Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 71: chó không đổi được ăn phân

Kỳ thật lễ Giáng Sinh, hiệp hội Alpha cấp S của đại học Kim Bảng có tổ chức tụ hội.

Lộ Tử Nhiên lần trước ở buổi tụ hội đó bị nhóm ba người của Phổ Tín Nam ngay trước mặt mọi người nhục nhã, từ đó đối với hiệp hội này không còn chút ấn tượng tốt đẹp nào. Cho nên lần này khi nhận được thiệp mời, hắn chẳng cần nghĩ ngợi đã chọn đi dự sinh nhật của Trì Mộ Tinh.

Hắn chỉ không ngờ, ngay cả Bùi Chi Du với Lục Từ cũng chẳng có ý định đi, Kỳ Vọng thì khỏi cần nói, hắn căn bản sẽ không bao giờ đi.

Theo lời Kỳ Vọng thì: ở đó chẳng ai sánh bằng lão bà của hắn dù chỉ một cọng lông, hắn còn đi xem náo nhiệt làm gì.

Lộ Tử Nhiên cũng chỉ ôm tâm lý thử một lần mà mời Bùi Chi Du, Tiêu Gia Nhiễm cùng Lục Từ, không ngờ bọn họ thật sự chịu đến dự sinh nhật Trì Mộ Tinh.

Bùi Chi Du dẫn Tiêu Gia Nhiễm vào cửa, rốt cuộc cũng không mặc cái bộ tây trang trắng chỉnh tề kia nữa. Bây giờ đã đầu đông, hắn mặc một chiếc áo lông cao cổ rộng thùng thình màu trắng, nửa người dưới là quần jean màu loang dần từ nhạt xuống đậm.

Còn Tiêu Gia Nhiễm thì mặc một chiếc áo lông cao cổ màu đen, kiểu y hệt của Bùi Chi Du nhưng khác màu, quần jean cũng loang màu, chỉ là hắn từ đậm xuống nhạt.

Đúng là đồ đôi tình lữ mặc……

Lộ Tử Nhiên cắn răng, mẹ nó, gọi người ta đến dự sinh nhật mà lại chứng kiến đôi tình nhân này ân ái phơi bày, đúng là sống khó chịu!

Tiêu Gia Nhiễm hoàn toàn không biết chính mình khi ban ngày nhắn tin cho Trì Mộ Tinh đã vô tình đào hố cho sư phụ, vừa bước vào tiệm trà sữa liền tiến ngay đến chỗ Trì Mộ Tinh.

Hắn tò mò hỏi: “Nói đi nào, bạn ngươi giờ thế nào rồi? Tâm tình có khá lên chưa? Còn thích cái thằng tra nam kia không?”

Trì Mộ Tinh sắc mặt phức tạp: “…… Vẫn còn thích.”

“Đệt!” Tiêu Gia Nhiễm đập đùi cái bốp, “Chó không đổi được ăn phân!”

Hắn còn định thao thao bất tuyệt chửi mắng chỉ điểm giang sơn ba ngày ba đêm, không ngờ liếc mắt thấy sắc mặt của Trì Mộ Tinh, so với vừa rồi còn khó coi hơn.

“Sao vậy Trì Mộ Tinh, hôm nay là sinh nhật ngươi mà, đừng có bày cái vẻ mặt đó ra làm ta sợ a……”

Hắn vội vàng hoảng hốt, ghé sát lại gần, đưa tay nhéo nhéo má Trì Mộ Tinh: “Vui vẻ lên, vui vẻ lên nào, sao ngươi lại cùng bạn ngươi giống nhau thế? Ta còn tưởng ngươi là kiểu cao lãnh chứ.”

Trì Mộ Tinh: “……”

Cậu im lặng, mặc cho Tiêu Gia Nhiễm xoa má mình, trong đầu vừa tìm cách lấp l**m vừa có cảm giác hồn lìa khỏi xác.

Bỗng nhiên, ánh mắt cậu vô thức thoáng nhìn thấy cổ của Tiêu Gia Nhiễm.

Tiêu Gia Nhiễm mặc áo lông cao cổ vốn để che đi mấy dấu vết đỏ hôm qua Bùi Chi Du lưu lại trên người hắn, nhưng nào ngờ bây giờ hắn lại cúi người về phía Trì Mộ Tinh, kết quả là cái gì cũng bị cậu nhìn thấy rõ rành rành.

Không chỉ cổ, mà ngay cả phần dưới cổ……

“Tiêu Gia Nhiễm,” Trì Mộ Tinh có chút lo lắng, “Ngươi lại tự ngược sao?”

“Hả?” Tiêu Gia Nhiễm ngẩn ra, thấy Trì Mộ Tinh nói gì mà chẳng ăn nhập, “Ngươi đang nói cái gì thế?”

“Ngươi có phải lấy đồ gì làm đau chính mình không?” Trì Mộ Tinh hỏi, “Vì sao trên người ngươi lại có nhiều vết đỏ như vậy?”

Tiêu Gia Nhiễm kéo cổ áo che lại: “…… Ta, ta mẹ nó……”

Tối hôm qua lẽ ra hắn nên đá Bùi Chi Du xuống giường!

Tiện thể còn muốn hỏi lại bản thân mấy tháng trước, rốt cuộc ngươi vì cái gì nhất quyết phải dọn ra ngoài thuê chung với hắn ta hả!

Hắn suýt nữa đã quên mất sư nương là kiểu người ngây thơ, ngay cả “tiểu hài tử ngỏm củ tỏi” cũng chẳng hiểu, bây giờ lại vô tình để cậu thấy, lần này hắn thật sự không biết phải biện minh ra sao.

Đúng là tình huống khó xử quá mức!!!

Tiêu Gia Nhiễm lập tức gọi ngay người gây chuyện tới: “Bùi Chi Du! Lại đây một chút!”

Bùi Chi Du đang quấn lấy Lục Từ để bàn chuyện hợp tác, bị tiếng gọi của Tiêu Gia Nhiễm kéo mất chú ý. Lục Từ thừa cơ chạy biến khỏi hắn như một cơn gió.

Bùi Chi Du: “Lục…”

Hắn đành phải đi đến bên cạnh Tiêu Gia Nhiễm: “Làm sao vậy?”

Tiêu Gia Nhiễm vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, ý bảo Bùi Chi Du ngồi xuống, rồi chỉ chỉ cổ áo mình, lại chỉ sang Trì Mộ Tinh: “Cậu ấy nói ta tự ngược, phiền ngươi giải thích với cậu ấy một chút, rốt cuộc là ai đang ngược ai?”

Bùi Chi Du nghi ngờ nhìn chằm chằm vào gương mặt vô cùng thuần khiết, trong sáng đến mức như chưa từng biết gì kia của Trì Mộ Tinh.

Nghĩ tới cái tấm poster chế giễu mà Lộ Tử Nhiên từng làm, treo đầy phòng tập thể thao svip, Bùi Chi Du đột nhiên cười: “Bảo bối, ngươi đang nói gì vậy, chỗ nào mà gọi là ngược ngươi? Đây là dấu vết tình ái. Dấu vết càng sâu thì tình ái càng sâu.”

Tiêu Gia Nhiễm chấn động, con chó này bình thường ở trên giường không biết xấu hổ thôi thì bỏ qua, giờ ngay trước mặt Trì Mộ Tinh cũng dám nói mấy lời này!

Hắn có biết hôm nay người làm thọ tinh là ai không hả!

Tiêu Gia Nhiễm vừa giương nanh múa vuốt nhảy lên người Bùi Chi Du định véo cho hắn một cái, lại bị Bùi Chi Du ôm eo, chỉ cào nhẹ một cái cách lớp quần áo, thế là Tiêu Gia Nhiễm vốn đang tạc mao liền ngoan ngoãn yên tĩnh lại.

Mà vừa liếc sang Trì Mộ Tinh, biểu cảm cậu lại giống như người máy, đang ra sức xử lý mệnh lệnh mà mình không hiểu, buồn cười thật sự .

Lộ Tử Nhiên đón khách xong thì đi lấy bánh kem.

Cái bánh kem này là do tiệm nổi tiếng nhất kinh thành làm thủ công, muốn đặt phải xếp hàng. Lộ Tử Nhiên cũng có chuẩn bị từ trước, lần đó lúc dùng điểm tâm ngọt để dụ Trì Mộ Tinh, hắn phát hiện cậu rất thích tiệm này, liền quay đầu đặt trước ngay lập tức.

Có điều vị thợ làm bánh này tính tình cao lãnh, làm xong bánh nhưng không nhận giao tận nơi, nói là trên mặt bánh có hoa văn dễ bị hỏng vì rung lắc trên đường, không chịu nổi, chỉ cho khách tự mình đến lấy.

Lộ Tử Nhiên cũng sợ thuê người mang về sẽ làm hỏng, nên đã tự mình đi lấy.

Chờ hắn mang bánh trở lại trường, đặt lên xe đẩy nhỏ rồi đẩy vào cửa.

Lúc này màn kịch của Bùi Chi Du đã xong.

Không hiểu xuất phát từ tâm lý gì, hắn còn kéo Tiêu Gia Nhiễm đi trước, nhường lại chỗ bên cạnh Trì Mộ Tinh – vốn không dễ có người dám ngồi – để dành cho Lộ Tử Nhiên.

Trì Mộ Tinh gian nan xử lý xong đoạn thông tin “mật độ bạo biểu” kia, thầm nghĩ cấp ba cũng chưa từng học qua mấy chuyện như vậy ở tiết Sinh học .

Như vừa từ cõi tiên trở về nhân gian, liền thấy gương mặt tuấn tú của Lộ Tử Nhiên hiện ngay trước mắt mình.

“Tiểu tổ tông, bạn cùng phòng kia của ngươi gọi là gì ấy nhỉ, sao không gọi hắn tới? Thêm một người càng náo nhiệt.”

“A…… Hắn tên Đinh Tiệp.” Trì Mộ Tinh trả lời, vẫn còn ngốc ngốc, “Hắn không biết quan hệ của chúng ta, gọi hắn tới có được không?”

Lộ Tử Nhiên: “…… Sinh nhật ngươi, ngươi làm chủ.”

Hắn ngượng ngùng không nói với Trì Mộ Tinh rằng, cái gọi là quan hệ bạn bè mà hai người cẩn thận gìn giữ, ở trong mắt người khác đã sớm mỏng manh như băng trên mặt hồ, mỏng đến mức như cánh ve, có như không.

Vì vậy Trì Mộ Tinh lấy điện thoại, đi ra bên ngoài tiệm trà sữa ồn ào, gọi điện cho Đinh Tiệp.

Lộ Tử Nhiên vừa quay đầu lại, liền thấy Tiêu Gia Nhiễm đang trừng mắt nhìn chằm chằm chiếc bánh kem trên xe đẩy, bộ dạng thèm đến sắp khóc.

Không hiểu sao, Lộ Tử Nhiên nhìn đồ đệ này lại đặc biệt bực mình.

Thậm chí còn muốn xông tới đấm cho hắn hai cái.

Mà biểu cảm của Bùi Chi Du thì càng khiến người ta không thể hiểu, cứ như con cáo xảo quyệt mới lừa gạt thỏ trắng, quả thực có thể đem thẳng tới Disney diễn trong phim “Thành phố động vật điên cuồng” rồi.

Lộ Tử Nhiên nhíu mày.

Vậy thì, thỏ trắng bị hắn lừa gạt…… rốt cuộc là ai đây?