Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể
Chương 79: đừng tránh ở bên trong không ra tiếng, ta biết ngươi ở bên trong
Tiêu Gia Nhiễm nhắm mắt lại, trong đầu bắt đầu ảo tưởng chính mình là Chopin của thời hiện đại.
Sau đó vô cùng tự tin mà bắt đầu khúc nhạc duy nhất mình biết chơi…
《Ngôi sao nhỏ》.
Tiếng đàn của cậu không quá trôi chảy cũng chẳng chuẩn xác, nhưng Bùi Chi Du lại giống như một vai phụ hoàn hảo, vừa vỗ tay vừa rung đùi, khen lấy khen để:
“Bảo bối, ngươi đàn hay quá.”
“Thật, thật vậy sao?” Tiêu Gia Nhiễm gãi gãi mặt, có chút không tin nổi.
Cậu mới học nhập môn được chưa đến hai ngày.
Tuy rằng Bùi Chi Du có tay kề tay dạy, nhưng đây là lần đầu cậu đàn hoàn chỉnh, coi như ôn tập, cậu cũng không thể phục hồi nguyên dạng làn điệu.
Nhưng Bùi Chi Du vẫn kiên định cổ vũ: “Hay cực kỳ.”
“Ca ca thật tốt,” Tiêu Gia Nhiễm được khích lệ đến lâng lâng, “Vậy ta tăng tốc một chút nhé?”
“Được, ca ca xem ngươi đàn, cứ việc thể hiện.”
Thế là Tiêu Gia Nhiễm lại ấn xuống phím đàn.
“Đang!”
Cậu bắt chước dáng vẻ đại sư, một hơi dùng cả bàn tay ấn xuống, dương cầm lập tức vang lên một tiếng thật lớn.
Trong lòng Tiêu Gia Nhiễm vô cùng sảng khoái, đây mới là cảm giác nghi thức!
Ngay sau đó, cậu càng thêm hăng say, bắt đầu tăng tốc đàn 《Ngôi sao nhỏ》, ngón tay vụng về mà điên cuồng gõ loạn trên phím đàn, trong đầu thì ảo tưởng mình đang phong độ ngời ngời.
Không ngờ, 《Ngôi sao nhỏ》 lại trực tiếp đánh thức một “ngôi sao nhỏ” khác.
Trì Mộ Tinh mơ mơ màng màng mở mắt, trong tai là tiếng đàn kỳ quái, có chút vặn vẹo, khó nghe, lại còn mang dáng vẻ cố tình làm màu.
Vừa mở mắt ra, lọt ngay vào tầm mắt là gương mặt cau mày nhưng vẫn tuấn tú của Lộ Tử Nhiên.
Lộ Tử Nhiên hai tay bao lấy tai Trì Mộ Tinh, nhưng căn bản chẳng có tác dụng gì, ma âm vẫn len lỏi tra tấn màng nhĩ tiểu tổ tông nhà hắn.
Hắn thật sự muốn chạy lên lầu hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc tại sao ngày nghỉ mà mọi người không ai về nhà vậy hả!!!
“…… Ưm,” Trì Mộ Tinh động đậy, mới phát hiện mình đang nằm trong lòng ngực Lộ Tử Nhiên, “Ngươi quả nhiên muốn ngủ với ta.”
Lộ Tử Nhiên: “……”
Má, so Đậu Nga còn oan ức hơn!
“Nếu ta nói ta cái gì cũng chưa làm, là chính tự ngươi động tay, ngươi có tin ta không?” Lộ Tử Nhiên hỏi.
Trì Mộ Tinh ngồi dậy, kéo lại chăn bị lệch, không trả lời.
…… Cậu tin, nhưng ngượng ngùng không dám nói ra.
Nếu phải mở miệng, cậu chỉ còn cách lại lôi cái cớ “ta bị bệnh khao khát tiếp xúc da thịt” ra chắn đao.
Nhưng lý do này gần đây cậu dùng quá nhiều lần, bản thân cũng lo lắng Lộ Tử Nhiên sẽ nhìn ra sự khác thường.
Vì thế Trì Mộ Tinh chẳng nói gì, lẳng lặng bò xuống giường.
“Trên lầu có dương cầm sao?”
Lộ Tử Nhiên gật đầu: “Ừm, là của Bùi Chi Du, nhưng hắn đàn khó nghe thật……”
Cao quý lãnh diễm, hình tượng hội trưởng Hội Học Sinh, đều bị tiếng đàn này hủy sạch sành sanh.
Mà giờ phút này, Bùi Chi Du hoàn toàn không biết hình tượng mình trong mắt Lộ Tử Nhiên đang rơi tự do, Tiêu Gia Nhiễm vừa ngừng tay, liền bị hắn nhéo cằm cúi người hôn xuống.
《Ngôi sao nhỏ》 rốt cuộc cũng im bặt trong nụ hôn ấy, nhưng rồi một điệu nhạc còn chói tai hơn lại bắt đầu vang lên.
Hoặc nên nói, căn bản không thể gọi đó là giai điệu.
“Ca, ca ca……” Tiêu Gia Nhiễm bị hắn ấn trên dương cầm, Bùi Chi Du tiện tay túm lấy quyển đàn phổ lót dưới thân Tiêu Gia Nhiễm, hôn từ môi cậu một đường xuống dưới. Tiêu Gia Nhiễm sợ đến vội vàng kêu lên: “Ngươi… chậm, chậm một chút, dương cầm nó, nó ——”
“Ta có tiền sửa.” Bùi Chi Du ôm cậu ngồi vững trên dương cầm, chỉnh lại tư thế, liền đưa tay kéo áo len của cậu.
Bùm bùm tiếng tĩnh điện cùng tiếng “Đang” vang lên từ một mảng lớn phím đàn, Tiêu Gia Nhiễm sợ hãi, hai tay bám chặt lên vai Bùi Chi Du: “Thật, thật sự không có ai à?”
“Không có ai, cùng lắm thì có quỷ.” Bùi Chi Du đáp, “Đến cả Lục Từ cũng cho cả đội nghỉ, còn ai lại rảnh rỗi mà quay về công ty vào ngày nghỉ đầy tiên chứ.”
Tiêu Gia Nhiễm vẫn chưa yên tâm: “Ca ca, ngươi có khóa cửa phòng kỹ chưa?”
“Khóa rồi, ta nuốt chìa khóa luôn rồi.”
“…… Ngươi có phải sớm đã muốn làm như vậy không?” Tiêu Gia Nhiễm trừng mắt: “Tên điên này.”
Bùi Chi Du không hề phủ nhận: “Ta sai rồi, bảo bối.”
“……”
Mặc kệ Tiêu Gia Nhiễm trợn mắt đến tận trời, cậu cũng không ngăn được Bùi Chi Du để lại những “dấu vết ái tình” liên tiếp trên người mình.
Đôi chân trắng nõn mạnh mẽ kia cũng quấn chặt lấy người Bùi Chi Du, trong khi dương cầm dưới người bị ép nhẫn nhịn chịu đựng, phát ra từng đợt âm thanh khó nghe.
“Đang!”
“Leng keng đang!”
“Đinh đang đinh đang!”
“Keng keng keng đang đang đang!”
“Leng keng đang đinh đang đinh đang đang đang đang……”
“……” Gân xanh trên trán Lộ Tử Nhiên giật liên hồi, “Trên lầu mẹ nó là đang đánh đàn dương cầm, hay là đang… tấu dương cầm thế?”
Người sao có thể đàn ra thứ giai điệu khó nghe như vậy!
Có khác gì tiếng sáo làng với hát sơn ca vỡ giọng? Nghe mà phát bực!
Đến cả Bạch Cư Dị cũng phải tức sống lại!
Ngay cả Trì Mộ Tinh cũng cau mày: “Trên lầu đang làm gì thế?”
“Muốn ta dẫn ngươi lên xem sao?” Lộ Tử Nhiên đứng dậy, đưa tay xoa mái tóc hơi rối của Trì Mộ Tinh.
Tóc ngủ loạn của tiểu tổ tông, hắn là lần đầu tiên thấy. Cảnh tượng này làm hắn cảm giác như đang được nhìn thấy một tiên nhân hạ phàm, có hơi thở pháo hoa nhân gian, so với dáng vẻ hoàn mỹ không tì vết thường ngày còn sống động hơn nhiều.
Hắn thật sự thích.
Lộ Tử Nhiên kéo tay tiểu tổ tông, hai người cùng đi lên lầu, dọc đường đi vẫn bị thứ nhạc khó nghe kia tra tấn lỗ tai.
Trên lầu là văn phòng đội diễn đàn “Hôm nay vườn trường” của Bùi Chi Du, nhưng mỗi gian phòng đều vắng tanh, không thấy một ai.
Xem ra, chỉ có phòng đàn là có người.
Lộ Tử Nhiên thử vặn tay nắm cửa.
Chặt khít, khóa từ bên trong.
“Bùi Chi Du?” Lộ Tử Nhiên gọi thử.
Nhưng trong phòng, tiếng dương cầm càng lúc càng kịch liệt, câu hỏi nhỏ giọng của hắn lập tức bị nuốt chửng trong tầng tầng lớp lớp tiếng vang kia.
Trì Mộ Tinh: “……”
Lộ Tử Nhiên: “……”
Đây là đang diễn cái gì nghệ thuật cao cấp sao? Đắm chìm đến mức này?
“Bùi Chi Du!” Lộ Tử Nhiên tăng âm lượng.
Vẫn chẳng có hồi âm.
Lộ Tử Nhiên nhịn không nổi nữa, bắt đầu đập cửa thình thịch, vừa đập vừa hét, khí thế như đang tái hiện cảnh “tình thâm thâm vũ mông mông tuyết dì.”
“Mở cửa đi Bùi Chi Du! Đừng có trốn trong đó không ra, ta biết ngươi ở trong! Ngươi mẹ nó, có bản lĩnh đàn ra cái giai điệu khó nghe thế kia nà lại không có bản lĩnh mở cửa cho ta à!!!”
Trì Mộ Tinh đứng bên cạnh, chớp mắt mấy cái, dường như đang tự hỏi có nên quay người bỏ đi hay không.
Nhưng còn chưa nghĩ xong, âm thanh trong phòng đàn đã đột nhiên im bặt.
Mặc dù vậy, cửa phòng vẫn không lập tức mở ra.
Ước chừng qua chừng năm phút, Lộ Tử Nhiên mới nghe được tiếng động bên trong, rồi Bùi Chi Du mở cửa bước ra, trên mặt lộ rõ vẻ bực bội như thể chuyện tốt bị phá hỏng.
Tiêu Gia Nhiễm theo sát phía sau, khuôn mặt đỏ bừng, quần áo trên người trông cũng vô cùng kỳ quái.
Ánh mắt Trì Mộ Tinh tinh tường nhất, chỉ ngay vào cậu, nghiêm túc sửa lại: “Tiêu Gia Nhiễm, ngươi mặc ngược áo len.”
Tiêu Gia Nhiễm: “……”