Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể
Chương 96: ta có một cái phát hiện nhỏ, hắn thật sự rất thuần khiết
Rời khỏi công ty săn đầu người, Thường Thường lịch sự dò hỏi: “Hai vị ông chủ kế tiếp có sắp xếp gì không?”
Trì Mộ Tinh im lặng không nói, chỉ cảm thấy bộ tây trang này thật sự quá chật, chỉ muốn về nhà cởi bỏ.
Lộ Tử Nhiên thì lại thản nhiên: “Về học bù.”
Thường Thường ngẩn người: “Ha?”
Lộ Tử Nhiên buông tay: “Toán cao cấp với đại số tuyến tính bị tạch môn.”
Quá thảm, thật sự quá thảm!
Ai có thể nghĩ, vừa mới bàn xong đơn hàng cả triệu, bây giờ lại phải quay về chịu “tẩy lễ toán học”!
Quả nhiên, dưới môn toán học, mọi người đều bình đẳng!
Khóe miệng Thường Thường co rút, cứ như thần kinh bị vặn vẹo. Tuy cô đã lăn lộn nơi công sở nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy ông chủ… trừu tượng đến vậy.
“Kia ngài…… cố gắng học tập nhé.” Cô nghĩ nửa ngày cũng không biết nên nói thế nào cho đúng chức nghiệp, cuối cùng miễn cưỡng thêm câu, “Tranh thủ…… à, có thể vượt qua kì thi lại.”
Lộ Tử Nhiên bản thân cũng thấy có hơi kỳ quái, liền vội kéo Trì Mộ Tinh lên xe về trường học.
Ban đêm, căn cứ khởi nghiệp lại yên tĩnh đến mức như không có một bóng người.
Lộ Tử Nhiên cảnh giác nhìn lên tầng, xác nhận phòng làm việc không bật đèn, mới mang theo Trì Mộ Tinh vào phòng học số mười tám.
Tuy Thường Thường cũng từng học ở đại học Kim Bảng, nhưng dù sao cô đã tốt nghiệp, quay lại căn cứ khởi nghiệp làm việc cũng chẳng thực tế. Họ vẫn cần thuê một văn phòng ở bên ngoài.
Nói cho cùng, hiện tại phòng học số mười tám đã hoàn toàn thoát khỏi tính chất lớp học, biến thành nơi ấm áp để hắn cùng tiểu tổ tông bồi dưỡng tình cảm hữu nghị.
Mà sự bồi dưỡng này lại quá tốt, hữu nghị đã gần như biến dạng.
Vừa vào cửa, Trì Mộ Tinh đã nhịn không nổi, bắt đầu tháo cà vạt, cởi áo khoác, không hề có ý tránh né Lộ Tử Nhiên, nhưng ngược lại khiến hắn đỏ mặt thẹn thùng.
“Trì Mộ Tinh, ngươi sao có thể c** q**n áo ngay trước mặt ta vậy?”
Trì Mộ Tinh cạn lời: “Chỉ cởi áo khoác thôi……”
Trong đầu tên ngốc này lại nghĩ ra mấy thứ chết tiệt gì vậy?
Cậu cởi xong áo khoác thì treo lên lưng ghế, sau đó lại tháo nút cao nhất của áo sơ mi, lúc này mới cảm thấy dễ chịu, hô hấp cũng thoải mái hơn.
Cậu quả nhiên không hợp làm ông chủ.
Áo khoác vừa thay ra còn mang theo khí lạnh từ ngoài đông vào, Trì Mộ Tinh khoác lên người liền rùng mình một cái, lập tức bị Lộ Tử Nhiên kéo vào lòng. Lồng ngực rắn chắc mang đến độ ấm rắn chắc, không thể không nói mùa đông quả thật nên ôm nhiều một chút, đặc biệt là ôm một cái “lò sưởi nhỏ” như Lộ Tử Nhiên.
Trì Mộ Tinh lập tức ấm áp hẳn lên.
Chỉ là ôm chưa được bao lâu thì cả hai đổi tư thế. Tư thế mới này lại chẳng lịch sự chút nào: Lộ Tử Nhiên ngồi trên ghế, hai chân mở rộng, Trì Mộ Tinh đứng g*** h** ch*n hắn, cảm nhận được đùi đối phương khẽ dùng lực.
Đứng cao hơn Lộ Tử Nhiên, từ góc độ của mình, Trì Mộ Tinh có thể nhìn thấy rõ phần cổ và xương quai xanh của hắn, còn cả những đường cơ bắp thấp thoáng ẩn hiện dưới lớp quần áo.
Trên người Lộ Tử Nhiên vẫn còn vài vết thương chưa mờ sẹo hẳn, nhưng cổ lại sạch sẽ, ngay cả một chút dấu vết cũng không có.
Trì Mộ Tinh chợt nhớ tới trên cổ Tiêu Gia Nhiễm lúc nào cũng có những vết đỏ đậm nhạt, và câu nói của Bùi Chi Du: “Yêu sâu nặng bao nhiêu, dấu vết để lại liền sâu đến bấy nhiêu.”
Thế nên cậu thử. Nhân lúc Lộ Tử Nhiên không để ý, cậu ôm lấy cổ hắn, hôn một cái.
Ngoài dự đoán, hôn xong, cổ Lộ Tử Nhiên vẫn y nguyên, một dấu vết cũng không có!
Trì Mộ Tinh sững sờ.
Sao có thể? Chẳng lẽ cậu không có yêu hắn sao?!
Lộ Tử Nhiên vốn đang ôm tiểu tổ tông, chuẩn bị bắt đầu hành trình “cổ vũ cao số”, bỗng nhiên cảm thấy cổ mình có chút ẩm ướt. Tiểu tổ tông hôn hắn nhẹ như muỗi đốt, lại chẳng để lại dấu tích gì.
…cũng không hẳn là không để lại gì, ít nhất sau nụ hôn ấy, cổ và mặt hắn đỏ bừng.
“Ngươi làm gì vậy?” Hắn vội vàng kéo Trì Mộ Tinh ra, lại phát hiện tiểu tổ tông mang vẻ mặt thất vọng nhìn chằm chằm cổ mình, “…… Sao vậy?”
Trì Mộ Tinh không nói, chỉ tự giận dỗi.
Lộ Tử Nhiên hoang mang nhìn tiểu tổ tông tự mình dời ghế vào góc tường, ngồi diện bích suy tư, trong lòng hắn thậm chí không đoán nổi cậu đang nghĩ gì.
Đối mặt với tiểu tổ tông, hắn quả thực đúng là một học tra.
Trả lời không đúng câu hỏi của thầy, cũng chẳng đoán được thầy đang nghĩ gì.
Hắn ngây ngốc nhìn bóng dáng Trì Mộ Tinh một lúc, rồi thấy cậu đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế, đi thẳng về phía mình. Sau đó nhanh chóng nâng cằm hắn lên, lại hôn thêm một cái.
Lần này Trì Mộ Tinh dùng sức hơn, nụ hôn trực tiếp khiến Lộ Tử Nhiên choáng váng cả đầu óc.
“Không phải, này lại là đang khen thưởng ta cái gì?” Lộ Tử Nhiên thật sự đoán không ra quy luật hôn hít của tiểu tổ tông, “Hôm nay ta ngoài chuyện dẫn ngươi đi đăng ký công ty, còn tiêu mất của ngươi không ít tiền, ngoài ra chẳng làm gì cả nha?”
Trì Mộ Tinh khó giải thích, căng thẳng liếc mắt về phía bàn học. Trên bàn đang đặt quyển sách giáo khoa Toán cao cấp của Lộ Tử Nhiên, lặng lẽ nằm đó đã lâu.
“……” Trì Mộ Tinh ổn định lại tâm tình, lạnh lùng nói: “Cổ vũ ngươi, lát nữa viết đề cao số cho đàng hoàng.”
“Ngươi cũng sợ ta thi lại mà rớt đúng không?” Lộ Tử Nhiên có chút ủ rũ, “Nếu chuyện này truyền ra ngoài, đối với thanh danh tiệm trà sữa của chúng ta không tốt lắm. Ta sẽ nỗ lực.”
“……” Trì Mộ Tinh cảm thấy nếu để hắn tiếp tục nói nhảm thì càng lúc càng lệch đề, vội vàng ngắt lời: “Hiện tại, lập tức, lại đây làm bài.”
Vừa được một nụ hôn cổ vũ, lúc này Lộ Tử Nhiên ngoan còn hơn cả chó con, tung tăng dời ghế lại gần, cầm bút cùng giấy nháp, bắt đầu viết.
Cho dù không biết làm, hắn vẫn cố tình viết từng nét chữ “Giải” xuống, tỏ rõ thái độ học tập nghiêm túc.
May mà đây là ở căn cứ khởi nghiệp chứ không phải tiệm trà sữa, nếu không bị nhân viên nhìn thấy cảnh náo nhiệt này thì chút uy nghiêm còn sót lại của hắn chắc biến mất sạch.
Trì Mộ Tinh cũng dời ghế qua, ngồi cạnh để giám sát hắn làm bài.
Nhưng giám sát người khác học tập quả thật quá nhàm chán. Nhìn được một lát, Trì Mộ Tinh liền mất tập trung, lấy điện thoại ra gửi tin cho Tiêu Gia Nhiễm.
Lần này cậu ngoan hơn, không dùng câu mở đầu “Ta có một người bạn”.
Cậu đổi cách khác.
【 Ta có một bạn thân từ nhỏ, cậu ta thật sự rất thuần khiết, không hiểu kỹ xảo hôn người khác. Muốn hôn cổ người ta, nhưng hôn xong lại chẳng lưu lại dấu vết nào. Ngươi có thể dạy cậu ta làm sao mới để lại được dấu vết không? 】
“Hắt xì!” Ở tận nước F, Hà Manh đang quấn mình trong cái chăn nhỏ, cả đêm bồi Cẩm Thư Hoa làm bài tập. Không biết vì sao đột nhiên rùng mình một cái, hắt hơi, cả người run lên.
Cẩm Thư Hoa không ngẩng đầu, vẫn cặm cụi viết, chỉ thuận miệng hỏi: “Bao giờ ngươi mới chịu ném hết mấy cái đồ lót rách rưới không có lấy chút hứng thú kia đi? Mùa đông mà còn mặc, không thấy lạnh sao?”
“Ngươi đúng là người không hiểu phong tình, chẳng trách chẳng đuổi kịp được cừu xinh đẹp nào.” Hà Manh lo lắng quấn chăn chặt hơn, lăn một vòng trên giường, “Đây là có người đang nhớ đến ta, ngươi có thể nào có chút ý thức nguy cơ không?”
“Đã đánh dấu rồi, còn nguy cơ cái gì.” Cẩm Thư Hoa tức giận đáp, “Ngược lại là ngươi, rõ ràng biết ngày mai ta phải nộp bài, thế mà còn quấn lấy ta mấy tiếng liền. Ta thấy ngươi đúng là nên tìm thêm người, một người ban ngày, một người ban đêm luân phiên hầu hạ ngươi.”
Nghe xong, Hà Manh cười đến mức lăn lộn trên giường, chiếc nội y đen mỏng để hở gió lại lộ ra từ trong chăn nhỏ, phô bày những dấu vết loang lổ trên cơ thể chủ nhân.
“Aiz? Sao bây giờ lại không hắt xì nữa……”