Đầu óc Liêu Địch Già đơn giản đến mức, trong năm người, chỉ giỏi hơn mỗi Nguyên Triệt một bậc.
Quá trình suy luận của hắn tuyến tính cực kỳ, cụ thể như sau:
Đã biết: Một, Lộ Tử Nhiên chưa từng nói với bọn họ là có đối tượng, cũng chưa từng bị bắt gặp nhận tỏ tình của ai.
Hai, nam sinh trong lồng ngực Lộ Tử Nhiên nhìn rất lạ, Liêu Địch Già chắc chắn trước kia chưa từng thấy qua. Nhưng khí chất cậu ta không tệ, đoán chừng lớn lên cũng rất đẹp.
Ba, Lộ Tử Nhiên một mình đặt cả phòng giường lớn xa hoa, không chịu ở chung phòng hai người như cả nhóm.
Suy ra kết luận: Lộ Tử Nhiên tìm vịt ở khách sạn, lại còn mang ra ngoài hẹn hò!
Liêu Địch Già nhắm mắt lại cảm nhận một phen, càng nghĩ càng thấy hợp lý.
“Lộ Tử Nhiên!” Liêu Địch Già hoàn toàn thất vọng, “Không ngờ ngươi lại là loại người này!”
Thì ra Lộ Tử Nhiên không yêu đương, không phải vì hắn bất lực, mà là học sinb trong trường học quá đơn thuần, còn hắn thì thích xã hội bên ngoài!
Lộ Tử Nhiên bất đắc dĩ vỗ vỗ sau gáy Trì Mộ Tinh để trấn an, rồi mới quay đầu vô ngữ nói với Liêu Địch Già: “Ngươi đang nghĩ cái gì vậy?”
“Còn có thể nghĩ cái gì?” Huynh đệ nghèo khổ thì không sao, nhưng huynh đệ bao dưỡng vịt thì quá đáng! Liêu Địch Già tò mò liếc thêm một cái, thấy Omega này trông rất quý giá, “Ngươi gạt bọn ta, ngươi trong ví làm gì chỉ có 3000! Bao một đêm mất bao nhiêu?”
Trì Mộ Tinh: “……”
Vệ sĩ gần đó của Trì Mộ Tinh: “……”
Thiếu gia, chúng ta có thể xin đi lên đập thằng ngu này một trận không?
Lộ Tử Nhiên cũng choáng váng. Hắn thật không ngờ Liêu Địch Già lại ngốc đến mức này. Bình thường nhìn hắn ta đâu có giống ngu thế!
Khốn nạn thay, tiểu tổ tông trong lồng ngực lại hung hăng bấu một cái vào eo hắn, đau đến mức Lộ Tử Nhiên nhe răng trợn mắt.
“Liêu Địch Già, ta thật sự là thiếu nợ ngươi……” Lộ Tử Nhiên nghiến răng, “Ngươi có thể biến mất khỏi tầm nhìn của ta trong vòng ba giây không?”
“Không được!” Liêu Địch Già không biết trời cao đất dày, “Trừ phi ngươi cho ta nhìn tiểu soái ca trong ngực ngươi!”
“Cậu ấy là bạn ta!” Lộ Tử Nhiên vừa xoa tóc Trì Mộ Tinh vừa cảnh cáo, “Đừng dọa cậu ấy, cậu ấy hơi sợ xã giao.”
“Bạn bè?” Liêu Địch Già đầy vẻ không tin, nào có bạn bè nào mà nắm tay trên đường, còn ôm chặt trong lồng ngực không chịu buông?
Hơn nữa, bạn bè của Lộ Tử Nhiên không phải là mấy người bọn họ sao? Đây lại từ đâu chui ra thêm một người nữa?
Gạt người mà không thèm soạn kịch bản trước!
“Thật sự là bạn.” Lộ Tử Nhiên đau đầu, vốn còn chưa nghĩ xong sẽ lừa kiểu gì, ai dè đã gặp ngay Liêu Địch Già. Tiểu tổ tông lại không chịu phối hợp, cứ khư khư trốn trong ngực hắn, chẳng chịu ló mặt ra. “Bọn ta là loại…… bạn bè rất thân.”
“Vậy còn bọn ta thì sao?” Liêu Địch Già choáng váng, “Chúng ta là tính toán nhầm sao?”
“Ta với cậu ấy là bạn thân nhất.” Lộ Tử Nhiên cắn răng giải thích, lại chọc chọc cái mặt bạn thân trong ngực: “Đừng trốn nữa, ra ngoài chào một tiếng đi.”
Trì Mộ Tinh không tình nguyện mà đứng thẳng dậy, hất tay Lộ Tử Nhiên ra, nhưng vẫn âm thầm giữ lấy góc áo hắn, lạnh lùng liếc qua Liêu Địch Già.
Giữa mùa hè oi bức, sự xuất hiện của cậu khiến cả con phố ăn đêm bỗng dấy lên một làn gió lạnh như tuyết.
Lộ Tử Nhiên cảm thấy bên cạnh mình mát rượi, tiểu tổ tông này đúng là cái máy điều hòa thiên nhiên cực phẩm.
Liêu Địch Già cuối cùng cũng nhận ra. Tuy bọn họ không học cùng lớp, nhưng người đứng top năm thành tích, từng bị thầy giáo công khai đặt biệt danh “cao lãnh chi hoa” – Trì Mộ Tinh, thường xuyên được bàn tán sau lưng. Với tính cách nhiều chuyện của mình, căn bản không thể nào không biết cậu.
Nhưng mà, Lộ Tử Nhiên lại nói hắn và Trì Mộ Tinh là bạn thân nhất?
Liêu Địch Già hoàn toàn nghĩ không thông, chẳng lẽ mặt trời mọc từ hướng Tây?
Thấy Trì Mộ Tinh không có ý muốn chào hỏi, Liêu Địch Già còn tự mình dựa vào “nhân thiết” trong truyền thuyết mà tìm cho cậu một cái lý do —— ngươi từng thấy cao lãnh chi hoa nào chủ động chào người chưa?
Thế là hắn chủ động mở miệng: “Hi… Hi? Trì Mộ Tinh, ta tên Liêu Địch Già.”
Trì Mộ Tinh hơi hơi gật đầu.
Có thể được cao lãnh chi hoa liếc một cái cũng coi như không tồi, Liêu Địch Già hăng hái đưa tay muốn bắt tay với Trì Mộ Tinh, nhưng tay hắn vừa mới ăn bánh rán, dính đầy dầu mỡ.
Trì Mộ Tinh không có ý định bắt tay, hừ lạnh một tiếng rồi lại chui vào lòng Lộ Tử Nhiên.
Lộ Tử Nhiên một phát hất tay dính dầu của Liêu Địch Già ra, ghét bỏ nói: “Chó cũng không thèm sờ, lau tay đã được không?”
Liêu Địch Già sửng sốt, trước kia đánh nhau dính máu đầy người mà Lộ Tử Nhiên còn mặt không đổi, giờ chỉ dính tí dầu mà đã ghét bỏ hắn.
“Lộ Tử Nhiên ngươi thay đổi rồi, có bạn mới liền xem thường bạn cũ đúng không!”
“Trước kia cũng đã ghét bỏ ngươi rồi.”
“Ngươi xong rồi, ta phải gọi điện cho Tề Giai tố cáo ngươi! Nàng vừa đi ăn vặt ở Sa huyện, chắc giờ cũng xong rồi!” Liêu Địch Già lôi điện thoại ra làm bộ gọi.
Lộ Tử Nhiên vội cắt ngang: “Tề Giai cũng ở đây? Còn có ai nữa?”
“Không có, chỉ ta với nàng thôi.” Liêu Địch Già chẳng hiểu vì sao hắn hỏi vậy, liền buông tay đáp, “Nguyên Triệt bị dọa quá độ nên ngủ rồi, còn Cẩm Thư Hoa thì ngươi cũng biết, để giữ dáng nên không ăn khuya.”
“Cũng đúng.” Lộ Tử Nhiên gật gù. Nhưng Tề Giai cũng là cái phiền phức, giọng ả ta to như sư tử Hà Đông, hắn tuyệt đối không muốn gặp ở cái phố ăn vặt đông đúc này.
“Muốn đi cùng nhau không?” Liêu Địch Già liếc nhìn Trì Mộ Tinh vẫn nép trong ngực Lộ Tử Nhiên, càng cảm thấy quan hệ hai người này chấn động đến mức khó tin.
Lộ Tử Nhiên thì hoàn toàn không muốn, Trì Mộ Tinh vốn đã ghét chỗ đông người.
Vì thế hắn nói thẳng: “Ngươi đi mua cho hắn một món quà gặp mặt đi.”
“Ngọa tào!” Liêu Địch Già trừng mắt, “Cái đồ nghèo kiết xác nhà ngươi còn muốn ép một thằng nghèo khác như ta đãi khách!”
Hắn biết tình cảnh của Lộ Tử Nhiên không tốt, một cô nhi đi làm thuê kiếm chút tiền cũng không dễ dàng. Nhưng bản thân Liêu Địch Già cũng chẳng phải giàu có gì, cha mẹ cho chút tiền sinh hoạt phí còn chẳng đủ để hắn đi net mấy ngày.
“Mua củ khoai nướng năm đồng thôi, nghèo đến chết được à?”
“Đại ca, đây là khu du lịch! Ai bán khoai nướng năm đồng cho ngươi?!” Liêu Địch Già muốn khóc. Thằng Lộ Tử Nhiên này học lên cấp ba làm sao thế, ngay cả giá cả cũng không rõ ràng.
Nhưng nghĩ đến thể diện của Trì Mộ Tinh, Liêu Địch Già cuối cùng vẫn chịu đi. Dù sao cơ hội tặng khoai cho cao lãnh chi hoa hiếm có, giá trị tinh thần vượt xa củ khoai kia.
Liêu Địch Già tung tăng đi tìm quán khoai nướng, Lộ Tử Nhiên lúc này mới xoa xoa lòng bàn tay Trì Mộ Tinh: “Được rồi, hắn đi rồi.”
Trì Mộ Tinh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt quấn lấy ánh mắt hắn mấy giây. Lộ Tử Nhiên giống như bị điện giật, lập tức tiếp thu được tín hiệu của tiểu tổ tông.
“Ngươi cũng đói bụng hả?” Lộ Tử Nhiên bật cười, “Đói đến phát cáu rồi à?”
Trì Mộ Tinh: “……”
Gia gia sao lại gả cậu cho một vị hôn phu lắm miệng thế này.
Nhưng cậu vẫn nhắc nhở: “Lộ Tử Nhiên, ta không ăn khoai nướng.”
“Ta biết.” Lộ Tử Nhiên bĩu môi, “Ta chỉ muốn cho hắn lăn đi thôi. Thấy không, quầy khoai tận cuối phố kìa.”
“Giờ mới chịu dùng đầu óc?”
“Đừng châm chọc ta, ít nhất ta cũng liều mạng học cùng ngươi vào được Kim Bảng đại học, thế nào cũng hơn Liêu Địch Già.”
“Ngươi lại so với hắn à?” Trì Mộ Tinh chỉnh lại quần áo, đứng thẳng, “Không có lý tưởng.”
“Thì sao, ta đâu cần lúc nào cũng tranh số một, số hai cũng đâu tệ.” Lộ Tử Nhiên thản nhiên, “Trong năm đứa tụi ta, chỉ có ta với Cẩm Thư Hoa đỗ Kim Bảng, hắn thành tích cao hơn ta thì ta đứng nhì, cũng giỏi lắm rồi.”
“Cũng đúng.” Trì Mộ Tinh hừ lạnh, “Có mộng tưởng thì đã chẳng chạy đến nhà ta ở rể.”
“Sao, có người dúi tiền vào tay ngươi mà ngươi không nhận à?” Lộ Tử Nhiên vui vẻ, làm người ở rể thì đã sao, ít nhất cũng được hưởng đủ dịch vụ cao cấp của Trì gia —— tuy tiền bị Trì Mộ Tinh giữ trong thẻ, nhưng được hưởng là được rồi.
Dù sao hắn cũng chưa từng gặp được ai khiến mình động lòng, tiền với tình gộp lại dùng tạm cũng chẳng sao.
Trì Mộ Tinh là kẻ hiếm có mang lý tưởng thuần túy, mơ ước làm ra một loại robot không cần dựa vào gia thế mà vẫn bán được khắp thế giới. Vì giấc mơ này, tiểu thiếu gia kiêu ngạo ấy có thể tự tay lắp ráp linh kiện đến mức đỏ rát cả tay, dính đầy dầu mỡ, cũng có thể chỉ vì một mảnh vật liệu thừa mà cáu gắt mấy ngày liền không ngủ.
Cậu biết gia đình mình tiền tiêu không hết, nhưng chẳng có thời gian để tiêu. Mỗi lần mua hàng online đều là công cụ, sách tham khảo, hoặc nhờ bạn bè của gia gia mua robot ngoại quốc.
Trì gia gia cũng thương cậu, đến nay chưa từng ép phải kế thừa tập đoàn.
Trì Mộ Tinh hiểu rõ, gia gia đang âm thầm quan sát Lộ Tử Nhiên, hy vọng hắn có thể thay mình tiếp quản.
Cửa ải đầu tiên, Lộ Tử Nhiên đã vượt qua —— đó là đỗ được đại học Kim Bảng nhờ chính sức mình.
Thế nhưng bây giờ tên này lại không hề có mộng tưởng, còn nói số một số hai thế nào cũng được, khiến cậu đau đầu.
Trì Mộ Tinh quyết định không bàn tiếp, kéo tay hắn: “Đi ăn bánh ngũ cốc rán.”
Liêu Địch Già đã đi xa. Lộ Tử Nhiên lợi dụng chiều cao đảo mắt nhìn quanh, chưa thấy Tề Giai đâu, mới yên tâm nắm tay Trì Mộ Tinh chạy thẳng đến quán bánh.
Đói muốn chết rồi!
“Tiểu tổ tông, trả tiền!”