha…… Chị với anh rể em nhiều năm như vậy, em tại sao còn nhìn không thuận?”
“Ông ta không phải anh rể em.” Người đàn ông kia chưa kết hôn với chị anh.
“A Dịch……” Nghiêm Quân Nghi lắc đầu bật cười, không có cách với em trai yêu dấu, bà biết anh vẫn không tha thứ cho lựa chọn năm đó của bà.
Đứa em này cách bà mười sáu tuổi, từ nhỏ luôn dính vào bà, hai người tình cảm rất tốt; Năm đó bà lựa chọn người đàn ông đã có vợ, cha mẹ tức giận đến mức đuổi bà ra khỏi cửa, mà em trai yêu dấu cũng tức giận đến mức không để ý đến bà. Thống khổ như vậy, bà toàn c.ắ.n răng nuốt vào, cam tâm l*m t*nh nhân ám muội, cùng người nhà cắt đứt liên hệ; Vài năm sau, A Dịch lại một mình tới gặp bà.
Bà vừa mừng vừa sợ, mở miệng hỏi A Dịch chuyện trong nhà, lại từ trong miệng anh biết được chuyện cha mẹ mất, mà bà mà ngay cả lần gặp mặt cuối cùng cũng không được nhìn thấy.
Bà khóc, bà đau, nhưng đây là lựa chọn của bà, bà chẳng trách bất luận kẻ nào, bà chỉ còn lại người thân duy nhất, bà muốn chiếu cố anh, nhưng đứa em trai quật cường này lại cự tuyệt, anh nói anh không cần một xu của người đàn ông kia.
Bà biết cá tính của em mình, cũng không miễn cưỡng, chỉ cần em trai liên lạc với bà, đừng tức giận, chị gái như bà chỉ còn nó là người thân.
May mắn A Dịch đáp ứng, bà biết nó đối với Mạnh gia không có hảo cảm, nhưng bởi vì bà cùng Kiều Kiều, nó lại đồng ý bước vào Mạnh gia, tuy ghét người đàn ông mà bà lựa chọn, nhưng vẫn nhẫn nhịn, làm như không thấy.
Nghĩ đến tình hình chồng cùng em trai ở chung, Nghiêm Quân Nghi không khỏi cảm thấy buồn cười, hai người kia nhìn thấy đối phương chưa bao giờ hòa nhã.
“Chị gần đây có khỏe không?” Không muốn tiếp tục đề tài này, Nghiêm Quân Dịch biết bà sẽ lại giảng giải một ít chuyện làm anh khó chịu.
Hừ! Những lời này anh đã nghe đến mức không muốn nghe, nếu không phải tên họ Mạnh kia đối đãi với chị cũng không tệ lắm, nếu không phải chị rất yêu người đàn ông kia, anh sớm đem người đàn ông kia đi chôn.
“Tốt hơn nhiều.” Biết anh muốn nói sang chuyện khác, Nghiêm Quân Nghi nói theo anh, ôn nhu cười.
“Sắc mặt của chị quá kém.” Nghiêm Quân Dịch nhíu c.h.ặ.t mi, chị thân thể vốn yếu ớt, gần đây lại thường thường sinh bệnh, làm cho anh thật sự không thể yên tâm.
“Đừng lo lắng, chị không sao.” Nghiêm Quân Nghi vỗ vỗ tay em trai. “Em nha, nếu muốn chị khỏi bệnh, hòa nhã một chút với anh rể em đi.”
“Ông ta không phải anh rể em.” Nghiêm Quân Dịch lại lặp lại. “Nói sau, ông ta nhìn em có hòa nhã sao?” Tên kia sắc mặt so với anh còn khó coi được không?
“Ai bảo em đều bỏ qua ông ấy.” Nghiêm Quân Nghi trừng mắt với em trai một cái.
Nghiêm Quân Dịch nhíu mày. “Em sợ em nhìn thẳng vào ông ta sẽ không khống chế được tay của em.” Bỏ qua là vì tốt cho mọi người, anh không sợ đ.á.n.h c.h.ế.t tên kia, chỉ sợ chị gái tức giận hoặc khóc.
Anh chỉ sợ chị gái khóc, năm đó bà khóc cầu xin anh liên lạc cùng bà, đừng một mình làm bà lo lắng, anh mới mềm lòng, khi tức giận vì bà quá ngốc, cuối cùng vẫn mềm lòng, ai bảo bà là chị gái anh yêu nhất.
“Em nha!” Nghiêm Quân Nghi tức giận trừng anh, nhưng cũng không có cách, chỉ có thể vi não vỗ nhẹ khuôn mặt tuấn mĩ của em trai. “Em đó, càng lớn càng đẹp trai, nhưng cá tính vẫn luôn cố chấp.”
Em trai bà từ nhỏ bộ dáng đã xinh đẹp, rõ ràng là tóc đen mắt đen, nhưng lại giống con lai, hình dáng khắc sâu rõ ràng, ngũ quan thâm thúy lại đẹp trai, từ nhỏ mê c.h.ế.t một đống nữ sinh; Hiện tại đã thành người đàn ông trưởng thành, dáng người cao ngất khiến bà phải ngẩng đầu nhìn, bộ dáng tuấn mỹ tựa như model trên tạp chí.
Không! So với model còn hoàn hảo hơn một chút, ít nhất em trai bà không có cái loại như đàn bà, rõ ràng bộ dạng quá mức xinh đẹp, nhưng nhìn thế nào cũng rất đàn ông.
“A Dịch nha, em cũng đã lên năm thứ tư đại học, có bạn gái hay chưa? Có thì dẫn cho chị xem nha!” Bà tin tưởng em trai ở trường học nhất định là nhân vật phong vân.
“Chị, câu này chị đã nói rất nhiều lần.” Mỗi lần nhìn thấy anh lại nói.
“Ai bảo em không mang bạn gái cho chị gặp.” Nghiêm Quân Nghi liếc em trai một cái. “Em ở khoa nhạc, nữ sinh không phải rất nhiều sao? Em không thích ai sao?”
“Em không phải loại háo sắc.” Nghiêm Quân Dịch hừ nhẹ.
“Cái gì háo sắc? Không lễ phép, chị dạy em như thế này sao……”
“Chị, muộn rồi, em phải đi.” Không muốn nghe bà càu nhàu, Nghiêm Quân Dịch vội vàng cắt ngang lời bà, “Chị mau trở về phòng nghỉ ngơi, tạm biệt!” Anh vẫy vẫy tay, chuẩn bị rời đi.
“Đợi chút, áo khoác của em.” Nghiêm Quân Nghi đem áo khoác trên người đưa cho anh. “Thật là, mỗi lần chị hỏi cái này em đều muốn trốn.” Bà lườm anh một cái.
“Vậy chị đừng hỏi không phải được sao?” Nghiêm Quân Dịch nhún nhún vai, thấy chị gái lại muốn mở miệng, liền nói: “Em phải đi rồi, tạm biệt!”
Chị gái tuổi càng lớn càng thích niệm người…… Nghiêm Quân Dịch lắc đầu, bước ra sau nhà, cũng không tính đi cửa trước, anh không muốn chạy tới nơi náo nhiệt đó, lại càng không muốn nhìn thấy người đàn ông họ Mạnh kia.
Anh đi nhanh, chạy bộ về phía cửa sau, xe anh để ở phía sau, khi đến Mạnh gia, anh cũng tiến vào từ cửa sau.
“Uyển Lôi, em hôm nay thật đẹp.”
Anh dừng bước, tiếng nói là từ bên phải truyền đến, vách tường ngăn trở bóng dáng của anh, chỉ cần bước vài bước nữa, anh tin tưởng hai người bên phải tuyệt đối sẽ phát hiện ra anh.
Muốn tỏ tình sao?
“Cám ơn.” Giọng nữ ôn nhu nhẹ nhàng thản nhiên, nghe không ra một tia xấu hổ.
Anh dựa lưng vào tường, tiếng nói lãnh đạm kia làm cho anh quyết định vẫn không nên ra ngoài thì hơn.
Hai tay khoanh trước n.g.ự.c, Nghiêm Quân Dịch ưu nhàn nhìn hoàn cảnh bốn phía.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
U ám, yên tĩnh, thật sự là nơi tốt để yêu đương vụng trộm, Mạnh gia đại tiểu thư này nếu không cố ý cho người ta cơ hội, thì chính là không có đầu óc.
Ừm…… Về sau anh sẽ dạy Kiều Kiều trăm ngàn lần đừng làm loại chuyện ngu xuẩn này, cho dù đối với người ta có ý, người đàn ông cầm thú mặc kệ ban ngày hay đêm tối cũng sẽ biến thành người sói.
“Uyển Lôi, anh…… Anh rất thích em, cùng anh kết giao được không?” Tiếng tỏ tình có chút run run.
“Thực xin lỗi, tôi……”
“Đừng cự tuyệt anh, anh thật sự rất thích em……”
“Lí Cụ Đình! Anh đừng như vậy!”
“Uyển Lôi, em thật thơm…… Anh rất muốn em……”
“Lí Cụ Đình! Không…… Tránh ra……”
Ừm…… Nghiêm Quân Dịch lấy từ trong túi ra một điếu t.h.u.ố.c lá, sau đó tìm trong túi.
Chậc, cái bật lửa đâu rồi?
“Đừng! A……”
Ô, tìm được rồi.
Lấy bật lửa từ trong áo khoác ra, anh chậm rãi châm lửa, nhẹ phả ra một làn khói.
“Khụ khụ, thực xin lỗi, quấy rầy một chút.” Anh bước ra, nhíu mày liếc nhìn hai người một cái.
Không nghĩ tới sẽ có người, Lí Cụ Đình hoảng sợ, “Anh……”
Mà Mạnh Uyển Lôi lùi dần về phía sau, thân thể kề sát tường, tóc sớm rối loạn, lễ phục màu trắng trên người bị kéo xuống một nửa, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt, nhìn thấy Nghiêm Quân Dịch, cô sửng sốt, không nghĩ tới sẽ bị anh nhìn thấy tình huống này, cảm thấy rất chật vật, nhếch môi, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn vẫn cố gắng kiêu ngạo.
Nghiêm Quân Dịch lại phun khói t.h.u.ố.c, thấy cô không nói lời nào, anh nhún nhún vai, cũng không nói gì, tiếp tục đi.
Thấy anh rời khỏi, Mạnh Uyển Lôi cả kinh, không kịp nghĩ, tiếng nói đã thốt ra. “Nghiêm Quân Dịch!”
Đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh.
Nghiêm Quân Dịch dừng chân, quay đầu nhìn cô.
Mạnh Uyển Lôi thở sâu, kéo lại quần áo, đi về phía anh, sau đó quay đầu nhìn về phía người đàn ông vừa muốn xâm phạm cô, là cô quá ngây thơ rồi, lại cho anh ta cơ hội. “Lí Cụ Đình, về sau đừng để tôi nhìn thấy anh.”
“Uyển Lôi, anh……” Lí Cụ Đình đỏ bừng mặt.
“Lại xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ để cha tôi hủy nhà anh.” Mạnh gia tuyệt đối có năng lực này, anh ta vừa mới hành động đã làm cho cô kinh sợ, nếu không phải cô ngu ngốc, nghĩ đến anh ta không dám làm gì cô, cùng anh ta đi đến nơi này, cô cũng sẽ không thiếu chút nữa bị xâm phạm.
Cô phẫn nộ, nhưng chính cô cũng sai, là cô dại dột cho anh ta cơ hội.
Lí Cụ Đình cúi đầu, không dám nói gì nữa, cúi đầu nhanh ch.óng rời đi.
“Thực uy phong.” Cắn điếu t.h.u.ố.c lá, Nghiêm Quân Dịch mở miệng trào phúng, không hổ là Mạnh gia đại tiểu thư, khí thế uy h**p người khác làm người ta sợ hãi.
Cô nghe được sự châm chọc trong lời anh nói, mím môi, không nói gì, cũng không muốn nhìn anh, chuẩn bị rời đi.
Thấy cô muốn đi như vậy, Nghiêm Quân Dịch nhíu mày. “Cô không cần nói lời cảm tạ sao?”
Mạnh Uyển Lôi lãnh đạm nhìn về phía anh, rõ ràng một thân hỗn độn, nhưng bộ dáng cao ngạo không giảm chút nào. “Anh có làm gì để tôi phải xin lỗi sao?”
“Nếu không phải tôi, cô sớm bị c**ng b**.” Cô nên cảm tạ anh phật tâm đại phát.
“Chẳng qua anh vừa vặn đi qua thôi.” Cô cũng không quên, anh vừa trực tiếp lờ đi tình hình chật vật của cô, tính đi về phía cửa sau.
“Sai!” Anh lắc lắc ngón tay với cô. “Tôi đứng ở đó đã được một lúc.” Anh hất cằm về nơi mình vừa đứng.
Mạnh Uyển Lôi sắc mặt cứng đờ, mím môi, trong mắt hiện lên một tia lửa giận.
A! Tức giận sao? Nhìn thấy tức giận trong mắt cô, Nghiêm Quân Dịch nhếch môi cười.
Anh đến Mạnh gia luôn gặp cô, hơn nữa khi anh đưa Kiều Kiều về nhà, tuyệt đối sẽ gặp cô.
Nhưng bởi vì ghét người Mạnh gia, anh luôn lờ cô đi, hơn nữa năm đó cô đẩy Kiều Kiều xuống nước, làm cho anh đối với cô không có hảo cảm.
Nếu không phải……
Anh nghĩ trở lại những hình ảnh tại bể bơi, cô một mình khóc cô độc như vậy, khóc đến khiến cho anh mềm lòng, nên không cùng cô so đo, dù sao tuổi cô cũng còn nhỏ. Nhưng quên đi quên đi, anh vẫn cách người Mạnh gia rất xa, đương nhiên, Kiều Kiều nhà anh là ngoại lệ. Biết anh vẫn đứng ở góc, nhưng không xuất hiện cứu cô, Mạnh Uyển Lôi mím môi, trong lòng tức giận, cô đi về phía trước.
“Làm sao?” Nghiêm Quân Dịch nhíu mày.
“Ba!” Cô vươn tay rất nhanh tát anh một cái.
Trên mặt đau đớn làm cho anh giật mình, tức giận lập tức dựng lên, “Mạnh Uyển Lôi!” Anh quay đầu trừng cô, cươn tay chuẩn bị trả cô một cái tát.
Mạnh Uyển Lôi ngẩng đầu, cũng không sợ anh đ.á.n.h cô, cao ngạo đối mặt với anh.
Nghiêm Quân Dịch híp mắt, nhìn cô lãnh ngạo bất tuân, dưới ánh trăng, khuôn mặt nhỏ nhắn càng tinh tế, lễ phục màu trắng hở vai làm cho cô càng cao quý thanh lịch.
Anh biết cô đẹp, không phải đẹp kiểu hoang dại, là tinh tế giống gốm sứ, nhưng khuôn mặt kia luôn rất lãnh đạm, vô hình chung khiến người ta cảm thấy có khoảng cách.
Mà lúc này, lãnh đạm chuyển thành ngạo nghễ, tia lửa khiêu khích trong mắt, nói cho anh biết, cô không sợ anh, bạt tay này là anh đáng bị.
Anh buông tay, mà cô lạnh lùng xả môi, xoay người. Còn chưa bước được bước nào, tay của cô đã bị bắt lấy, dùng sức kéo về phía sau.
“Làm……” Môi, che trụ, mắt cô mở to, trừng mắt nhìn khuôn mặt quá mức tuấn mỹ trước mắt, rõ ràng nhìn thấy ác ý trong mắt anh, không kịp phản ứng, lưỡi anh cũng đã mở cánh môi, đem đầu lưỡi tham nhập.
“Ưm……” Lấy lại tinh thần, Mạnh Uyển Lôi bắt đầu giãy dụa, tay anh lại chế trụ gáy cô, dùng sức c.ắ.n một cái, sau đó buông cô ra.
“Anh!” Cô che miệng, môi dưới bị anh c.ắ.n chảy m.á.u.
Nghiêm Quân Dịch l**m đi vết m.á.u trên môi, con ngươi đen hẹp dài lóe ác liệt, dáng vẻ bụi bụi lại câu dẫn người, “Đây là hồi báo cho bàn tay vừa rồi của cô”
“Nghiêm Quân Dịch!” Cô căm tức nhìn anh.
Anh cũng không để ý, xoay người rời đi.
Nghe thấy tiếng máy xe rời đi, Mạnh Uyển Lôi đứng tại chỗ, trong lòng vửa ảo não vừa tức giận, môi bị c.ắ.n nát còn chảy m.á.u, ngoại trừ m.á.u ra, còn có hương vị của anh.
Cô vuốt môi, tâm thần bấn loạn, tức giận đến mức dùng sức lấy tay chà nát cánh môi, muốn lau đi hương vị của anh, “Đáng giận!”
Cô cực kì tức giận, môi bị cô thô lỗ chà sưng lên, mà hơi thở hỗn độn vẫn không biến mất……