Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 57: 1818 cạc cạc chính là phát

Không thiếu tiền nhưng thật sự thiếu tình yêu, Kỳ Vọng đại thiếu gia chán đến chết, đứng chờ ngoài cửa tiệm trà sữa Tinh Động, đợi Lộ Tử Nhiên đại giá quang lâm. Lộ Tử Nhiên còn phải cưỡi xe máy điện từ khu giảng dạy chậm rãi chạy tới, trên đường lại phải ghé qua đón Trì Mộ Tinh về cùng, thế nên Kỳ Vọng chỉ mới đứng ngoài cửa năm phút đã bắt đầu thấy nhàm, liền tiện chân theo một người qua đường bước vào tiệm.

Hắn đảo mắt nhìn một vòng.

Trong tiệm có một con robot trông cực kỳ trừu tượng, bề ngoài nhìn qua có vẻ chế tạo tinh xảo, nhưng đối thoại nghe không thông minh lắm.

Rất nhiều khách hàng căn bản không hề hỏi nó về sản phẩm trong tiệm, mà chen quanh để trêu chọc: “Ngươi năm nay mấy tuổi?”, “Kết hôn với ta được không?”, “Ngươi đẹp thế này là con nhà ai vậy?”

Robot kia cũng không khiến ai thất vọng, nghiêm túc đáp: “Xin lỗi, ta không hiểu lời ngài, có thể lặp lại lần nữa được không?”

Kỳ Vọng cười khẩy, thứ này so với chương trình Lục Từ làm kém xa một trời một vực. Hắn nhìn quá nhiều loại tốt, giờ nhìn đồ kém liền chẳng còn cảm giác, thậm chí còn thấy buồn cười.

Ánh mắt hắn lại dừng ở khu vực làm việc phía trong cùng của tiệm. Ngoài nữ Omega kia thì còn có một nam sinh diện mạo bình thường, chắc hẳn là người đại diện của cô nàng.

Tiểu minh tinh này vừa làm trà sữa vừa vô cùng chuyên nghiệp, một bên trò chuyện cùng fans, một bên vẫn có thể pha chế, vẽ hoa, chụp ảnh chung.

Kỳ Vọng vừa xem vừa không nhịn được học theo.

Làm trà sữa, cà phê… hình như cũng chẳng khó lắm……

So với xuống bếp cùng lão bà thì cũng thế thôi!

Hắn đứng đó học hơn mười phút, sắp lĩnh hội được cả kỹ thuật vẽ hoa rồi, thì Lộ Tử Nhiên mới hớt hải chạy tới, xe còn chưa kịp khóa đã xông vào trong.

“Anh em, đợi lâu chưa!”

Mái tóc bạc kia quá nổi bật, Lộ Tử Nhiên liếc mắt một cái đã tìm được người mình cần, lập tức bước tới, vừa vặn thấy soái ca tóc trắng quay đầu lại.

Chân nhân còn đẹp hơn cả trong ảnh —— rốt cuộc bức ảnh kia chụp ở góc chết, nhưng cũng đủ để nhan sắc đỉnh cao căng đến mức bất chấp.

Kỳ Vọng vẫy tay với Lộ Tử Nhiên: “Ồ, ngươi cũng soái thật đó.”

Đã đẹp trai thế này mà lại không biết nam thần hệ nghệ thuật, Kỳ Vọng lập tức tha thứ cho chuyện Lộ Tử Nhiên có mắt không tròng.

Thậm chí còn cảm thấy soái ca này rất thân thiện.

Vì sao vậy? Kỳ Vọng cũng không nghĩ ra.

Đại khái là hắn nhân hậu.

Trong tiệm nhiều người, mắt mũi hỗn loạn, Lộ Tử Nhiên dứt khoát kéo Kỳ Vọng ra ngoài cửa hàng, liên tục xác nhận: “Mấy đại thiếu gia lăn lộn giới giải trí như ngươi chẳng phải đều mười ngón tay không dính giọt nước xuân sao? Ngươi thật sự biết nấu cơm?”

“Ta đương nhiên có tế bào mỹ thực! Ngươi đừng có ấn tượng rập khuôn nữa được không,” Kỳ Vọng vừa giải thích vừa nhớ lại chuyện cũ đầy xót xa, “Lão bà của ta nấu cơm dở đến mức chó cũng không thèm! Hắn nấu xong liền mang ra cho ta ăn, uy ta như uy chó! Ta biết nấu cơm hoàn toàn là bị hắn bức ra đó, bằng không ta đã sớm ngộ độc thực phẩm xuống gặp Diêm Vương rồi!”

Lộ Tử Nhiên: “……”

Ngươi vất vả thật.

Lão bà ngươi nghe ra cũng có điểm giống ta, cùng loại cơm cho chó cũng không ăn nổi.

“Tiền lương đãi ngộ có yêu cầu gì không?” Lộ Tử Nhiên lại hỏi, “Ta sợ thật sự nuôi không nổi ngươi.”

“Nhìn cấp bậc đi,” Kỳ Vọng cúi đầu chỉ mũi giày trên đất, “Thấy đôi giày này không? Cho lão bà ta tùy tiện giẫm một cái, giá trị e rằng đủ bằng một tháng doanh thu tiệm trà sữa của ngươi.”

“……” Khóe miệng Lộ Tử Nhiên giật giật, “Vậy ngươi tội gì tới đây làm công?”

“Ta buồn chán a,” Kỳ Vọng buông tay, “Lão bà chạy mất, bảo ta tự tìm một chỗ ký gửi chính mình.”

“Được rồi,” Lộ Tử Nhiên nói, “Ta thử dùng ngươi một tháng trước, OK chứ đại thiếu gia?”

“Đừng gọi là đại thiếu gia, nghe xa lạ quá.” Kỳ Vọng xua tay, “Ta có tên, gọi ta là Kỳ Vọng là được.”

Lộ Tử Nhiên ghi nhớ tên, trong lòng lại phun tào một lần. Cái tên nghe dễ chịu như vậy, lại đi kèm cái ID trên mạng thiểu năng trí tuệ kia, đúng là tồn tại hắn không hiểu nổi.

Hôm nay trong tiệm bùng nổ đông nghịt, Lộ Tử Nhiên cũng không định cho Kỳ Vọng lên sân khấu ngay, kêu hắn về nghỉ ngơi trước, buổi tối sau khi đóng cửa sẽ quay lại luyện tập.

Tiễn Kỳ Vọng xong, Lộ Tử Nhiên lại cưỡi xe điện chạy thẳng về phía tòa nhà Quản Lý.

Bùi Chi Du nhắn tin cho hắn, nói căn cứ khởi nghiệp bắt đầu dời sang nơi khác, phòng học vốn dĩ ở tầng một tòa Quản Lý dần dần chuyển về Trì Hành Lâu, cho nên hiện tại tầng trệt tòa Quản Lý trống ra khá nhiều phòng, nhường ai thấy hứng thú thì cứ tới xem.

Lộ Tử Nhiên vừa nghe ba chữ “Trì Hành Lâu” là đã bị k*ch th*ch, hắn đi học thì thật sự nghe rất nhập tâm, chỉ tiếc làm bài tập mãi không ra.

Đặc biệt là môn toán cao cấp, cái đó ai học nổi chứ?

Huynh đệ có thể phản bội ngươi, tiền tài có thể dụ hoặc ngươi, cuộc sống có thể làm khó dễ ngươi, nhưng toán học thì không, bởi vì không biết chính là không biết.

Lộ Tử Nhiên lo sợ cuối kỳ sẽ thi ra một bảng điểm kinh thiên động địa, để rồi cả thế giới nghi ngờ hắn cùng Trì Hành Lâu có quan hệ mờ ám không thể cho ai biết.

Hắn cưỡi xe điện đến dưới tòa Quản Lý , Bùi Chi Du đang chỉ huy người dọn đồ.

Quầy tài liệu, cây xanh, ghế sofa…… thậm chí còn có một cây đàn dương cầm.

“Ngươi muốn làm gì vậy?” Lộ Tử Nhiên khó hiểu, “Đặt đàn dương cầm ở đây, ai đánh?”

Bùi Chi Du liếc hắn: “Ngươi không biết đánh?”

“Ta đánh cái rắm ấy,” Lộ Tử Nhiên trừng mắt, “Từ nhỏ đến lớn, nhạc cụ duy nhất ta từng tiếp xúc là máy móc quái thai do Trì Mộ Tinh tự chế.”

Máy móc quái thai…chính là lần nọ Trì Mộ Tinh nổi hứng, mua đàn organ, guitar điện, bass điện, keyboard điện tử… tất cả tháo rời xong ghép lại thành một thứ gọi là kim cương tứ bất tượng.

Hứng thú âm nhạc của Trì Mộ Tinh cũng chấm dứt ngay ở khoảnh khắc ấy.

Khi thứ quái thai đó phát ra nốt nhạc đầu tiên, cả thế giới đều im bặt.

Sau cùng vẫn là Lộ Tử Nhiên giúp cậu đem vứt vào kho hàng, từ đó Trì Mộ Tinh khóa chặt tâm tư, không bao giờ đụng lại.

Chuyện cũ không nên nhắc, Lộ Tử Nhiên vội đổi đề tài: “Ngươi dọn đến đâu?”

“Làm sao?” Bùi Chi Du hỏi ngược, “Muốn ở sát vách ta?”

“Không hề,” Lộ Tử Nhiên khinh bỉ, “Đừng tự luyến.”

Bùi Chi Du không đôi co, chỉ đáp: “Cả tầng hai đều của ta.”

Theo đà diễn đàn “Hôm nay Vườn Trường” mở rộng, phiên bản xã hội đã lên thử vận hành, video cũng hừng hực khí thế, đội ngũ của Bùi Chi Du càng lúc càng lớn, lần này dọn hẳn mấy phòng học, chuẩn bị cho việc sau này triển khai bản đồ cả nước.

Còn cây dương cầm kia, đơn thuần là hứng thú cá nhân. Bùi Chi Du chơi đàn không tồi, Tiêu Gia Nhiễm lại rất thích nghe, mà phòng nhạc từ trước đến nay cũng là một trong những chỗ đất trũng đạo đức nhất ở vườn trường đại học.

Bùi Chi Du đương nhiên muốn thử “phòng đàn play”.

Lộ Tử Nhiên không hiểu hắn tính toán gì, liền đi một vòng tầng một, dừng lại trước cửa phòng học số 18.

Phòng 18 nằm ở một góc, diện tích không lớn, quý ở số hiệu khiến Lộ Tử Nhiên cực kỳ vừa ý.

18, chẳng phải nghĩa là “muốn phát” sao?

Lấy cái này thôi!

“Ta muốn phòng này!” Lộ Tử Nhiên chỉ vào số hiệu 18 nói với Bùi Chi Du.

Bùi Chi Du không nói, chỉ theo hướng ngón tay hắn chỉ nhìn lên…

Tên này cũng thật biết chọn, ngay phía trên phòng 18, chính là phòng đàn của Bùi Chi Du.