Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 89: bài poker có thẻ căn cước của hắn cùng sao chép kiện

Một đêm ngủ không yên ổn.

Trì Mộ Tinh rời giường, chống tay vào bàn trang điểm nhìn quầng thâm mắt của mình.

Thật hết chịu nổi…

Có một số việc không thể làm nhiều, hoặc nên nói, vốn dĩ không nên bắt đầu!

Bởi vì một khi đã bắt đầu, căn bản là không thể dừng lại!

Ví dụ như ngủ chung giường với Lộ Tử Nhiên……

Cả đêm, người này giống như nuốt nhầm thuốc k*ch th*ch của chó, điên cuồng cọ cọ, còn luôn mồm hỏi Trì Mộ Tinh: “Tiểu tổ tông, khi nào lại thêm một phát nữa?”

Trì Mộ Tinh mặt lạnh: “Không có.”

“Tại sao chứ?” Lộ Tử Nhiên ủy khuất hỏi.

“Bởi vì ngươi phiền.”

“Ta phiền chỗ nào?” Hai tay Lộ Tử Nhiên ôm eo Trì Mộ Tinh mà cọ tới cọ lui, suýt nữa làm áo ngủ của cậu bị cọ đến lật lên.

Cuối cùng Trì Mộ Tinh chịu hết nổi, đưa tay rút gối chụp lên mặt Lộ Tử Nhiên, rồi tự mình nhảy lò cò sang phòng bên cạnh nằm ngủ.

Ai ngờ nửa đêm Lộ Tử Nhiên lại mò mẫm chạy vào, ghé đầu lên cổ Trì Mộ Tinh, hơi thở ấm áp phả vào mặt khiến cậu cũng nóng theo.

Trì Mộ Tinh cứng họng, muốn hỏi rốt cuộc ai mới thật sự bị “khao khát tiếp xúc da thịt”?

Cố tình người này lại là Alpha cấp S, tinh lực dồi dào, khả năng tự phụ hồi mạnh mẽ, mất ngủ một đêm với hắn chẳng nhằm nhò gì.

Trong lúc Trì Mộ Tinh rửa mặt trong phòng vệ sinh, bên ngoài còn nghe thấy Lộ Tử Nhiên ca hát, hát toàn mấy bài quê mùa, câu từ còn buồn cười: “Tình yêu không phải ngươi muốn mua, muốn mua là mua được đâu~”

Rửa mặt xong, vừa mở cửa ra liền bị Alpha ôm một cái thật chặt, còn kèm theo lời xin lỗi.

“Xin lỗi tiểu tổ tông, hôm qua ta quá hưng phấn, quấy rầy ngươi ngủ. Ngươi đánh ta mấy cái hả giận đi?”

“Không cần, đánh ngươi lại đau tay ta.” Trì Mộ Tinh vừa trả lời vừa liếc hắn một cái.

Lộ Tử Nhiên cười rạng rỡ: “Ai, như vậy mới đúng vị.”

Trì Mộ Tinh: “……”

Xong rồi, hắn thật sự điên rồi, mà bản thân cậu lại thấy như được sảng khoái.

Lộ Tử Nhiên ôm Trì Mộ Tinh đặt lại lên giường, cẩn thận kiểm tra chân cậu: “Hình như không nặng lắm, hôm nay có thể đi lại không? Nếu không được thì ta cõng, hoặc ngươi cứ nghỉ ngơi ở đây.”

Dù sao hôm nay cũng không có chuyện lớn, hôm qua cả hai đều không ở, nhân viên hoàn toàn có thể tự xoay sở.

Lộ Tử Nhiên rút ra một kết luận: trong công ty, người quan trọng nhất chưa chắc đã là ông chủ.

Đương nhiên, đối với bọn họ, ông chủ chính là cây trụ tinh thần, còn là linh vật đẹp nhất!

Trì Mộ Tinh hỏi: “Bên chi nhánh, đã chọn xong chưa?”

Đôi khi cậu cũng muốn làm ông chủ một chút, tìm hiểu tiến triển của đội ngũ.

“Trước đó chỉ bàn được một chỗ, tính thuê thôi, không định mua, vì tiền không đủ.” Lộ Tử Nhiên trả lời, “Nhưng hiện tại có thể cân nhắc mua hẳn mặt bằng, để Viên Nhớ làm quản lý cửa hàng.”

Viên Nhớ là người bản địa, đây chính là một lợi thế cực lớn, cho dù sau này cậu ta quay về với nghề nghệ sĩ, thỉnh thoảng vẫn có thể về tiệm trà sữa ghé thăm.

Hơn nữa tiểu tử này còn có một ưu điểm, chẳng cần lão bản phải PUA cậu ta, chính cậu ta có thể tự tẩy não mình, tóm lại là chế độ “tự động địch hóa” toàn diện.

“À đúng rồi, có chuyện rất quan trọng ta quên nói với ngươi!” Lộ Tử Nhiên vỗ đầu, “Rất rất quan trọng luôn.”

Là chuyện phân phối tiền lương và phúc lợi nhân viên!

Trì Mộ Tinh vẫn ngẩn người nhìn hắn: “Chuyện gì?”

Lộ Tử Nhiên vừa tìm ảnh vừa tiêm dự phòng chuẩn bị cho Trì Mộ Tinh: “Ngươi nhẹ tay thôi a, chuyện là thế này, nhà ta với nhà khác có điểm khác biệt lớn lắm. Nhà ta trả lương nhân viên gấp bốn lần lương tiệm trà sữa bình thường, còn đủ loại phúc lợi…Ta đi ký hợp đồng với mấy cửa hàng khác đều tính luôn nhân viên của mình vào, ví dụ như phòng tập thể hình, mỗi người đều có một cái thẻ SVIP, rồi còn nhiều cái khác nữa, thẻ mua sắm siêu thị, tài khoản VIP xem phim, vé khoang hạng nhất v.v…”

Trì Mộ Tinh không hiểu: “Rất tốt mà, cho nên thì sao?”

“Cho nên…… ờ……” ngón tay Lộ Tử Nhiên run run vuốt màn hình di động, “Cho nên ta đây làm bà chủ, thật ra không giữ lại cho mình bao nhiêu, đến lúc giao tiền cho ngươi thì sẽ ít đi rất nhiều.”

“À, vậy không sao chứ?” Trì Mộ Tinh hỏi.

Lộ Tử Nhiên thành thật lắc đầu: “Không sao, tất cả đều công bằng.”

Nhưng sao lại giống đang bị thẩm vấn vậy, trong lòng hắn cứ cảm thấy có tật giật mình.

Hắn căng thẳng nhìn chằm chằm Trì Mộ Tinh, sợ trên mặt cậu lộ ra chút không vui, giây sau liền bảo hắn lăn khỏi Trì gia.

Ai ngờ Trì Mộ Tinh chỉ chớp mắt, tiêu hóa một lúc, rồi lạnh lùng đưa tay nâng mặt Lộ Tử Nhiên, áp môi hôn hắn một cái.

“Ngươi làm rất tốt.” Trì Mộ Tinh nói, “Đây là phần thưởng.”

Nghèo thì lo cho bản thân, giàu thì nên giúp đời.

Đạo lý này Trì Mộ Tinh đã sớm học qua, chỉ là bản thân không có thiên phú để thực hiện, cậu chỉ biết làm người máy, mà Lộ Tử Nhiên lại có thể biến lý tưởng ấy thành hiện thực.

“Thật sao?” Lộ Tử Nhiên sờ môi, dư vị đã tan, “Ngươi không phải chỉ đang dỗ ta chứ?”

“Không phải.” Trì Mộ Tinh nghiêm túc trả lời, “Ý niệm ta và ngươi giống nhau.”

Hai kẻ chủ nghĩa lý tưởng va chạm, ánh lên một tia lửa, trong mùa đông này không chỉ ấm áp lẫn nhau, còn để lại dư âm cho người khác.

Trì Mộ Tinh cúi đầu, cảm nhận trái tim trong ngực đập thình thịch.

Cậu ngày càng thích Lộ Tử Nhiên.

Bỗng dưng, cậu thoáng thấy trên màn hình di động của Lộ Tử Nhiên có bốn tấm ảnh làm mình “tạc mao”tức khắc.

…là do vừa rồi hắn căng thẳng tay run, kéo nhầm album lên đầu, mấy bức ảnh mới lưu tối qua liền hiển thị ở hàng đầu tiên, chói mắt, khiến Trì Mộ Tinh giật mình.

“Ngươi… sao ngươi lại có ảnh của ta?!”

“Hả?” Lộ Tử Nhiên ngớ ngẩn cúi đầu nhìn, “Có ảnh của ngươi thì có gì lạ? Ta vẫn luôn lưu ảnh của ngươi… à… Tiểu tổ tông, coi như ngươi chưa thấy gì hết.”

“Đứng lại.”Mặt Trì Mộ Tinh không biểu cảm, giơ tay bóp hắn, “Vậy nghĩa là ngươi đã sớm biết rồi.”

Lần này cậu dùng sức, khiến Lộ Tử Nhiên đau đến la oai oái: “Ai da, ta cũng mới vừa biết thôi, mới vừa biết mà!”

“Vài phút trước?”

“Ờ…… để ta tính xem, 60 chia cho 9 ai da! Trì Mộ Tinh, ngươi muốn bạo lực gia đình sao?!”

Trì Mộ t*nh h**n toàn sụp đổ.

Cậu chui tọt vào trong chăn, biến mình thành một con đà điểu lớn, chỉ chừa mông với chân lộ ra ngoài, thà ngột chết cũng không thèm đáp lời Lộ Tử Nhiên nữa.

Cậu bây giờ chỉ muốn chạy sang phòng Ngụy Hiểu Huyên mượn bộ bài poker, vì trên đó có thẻ căn cước và bản sao hồ sơ của cậu.(Lá Joker)

Người, sao có thể xã chết đến mức này!!!