Quan hệ Lục Văn Huyền và Lục Từ vốn không mấy tốt.
Ai cũng biết, hiện tại Lục gia chỉ có một đứa cháu trai, lại là một Alpha cấp S hiếm có.
Theo lý, với địa vị siêu cao như thế, Lục Từ làm gì cũng sẽ thành công, còn có thể cưới được một Omega vừa có thân phận, vừa có địa vị, vừa có dung mạo xuất chúng.
Nhưng tiểu tử phản nghịch này, không chỉ rời khỏi nhà tự mình khởi nghiệp, còn dám ngang nhiên đi làm “vợ” của người ta.
Nhiều khi Lục Văn Huyền thật sự muốn mổ tung đầu Lục Từ ra xem, trong não nó có bị tắc mạch hay không.
Ông không ghét Kỳ Vọng, chỉ là cảm thấy Lục Từ làm như vậy thì có lỗi với gia đình.
Nếu tiểu Dương còn ở nhà, Lục Văn Huyền sẽ không áp lực đến thế.
Vấn đề chính là, tiểu Dương không ở, nên Lục Từ phải gánh vác trách nhiệm nối dõi tông đường, còn phải kế thừa cơ nghiệp khổng lồ của Lục gia.
Nhưng Lục Từ căn bản không nghe.
Có lúc Lục Văn Huyền đặc biệt hối hận, tại sao năm đó sinh nhật 18 tuổi của Lục Từ, ông lại muốn mời cả Kỳ gia đến dự.
Cũng chính hôm ấy, thiếu niên phản nghịch Kỳ Vọng,cùng tuổi với Lục Từ, vừa nhìn thấy Alpha cấp S này liền nhất kiến chung tình, sau đó mở ra màn theo đuổi trơ trẽn.
Thái độ của Lục Từ đối với Kỳ Vọng lúc ban đầu cực kỳ tệ, như thể y muốn bày ra gương mặt lạnh lùng với cả thế giới, càng khỏi nói đến chuyện chú ý đến sự theo đuổi của Kỳ Vọng.
Lục Văn Huyền vốn nghĩ rằng Kỳ Vọng sẽ sớm từ bỏ, dù sao hai Alpha vốn không có tương lai.
Nhưng ông không ngờ, Kỳ Vọng quá biết “l**m”.
Càng không ngờ, có một ngày Lục Từ lại đường hoàng thông báo với mình: “Con không cưới vợ đâu, cha tự sinh thêm một đứa đi.”
Lục Văn Huyền thông qua hệ thống giám sát của gia đình, tận mắt thấy Lục Từ và Kỳ Vọng hôn nhau nồng nhiệt ngay trước cổng lớn, tức đến mức kính mắt muốn rớt.
Nhưng ông cũng chẳng có biện pháp gì. Con trai ông, tuy là thứ phản cốt nhưng ông lại cực kỳ thương.
Để chia cắt đôi uyên ương này, Lục Văn Huyền thậm chí từng nghĩ đến việc tìm vài Omega gia thế tốt, lại xinh đẹp để giới thiệu cho Lục Từ.
Chỉ là ông quá kén chọn, mãi chẳng tìm được người thích hợp.
“Xin mời hai thí sinh tiến vào khu vực thao tác, xin mời người máy tiến vào lồng sắt quy định!”
Theo tiếng hô của MC, hai cánh cửa lồng sắt mở ra, hai robot với hình thái khác nhau lao vào sân.
Cửa lồng sắt khép lại, Lục Văn Huyền bắt đầu chăm chú đánh giá hai robot này.
Là người bận rộn, bình thường ông không nghiên cứu nhiều mảng này, chỉ khi được mời làm khách quý mới chịu bỏ thời gian xem vài video thi đấu để bổ túc.
Lúc này, trong sân, hai robot rõ ràng là hai phong cách hoàn toàn đối lập.
Một con được thiết kế thành hình tiểu quái thú, phối màu xanh lam – xanh lục, hai bên thân là hai cây búa to hình móng vuốt, hiển nhiên thuộc loại hình robot cường công.
Con còn lại thì mộc mạc hơn nhiều, không có ngoại hình hoa hòe, cũng chẳng màu sắc bắt mắt, dáng nhỏ bé thấp lùn, ngồi chồm hổm xuống nhìn chẳng khác nào robot quét rác trong nhà.
Thế mà MC còn giới thiệu: “Hoan nghênh robot Godzilla! Hoan nghênh robot Lẫm Đông!”
Tên nghe khí thế “Lẫm Đông”, nhưng ngoại hình lại điệu thấp thế này sao?
Lục Văn Huyền lại liếc sang màn hình cận cảnh, chủ nhân của “Lẫm Đông” cũng khác hẳn phong cách robot, là một thiếu niên tinh xảo, gương mặt sạch sẽ không một tỳ vết.
Đã đẹp đẽ nổi bật như vậy, thế mà lại làm một con robot quét rác?
Lục Văn Huyền thật sự không hiểu nổi, thiếu niên này rốt cuộc là tâm thái gì.
Chẳng lẽ là do đội ngũ tập thể quyết định, mà thiếu niên này vì lớn lên quá đẹp nên bị đề cử làm người điều khiển robot?
Lục Văn Huyền đột nhiên không mấy coi trọng “Lẫm Đông”. Một con robot quét rác thì có thể đánh được gì chứ? Vũ khí còn chẳng nhìn thấy đâu.
“Ba, hai, một!” MC giơ tay cao, rồi nhanh chóng hạ xuống, “Bắt đầu!”
Theo tiếng hô, chủ nhân của “Godzilla” lập tức điều khiển nó, phóng thẳng về phía “Lẫm Đông”.
Mà “Lẫm Đông” thì dường như vẫn đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.
Lộ Tử Nhiên ở hậu trường lo muốn chết, chẳng lẽ robot của tiểu tổ tông hỏng rồi sao? Sao lại chẳng thấy phản ứng gì!
Máy quay rất “thông minh”, lập tức lia sang hình ảnh của Trì Mộ Tinh. Ban đầu ai cũng tưởng sẽ thấy cậu hoảng loạn luống cuống, ai ngờ Trì Mộ Tinh vẫn ngồi đó, giống như một đạo sĩ ngàn năm, thần sắc bình thản, khí định thần nhàn.
Máy quay chẳng bắt được cảnh cậu cuống quýt, ngược lại cho khán giả ăn một đợt “bạo kích mỹ nhan”.
“Godzilla” thần tốc tiến vào lãnh địa của “Lẫm Đông”, lập tức sắp lao đến trước mặt nó.
Trì Mộ Tinh rốt cuộc mới chậm rãi bắt đầu thao tác, căn cứ theo hướng di chuyển của đối phương, hơi điều chỉnh một chút hướng của “Lẫm Đông”.
…rồi lại dừng lại.
Tựa như chỉ để chứng minh rằng robot của mình không hỏng.
Nhìn con robot quét rác nửa sống nửa chết kia, chủ nhân “Godzilla” còn nảy sinh chút áy náy kiểu “ỷ lớn h**p nhỏ”.
Nhưng cảm giác ấy chỉ kéo dài chưa đến vài giây, hắn vẫn chỉ huy “Godzilla” vung hai cây búa khổng lồ, chuẩn bị đập nát “Lẫm Đông”.
Lục Văn Huyền thấy cảnh một chiều như vậy liền cảm thấy vô vị. Robot quét rác này rõ ràng chỉ biết nằm yên cho người khác đánh, chủ nhân nó thiết kế như vậy là để người ta trút bớt áp lực sao?
Thế nhưng Trì Mộ Tinh vẫn bất động, lặng lẽ chờ đợi đối thủ bước vào phạm vi công kích của “Lẫm Đông”.
Robot b*n r* chỉ cần một hai lần chính xác, thế nên trước khi đối phương vào đúng khoảng cách và góc độ, trong đầu Trì Mộ Tinh vẫn không ngừng tính toán.
Cậu muốn một chiêu chế địch, một kích tất sát, chỉ dùng một lần b*n r*, quyết định thắng bại!
Lại gần chút nữa, lại gần nữa…
Chính là lúc này!
Trì Mộ Tinh kéo cần điều khiển, “Lẫm Đông” khẽ lùi một bước, tránh được cú chùy của “Godzilla”. Sau đó, nhân lúc khe hở khi đối phương vung búa về phía trước, “Lẫm Đông” đột nhiên lao tới.
Cậu ấn xuống nút bắn vũ khí.
Toàn trường chỉ nghe thấy một tiếng “BANG!” vang dội, con “Godzilla” kia liền bị con robot tưởng như không có vũ khí gì, “Lẫm Đông”, bắn thẳng lên không trung, bay cao hơn một mét, rồi rơi mạnh xuống đất, hoàn toàn bất động.
Cục diện đảo ngược trong chớp mắt, mà “Lẫm Đông” vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề có động tác thừa.
“Bắt đầu đếm ngược! Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một! Tốt, vì ‘Godzilla’ không thể đứng dậy, người thắng trận này chính là robot b*n r*, ‘Lẫm Đông’!”
MC cao giọng tuyên bố.
“Trận 1v1 PK này, đội thăng cấp là đội Trì Mộ Tinh!”
Cửa lồng sắt mở ra, chủ nhân “Godzilla” đích thân vào kéo con robot của mình đi, còn “Lẫm Đông” thì dưới sự điều khiển của Trì Mộ Tinh, thảnh thơi bước xuống sân khấu.
Nhân viên công tác nhanh chóng hỗ trợ đưa “Lẫm Đông” về hậu trường.
Máy quay lập tức cắt cảnh, chuẩn bị cho trận kế tiếp.
Nhưng lúc này, Lục Văn Huyền ngồi trên ghế lại có phần thất thần, tự hỏi về nhân sinh.
Ông vừa rồi đã sai quá sai. Đây nào phải robot quét rác, rõ ràng là “robot quét rác tăng cường”!
Còn thiếu niên xinh đẹp kia, tuyệt đối không phải một bình hoa trưng bày.