Cẩm Thư Hoa mờ mịt nhìn quần áo của mình bị tung bay khắp nơi, ngay cả trinh tiết cũng đang hát lên bài “Hẹn gặp lại, đêm nay ta liền phải đi xa”.
Hà Manh ngồi trên người hắn, từ góc độ của Cẩm Thư Hoa nhìn lên, đèn treo trên trần như duỗi ra phía sau, phảng phất chính là đôi cánh của tiểu ác ma này.
Kết quả không phải hắn bị Hà Manh làm ngất, mà là Hà Manh sau khi lăn lộn xong lại mệt mỏi nằm ngủ ngay bên cạnh Cẩm Thư Hoa.
Lúc này Cẩm Thư Hoa mới ý thức được, thuốc Hà Manh cho hắn uống rốt cuộc là loại gì — thuốc đại triển hùng phong plus(thuốc bổ dương / tăng cường sinh lực nam giới)…
Nhưng mà tiểu hỗn đản này ngủ rồi còn chẳng buồn nghĩ tới việc mở trói cho hắn, để hắn vẫn bị giam trên giá chữ thập, chỉ có thể trợn mắt nhìn trần nhà, bất đắc dĩ tự hỏi nhân sinh.
Trong đầu hắn có một loại xúc động muốn báo cảnh sát, nhưng cái thằng nhóc hỗn đản kia lại cho hắn một loại cảm giác “Ngươi cứ báo đi, ta còn sợ ngươi không dám”.
Ai, việc đã đến nước này, ngủ cái đã……
Không biết do tác dụng phụ của thuốc, hay do lần đầu tiên nên có phản ứng đặc thù, trong mơ hồ hắn ngửi thấy một hương vị rất dễ chịu, hương vị kia giống như đưa hắn lên tận Thiên giới, Ngọc Đế đang chuẩn bị khai tiệc Bàn Đào, xung quanh toàn là tiên đào thượng đẳng.
Mùi đào thơm ngọt ngào đến mức hắn trong mộng cũng thiếu chút nữa dựng thẳng Kim Cô Bổng, muốn đại náo một phen Bàn Đào Hội.
Hắn là bị đau mà tỉnh.
Việc đầu tiên sau khi mở mắt là nhìn bên cạnh — Hà Manh không có ở đó, nhưng quần áo của hắn vẫn còn.
Nghiêng người qua, Cẩm Thư Hoa cau mày, bởi vì rõ ràng ngửi thấy trên quần áo Hà Manh phảng phất có hương vị trái đào kia.
Nhàn nhạt, nhưng lại cực kỳ ngọt ngào.
Nước hoa sao?
Cẩm Thư Hoa nhíu mày. Nhà nào lại đi xịt nước hoa vào trong quần thế chứ?
Không loại trừ khả năng tiểu hỗn đản có thú vui kỳ quái này, nhưng vào lúc này Cẩm Thư Hoa lại càng tin một cách giải thích khác.
Sau cổ nơi rách da đau nhói, còn có cảm giác như bị vô số cây kim đâm vào.
Cẩm Thư Hoa thật sự muốn mắng chửi, Hà Manh rốt cuộc cho hắn uống cái gì!
Cả đời hắn vẫn nghĩ mình là Beta, chẳng lẽ…
Hắn thử đưa đầu sang bên kia để tránh xa quần áo của Hà Manh, tập trung cảm nhận mùi trên người mình.
… Không cảm nhận được gì cả.
Quá trình phân hoá không nhanh như vậy sao?
Đệt. Tâm trạng Cẩm Thư Hoa sụp đổ.
Bởi vì hắn luôn tin cả đời này mình là Beta.
Cho nên thời trung học, hắn căn bản không hề nghe mấy tiết sinh lý học!
Trong khi đó tiểu hỗn đản rõ ràng là thiên tài trong phương diện này, chơi với hắn đến mức người động cũng không động nổi, vậy mà bản thân lại có thể khai phá ra đủ loại tư thế chơi đến hăng say cực độ.
Hắn còn đang tính thừa dịp Hà Manh không ở đây mà rủa thầm vài câu để xả giận, thì cửa phòng đã bị đẩy ra, Hà Manh mặc chỉnh tề đi vào.
Lần này tiểu hỗn đản coi như có chút lương tâm, còn mang theo một mâm đồ ăn.
Chỉ là lời y nói ra vẫn đầy tính khiêu khích: “Vất vả ngươi rồi ca ca, ta đặc biệt nấu canh bổ cho ngươi bồi bổ thân thể.”
Cẩm Thư Hoa nhìn nồi canh màu sắc quái dị kia, không nói gì: “Trong này sẽ không có thuốc chứ?”
“Ca ca,” Hà Manh cười vô tội, “ngươi quản ta có hạ hay không làm gì, ta muốn ngươi uống, ngươi còn có thể không uống sao?”
Ừ thì…… đúng là như vậy.
Người là dao thớt, ta là cá thịt, Cẩm Thư Hoa chẳng còn lựa chọn nào khác.
Hắn chỉ có thể thở dài, rồi cùng Hà Manh nói chuyện.
“Cho nên, ngươi căn bản không phải người phục vụ bị ông chủ bắt nạt gì cả.”
“Cuối cùng ca ca cũng đã hiểu.” Hà Manh cười, “Một lần nữa tự giới thiệu, ta tên Hà Manh, không chỉ là ông chủ quán bar này, mà còn là tiểu thiếu gia của toàn bộ bang phái XOX. Ở địa bàn của ta, ngay cả cảnh sát cũng phải kiêng dè vài phần, cho nên ca ca đừng có nghĩ đến chuyện báo cảnh sát ~”
“……”
Hắn đoán đúng rồi. Người có thể điều chế ra đủ loại thuốc quái dị, sao có thể chỉ có một bối cảnh bình thường.
“Vậy, ngươi định khi nào thì thả ta?”
Hmmm……” Hà Manh suy nghĩ một chút, “Ta không định thả ngươi đâu, ca ca.”
Càng lúc càng nhiều mùi thơm của đào chín theo từng bước chân của Hà Manh mà tỏa ra, lượn lờ khắp không khí, hòa cùng nụ cười ngọt ngào kia, càng trở nên châm chọc.
Ngọt quá cũng là độc.
“Ca ca vì sao cứ nghĩ đến việc phải đi?” Hà Manh đi đến trước mặt hắn, nắm lấy cằm, ép hắn ngẩng đầu lên đối diện với mình, “Ta đối xử với ngươi không tốt sao? Chẳng lẽ ta chưa khiến ngươi sảng khoái sao?”
“……”
Là có, nhưng nếu thật sự thừa nhận thì chẳng khác nào chính mình bị Stockholm mất rồi.
Cẩm Thư Hoa trong khoảnh khắc thật sự không biết nên phân loại mối quan hệ giữa hắn và Hà Manh thế nào, kiểu “ngươi sảng, ta sảng, mọi người đều sảng” này, nếu đem ra kiện, tòa rốt cuộc sẽ phán làm sao đây?
“Ngươi có thể cởi cho ta trước được không?” Cẩm Thư Hoa thử thương lượng, “Dù sao thế lực của ngươi chỗ nào cũng có, ta có chạy cũng không thoát.”
“Ừm……” Hà Manh chớp chớp đôi mắt to kia, “Cũng đúng.”
Y lấy chìa khóa mở xiềng xích tứ chi cho Cẩm Thư Hoa, tâm trạng như rất vui, còn cố ý bồi thêm một câu: “Ca ca là Beta ta vừa ý nhất cho tới nay, hàng to xài tốt, người lại còn soái.”
Beta?
Trong lòng Cẩm Thư Hoa ngập ngừng , Hà Manh không nhận ra hắn đang phân hoá sao?
“Tại sao lại nói là Beta?” Hắn hơi khó hiểu.
Hà Manh hẳn vừa mới tắm rửa xong, mùi sữa trộn lẫn hương mật đào trên người thoang thoảng, y ôm lấy cổ Cẩm Thư Hoa, không chút khách khí cúi đầu cắn xuống, trực tiếp để lại một dấu đỏ tươi chói mắt.
Khi buông ra, móng tay còn vô ý cào nhẹ sau gáy Cẩm Thư Hoa, đau đến mức hắn suýt “tê” một tiếng bật thành lời.
“Beta không tốt sao? Chỉ có Beta mới sẽ không đột nhiên đánh dấu ta.” Hà Manh dường như thấy hắn không còn sức phản kháng, liền dựa bên cạnh giải thích, “Ta thích nhất chơi với Beta, dù sao người ta chỉ là một Omega đáng thương tay trói gà không chặt thôi.”
Cẩm Thư Hoa nghe mà buồn cười.
Tay trói gà không chặt ư? Nhưng cả người lại toàn là thủ đoạn và hung tàn.
Hắn không nghi ngờ, chỉ cần Hà Manh muốn, giây tiếp theo có thể rút súng từ sau eo ra ngay.
Tuy chưa từng nghe đến cái gọi là bang XOX, nhưng từ hành động và lời nói của Hà Manh, đã đủ để thấy thế lực sau lưng y khủng khiếp đến đâu.
Quả nhiên Hà Manh đưa tay sờ sau eo.
Ngay khi Cẩm Thư Hoa căng thẳng nghĩ phải né, y lại lấy ra một chiếc điện thoại.
Hà Manh mở điện thoại ngay trước mặt hắn, mở WeChat, như thể định chụp ảnh gửi cho ai khoe.
Hắn hoàn toàn không để ý đến việc Cẩm Thư Hoa nhìn thấy giao diện trò chuyện của mình, nên Cẩm Thư Hoa liền đường hoàng ngó sang.
Thật sự để hắn phát hiện ra manh mối.
?!
“Trì Mộ Tinh?!”
Cẩm Thư Hoa ngẩn người, trong danh sách liên hệ gần đây của Hà Manh thế nhưng có Trì Mộ Tinh!
Hà Manh cũng thoáng ngây ra: “Ngươi quen tiểu Tinh?”
Ngày hôm qua y còn dành thời gian nhắn cho Trì Mộ Tinh, chúc sinh nhật vui vẻ, còn bảo hiện tại bận việc, hôm nào sẽ bù quà sau.
Y hoàn toàn không ngờ, lại nghe Cẩm Thư Hoa nói: “Trì Mộ Tinh là bạn học cùng lớp của ta…… Bạn trai của cậu ấy là bạn thân nhất của ta……”
“Ngươi……” Lần hiếm hoi Hà Manh bị nghẹn mấy giây, đầu óc có chút rối loạn không xử lý kịp quan hệ chằng chịt trước mắt.
Đệt, hóa ra đại soái ca mình lừa được lại là bạn thân của bạn trai bạn thân mình!
Khoan đã Trì Mộ Tinh có bạn trai?!
Sao trước nay cậu ta chưa từng nói với mình!
Trong đầu Hà Manh như CPU sắp cháy, đứng ngẩn người tại chỗ, tựa hồ đang nghĩ xem kế tiếp có nên đối xử tốt hơn với Cẩm Thư Hoa không.
Ai ngờ, ngay lúc Hà Manh đang ngẩn ra vài giây ấy, Cẩm Thư Hoa, người vừa nãy còn như sắp chết đến nơi, bỗng nhiên ra tay.
Hắn đưa tay giữ chặt gáy Hà Manh, dồn hết chút sức lực còn sót lại, hung hăng cắn xuống!