Cây nhân duyên, như tên của nó, chính là trói định nhân duyên giữa người với người.
Đây là một cây bồ đề thật lớn, đã là biểu tượng từ lâu của trí tuệ và thần linh, cũng là biểu tượng của nhân duyên mỹ mãn.
Trải qua nhiều năm được tưới tắm và nuôi dưỡng, cây đã cao lớn, xanh um tươi tốt, như hội tụ linh khí của đất trời. Đứng bên dưới cây, có thể cảm nhận được một cỗ linh lực nhàn nhạt.
Trì Mộ Tinh hơi đau đầu.
Cây này cũng quá cao rồi… Cậu làm sao treo đồ vật lên được?
Ngay cả Lộ Tử Nhiên cũng khó với tới độ cao kia, chứ đừng nói gì đến những cặp tình lữ ở đây.
“Ngươi muốn treo thẻ nhân duyên sao?” Cậu hỏi hắn.
“Treo chứ, đã tới đây rồi, sao lại không treo?” Lộ Tử Nhiên nghiêng đầu, lấy điện thoại ra quét mã.
“Cao quá, treo không tới.” Trì Mộ Tinh nói.
“Có thể mà, nhón chân một cái là được.” Lộ Tử Nhiên đáp.
Trì Mộ Tinh: “…… Ta treo không tới, có nhón chân cũng treo không được.”
“Ta treo giúp ngươi là được.” Lộ Tử Nhiên nói xong lại cảnh giác, “Tiểu tổ tông có ý gì đây, ngươi lại không muốn cho ta nhìn thấy ngươi viết cái gì đúng không? Lại thêm bí mật?”
Trì Mộ Tinh: “……”
Cậu lặng lẽ đứng sang một bên, nhìn Lộ Tử Nhiên quét mã trả tiền, lấy được một chiếc thẻ bài đỏ rực, rồi cầm bút vàng bắt đầu viết chữ trên đó.
Lộ Tử Nhiên viết cũng không né tránh Trì Mộ Tinh, vì thế cậu có thể nhìn rõ từng nét hắn viết.
Tuy rằng chữ viết của Lộ Tử Nhiên có hơi xấu, nhưng Trì Mộ Tinh vẫn nhận ra từng chữ.
【 Trì Mộ Tinh hạnh phúc an khang! 】
Trong lòng cậu hơi xúc động. lại lần nữa Lộ Tử Nhiên không viết cho chính mình, mà chỉ viết cho cậu.
Viết xong nguyện vọng, Lộ Tử Nhiên còn ký tên. Tuy hắn cố gắng viết chữ cho đẹp, nhưng vẫn chẳng bằng được nét chữ của Trì Mộ Tinh.
“Azi, hết sức rồi, ta treo lên nhé?”
“Treo thôi.” Trì Mộ Tinh gật đầu.
Thế là Lộ Tử Nhiên giơ thẻ bài lên, nhón chân hết cỡ, cố với nhánh cây.
Lần đầu, không treo được.
Lần thứ hai, vẫn không treo được.
Đến lần thứ ba, rốt cuộc cũng khó khăn treo được lên.
Lộ Tử Nhiên treo xong thẻ bài, quay đầu lại, liền thấy tiểu tổ tông đứng phía sau, vẻ mặt như muốn khóc lại không khóc. Trong mắt cậu dường như loé lên một tia sáng ướt át, nhưng khi Trì Mộ Tinh chớp mắt, tia sáng kia liền biến mất.
… Hắn hoa mắt rồi sao?
Lộ Tử Nhiên không nghĩ nhiều, lại xác nhận: “Ngươi thật sự không viết sao?”
“Không viết.” Trì Mộ Tinh đáp, “Đi thôi.”
“Ừ đi.” Lộ Tử Nhiên đi tới, nắm lấy tay cậu. Lòng bàn tay tiểu tổ tông hơi ẩm ướt, như vừa dính nước.
“Chụp một tấm ảnh chung dưới tán cây làm kỷ niệm nhé?” Lộ Tử Nhiên lại hỏi.
Hắn tới giờ vẫn chưa từng có một tấm ảnh chung nào với Trì Mộ Tinh. Cậu không thích chụp ảnh, hắn cũng chưa từng nhắc tới chuyện này. Nhưng hôm nay đứng trước mặt thần tiên, thế nào tiểu tổ tông cũng nên nể mặt một chút mà đáp ứng.
Vì thế Trì Mộ Tinh hơi nghiêng người dựa sát vào Lộ Tử Nhiên, có chút căng thẳng: “Đem ta chụp cho đẹp một chút.”
“Haha, có gánh nặng thần tượng rồi hả?” Lộ Tử Nhiên trêu, lập tức bị tiểu tổ tông liếc cho một cái xem thường.
Cái xem thường này quá sinh động, khiến Lộ Tử Nhiên hạnh phúc muốn chết, hắn cực kỳ hưởng thụ loại cảm giác được nuôi dưỡng từng chút như vậy.
Dạo gần đây kỹ thuật chụp ảnh của hắn tiến bộ vượt bậc, toàn bộ đều nhờ ngày thường chụp ảnh quảng cáo trong tiệm rèn luyện mà thành. Góc độ nào tôn dáng, ánh sáng nào làm nổi bật da trắng, hắn đều nghiên cứu kỹ càng.
Hắn ôm lấy Trì Mộ Tinh, chọn góc, kỳ thật căn bản không cần chọn, hắn và Trì Mộ Tinh đều là mỹ nhân không góc chết, đứng chỗ nào cũng đẹp.
Một tiếng “tách”, hắn có được tấm ảnh chung đầu tiên với Trì Mộ Tinh.
Trong ảnh, hai gương mặt gần sát, phía sau là vô số thẻ nhân duyên treo đầy trên cây bồ đề, đỏ rực nổi bật. Ánh nắng vừa vặn, thiếu niên đẹp đẽ như tranh.
Đẹp đến mức Lộ Tử Nhiên ngay tại chỗ liền đổi hình nền di động thành bức ảnh này.
Trong miếu còn có chỗ khác để cầu nguyện. Thời gian còn sớm, Lộ Tử Nhiên lại kéo Trì Mộ Tinh đi xem ao hứa nguyện.
Ao hứa nguyện đầy đồng xu, giữa ao có một con cóc vàng đang phun nước ào ào.
Một học sinh bên cạnh ném đồng xu vào ao, đối với cóc vàng nói: “Phù hộ ta thi đậu Đại học Kim Bảng.”
Ném xong, còn lấy điện thoại ra, “timi” một tiếng vang lên.
Lộ Tử Nhiên: “……”
Đứa nhóc này, một đồng tiền mà cũng muốn thi đậu đại học Kim Bảng. Đi tàu điện ngầm từ cổng nam đến cổng bắc trường cũng chẳng đủ một đồng.
Còn “timi” nữa chứ! Nghĩ tới mình đã từng chết đi sống lại trong kỳ ôn tập đại học, Lộ Tử Nhiên thật sự muốn đá thằng nhóc kia một phát.
Đang nghĩ, Trì Mộ Tinh cũng ném năm đồng xu vào ao: “Phù hộ khai giảng Lộ Tử Nhiên thi lại môn Toán cao cấp và Đại số tuyến tính đều qua.”
Lộ Tử Nhiên: “……”
Hắn thật muốn kéo thằng nhóc một đồng kia lại để nó nhìn xem, đây mới gọi là cầu nguyện chân chính!
“Ca ca,” Trì Mộ Tinh ném đồng xu xong, đột nhiên quay đầu nói, “Ta muốn đi xem quầy lưu niệm, ngươi đi cùng ta.”
Lộ Tử Nhiên nhướng mày, chỉ đi mua đồ lưu niệm thôi, sao lại gọi ca ca?
Tiểu tổ tông hôm nay có gì đó lạ.
“Mua thì mua, ta dẫn ngươi đi.” Hắn dắt tay cậu.
Ai ngờ Trì Mộ Tinh lại nói: “Ta muốn mỗi loại đều có, chúng ta chia nhau ra mua.”
“…… Ngươi cần nhiều vậy làm gì?”
“Ngươi quản ta.”
“Được được được, mặc kệ ngươi, đi đi đi. Đồ lớn để ta mua, được chưa?”
Cứ thế, Lộ Tử Nhiên bị sung quân vào cửa hàng lưu niệm tầng hai, ra dáng nhà giàu, nói với nhân viên cửa hàng: “Mỗi loại đều gói cho ta một phần!”
Má, nói thật, mấy lời này nói ra cũng sướng ghê, có cảm giác nhà giàu mới nổi.
Nhân viên cửa hàng xách hẳn một bao tải lớn đựng đầy lưu niệm đưa cho hắn. Lộ Tử Nhiên chán muốn chết, bèn đi dạo quanh tầng hai.
Khi đi ngang qua một gian, hắn nhìn thấy một lá bùa “Học nghiệp tiến bộ”, liền dừng lại.
Đây là một lá bùa cực đơn giản, một mặt in hình tượng thần, một mặt ghi chữ “Học nghiệp tiến bộ”.
To cỡ nửa bàn tay, giá 88 tệ.
Lộ Tử Nhiên hơi xót ví, nhưng nghĩ tới đây là trước mặt thần tiên, ngượng không dám nói.
“Cái này… bán có chạy không?” Hắn cầm thử một cái, hỏi nhân viên.
Nhân viên đáp: “Đắt hàng lắm! Đây là món bán chạy nhất ở đây.”
Trong đầu Lộ Tử Nhiên bỗng lóe lên, lập tức nghĩ ra kế hoạch mới cho tiệm trà sữa.
Hắn cúi người thật sâu cảm ơn nhân viên: “Cảm ơn ngài!”
Làm nhân viên cửa hàng ngẩn ngơ luôn.
Mua xong quà lưu niệm, Lộ Tử Nhiên xách một bao to đi tìm Trì Mộ Tinh.
Nhưng nhìn quanh một vòng, chẳng thấy bóng dáng đâu.
Sao thế này? Rõ ràng nói mỗi người mua một tầng, hắn ngoan ngoãn mua xong, tiểu tổ tông lại biến mất?
Lộ Tử Nhiên vội vàng vừa xách bao vừa gọi điện tìm người.
Tiểu tổ tông ghê gớm thật, dám không bắt máy của hắn!
Hắn đang sốt ruột muốn chạy lên phòng an ninh mượn loa tìm người, thì trong dư quang thấy Trì Mộ Tinh khập khiễng đi từ chỗ vừa rồi bọn họ chơi bước ra.
“Tiểu tổ tông!” Lộ Tử Nhiên vội vã chạy tới, đỡ lấy tay cậu, “Ngươi làm sao vậy? Đi WC bị trẹo chân hả?”
Trì Mộ Tinh liếc hắn một cái: “…… Không có.”
Không muốn nói chuyện, một câu cũng không muốn nói.
Hóa ra cái ghế dựa bên cạnh cây nhân duyên quả thật hố cha, khó trách nhiều người thà nhón chân cũng không chịu dẫm lên.
Trì Mộ Tinh vì muốn treo thẻ bài nên đã bước lên ghế, ai ngờ ghế sụp, ngã một cái đau điếng.
Cậu lại không thể nói ra, chỉ có thể cắn răng chịu, thực sự ê ẩm đến tê rần…