Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 47: chính mình xối quá vũ, cho nên phải cho người khác bung dù

Lộ Tử Nhiên thừa nhận, hai ngày nay hắn có hơi phiêu.

Từ khi nghe được tiểu tổ tông nói câu “Sẽ không bỏ ngươi”, cái thân phận người ở rể Trì gia vốn ngày đêm lo được lo mất của hắn, mạc danh lại sinh ra một loại ảo giác “Đôi ta bình đẳng”, thậm chí lớn mật đến mức bây giờ dám giữ chặt tay tiểu tổ tông không cho đi.

Trì Mộ Tinh quay đầu, ánh mắt theo cánh tay Lộ Tử Nhiên quét một đường lên trên, cuối cùng đối diện hắn: “Lại sao nữa?”

Dượng cả chưa dứt sao? Kéo dài thế này làm gì.

“Ngươi đi đâu a?” Lộ Tử Nhiên ủy khuất mà phân tích lợi hại cùng tiểu tổ tông, “Hôm nay là ngày buôn bán thử của tiệm do chính ngươi mua, ngươi là ông chủ, chẳng lẽ không nên ở lại lâu thêm một chút sao?”

Trì Mộ Tinh không hiểu: “Ngươi ở đây là được, ta có hay không thì cũng thế thôi.”

Lộ Tử Nhiên: “……”

Sao có thể giống nhau được chứ!

Ừ thì, đối với người khác có lẽ giống nhau, nhưng đối với Lộ Tử Nhiên hắn mà nói, tuyệt đối không giống nhau!

Hắn không tin tiểu tổ tông hoàn toàn không cảm nhận được tâm ý của mình.

Cửa hàng này hắn mua vốn cũng là vì tiểu tổ tông mà thôi…… Dù rằng cuối cùng người trả tiền chính là tiểu tổ tông……

“Ngươi dạo này rốt cuộc bận cái gì vậy?” Lộ Tử Nhiên đặt tay lên vai Trì Mộ Tinh, cúi lưng xuống dò hỏi, “Chuyện gì gấp đến thế?”

Trì Mộ Tinh đã cảm nhận ra — từ sau khi Lộ Tử Nhiên xem xong vở 《Cô bé Lọ Lem》, hắn liền bắt đầu trở nên dính người một cách khó hiểu.

Trước kia hắn chỉ như một hạt thương nhĩ, chạm vào liền rớt xuống.

Bây giờ lại tiến hóa thành kẹo cao su nhai rồi dính chặt.

Trì Mộ Tinh cúi đầu nhìn thời gian trên điện thoại, khoảng cách đến giờ hẹn với Lục Từ ngày càng gần.

Đây là khoảng thời gian cậu cực khổ lắm mới ước hẹn được, học trưởng chịu bỏ ra nửa ngày cho cậi.

Nếu hôm nay cậu có thể đạt được bước đột phá quan trọng trong lập trình, như vậy người máy mà cậu muốn tặng Lộ Tử Nhiên sẽ sớm ra lò hơn.

Mà giờ, chính đối tượng cậu muốn tặng lại đang quấn lấy cậu, khăng khăng phải hỏi rõ ràng cậu đi đâu.

Trì Mộ Tinh không khỏi nhớ tới người bạn nhỏ duy nhất của mình khi còn bé —— Hà Manh. Khi đó, cậu chuẩn bị quà sinh nhật đặt sẵn trong phòng, nhưng mỗi lần Hà Manh đến nhà chơi đều chạy thẳng vào phòng cậu, tùy tiện hỏi: “Ngôi sao nhỏ, này có phải quà sinh nhật của ta không?”

Trì Mộ Tinh lúc nào cũng ngẩn ra, nói “Đúng” cũng không xong, nói “Không phải” cũng không xong.

Cuối cùng, thường thì ngay trong ngày ấy, Hà Manh lại mang đi mất món quà đó, để Trì Mộ Tinh phải chuẩn bị một món khác mới.

Chuyện khiến cậu khó xử ấy cứ kéo dài mãi cho đến năm 6 tuổi —— khi cả nhà Hà Manh dọn ra nước ngoài sinh sống, từ đó Trì Mộ Tinh mới không còn phải đưa thêm quà nào nữa.

Trên thực tế, nhiều năm như vậy, ngoại trừ Hà Manh và Trì gia gia, cậu chưa từng tặng quà cho ai khác.

Lộ Tử Nhiên chính là người thứ ba.

Cảm giác khó xử năm nào với Hà Manh lại trở về, Trì Mộ Tinh nhíu mày, nói với Lộ Tử Nhiên: “Đừng hỏi.”

May thay Lộ Tử Nhiên không giống Hà Manh hay tra hỏi cặn kẽ, hắn chỉ mờ mịt buông tay xuống, vẻ mặt đau khổ: “Được rồi, vậy ta không hỏi.”

Trì Mộ Tinh lại rời đi, lần này không ngồi xe Cẩm Thư Hoa, mà đi bộ.

Lộ Tử Nhiên phỏng đoán, tiểu tổ tông chắc là đến ký túc xá nào đó hoạt động.

Còn đi ký túc xá ai…… Lộ Tử Nhiên cắn răng cầu nguyện: Không được là Alpha, không được là Alpha, không được là Alpha!!!

Hắn nào dám quản tiểu tổ tông đi đâu, ngay cả mấy lời vừa rồi đã là quá mức bất kính với địa vị của mình, giờ hắn chỉ còn biết ngửa mặt cầu trời, ngoài ra chẳng có cách nào khác.

Người ở rể Trì gia lại quay về dáng vẻ hèn mọn vốn có, xoay người, thấy Ngụy Hiểu Huyên đang che miệng nói chuyện cùng tiểu Mã, mà tay lại chỉ về phía Lộ Tử Nhiên, tựa hồ đang chế giễu điều gì đó.

Thấy Lộ Tử Nhiên nhìn chằm chằm mình, Ngụy Hiểu Huyên dứt khoát hào phóng cười nhạo: “Nha nha nha, bà chủ bị ông chủ bỏ rơi, thật thảm quá nha~”

Lộ Tử Nhiên: “……”

Đồ nhân viên xui xẻo này! Hắn trị không nổi Trì Mộ Tinh thì chẳng lẽ còn không trị nổi cô ta sao!

“Đi làm mà bát quái ông chủ với bà chủ, trừ tiền lương!” Lộ Tử Nhiên nghiêm mặt tuyên bố với Ngụy Hiểu Huyên, ánh mắt lại lia sang tiểu Mã đang đứng một bên xem kịch, “Ngươi cũng vậy!”

“Vãi đạn” Ngụy Hiểu Huyên kinh ngạc, “Chó bà chủ, người khác thì vui sướng đem chuyện tốt chia sẻ để mọi người cùng cười, đến ngươi thì ngược lại, chia sẻ bi thương đúng không?”

“Đúng thế,” Lộ Tử Nhiên nói đầy lý lẽ, “Tiệm trà sữa chúng ta là một đại gia đình, đại gia đình thì cùng chia hoạn nạn không phải bình thường sao?”

Nói thì nói vậy, nhưng hắn cũng chỉ là nói cho sướng miệng mà thôi. Bởi rốt cuộc, vào lúc này Ngụy Hiểu Huyên và tiểu Mã thoạt nhìn còn quan trọng đối với cửa hàng hơn hắn. Ngụy Hiểu Huyên là đầu tàu, tiểu Mã là hậu cần, còn hắn Lộ Tử Nhiên, chẳng qua là bà chủ một bình hoa mà thôi.

Nếu một công ty toàn bộ đều do nhân viên chống đỡ, vậy thì nhân viên nhận được đa số khen thưởng cũng là chuyện bình thường.

Bởi vậy, trong vấn đề phân chia lợi nhuận của tiệm trà sữa, Lộ Tử Nhiên đã sớm nghĩ kỹ. Hắn định đem phần lớn tiền lãi phân phối vào lương thưởng và phúc lợi cho nhân viên, còn mình thì chỉ cần lĩnh một phần nhỏ thôi là được.

Năm đó, ở câu lạc bộ quyền anh ngầm dưới đất, Lộ Tử Nhiên từng liều mạng làm lao động trẻ em, liều cả tính mạng mà lên đài đánh quyền, nhưng tuyệt đại đa số tiền thắng đều bị ông chủ bỏ túi.

Hắn chẳng thể phản kháng, bên ngoài công việc đàng hoàng không nhận trẻ vị thành niên, còn câu lạc bộ quyền anh ngầm tuy chẳng để ý tuổi tác, lại dựa vào lý do “cho trẻ vị thành niên làm việc rất nguy hiểm” để cắt xén gần hết tiền lương của hắn.

Trong những ngày tháng đen tối ấy, Lộ Tử Nhiên liều mạng sống sót, cuối cùng số tiền cầm về cũng chỉ đủ miễn cưỡng qua ngày.

Khi đó hắn cảm thấy mình thật sự hèn mọn, nhân sinh vô vọng.

Bước ngoặt là khi Cẩm Thư Hoa biết chuyện. Một học sinh ba tốt lại trà trộn vào đám đầu trâu mặt ngựa ở câu lạc bộ quyền anh ngầm, đem toàn bộ tiền tiêu vặt đặt cược cho Lộ Tử Nhiên. Mà hắn cũng không làm Cẩm Thư Hoa thất vọng, luôn luôn thắng hết trận này đến trận khác.

Tiền lời mà Cẩm Thư Hoa thắng được còn nhiều hơn cả tiền lương của hắn, cho nên Cẩm Thư Hoa dùng số tiền ấy tiếp tế hắn suốt nửa năm, mãi đến khi Lộ Tử Nhiên được Trì gia nhặt về, từ đó không bao giờ quay lại chốn quyền anh ngầm nữa.

Trì gia cho hắn cái mà cả đời hắn bán mạng cho quyền anh ngầm cũng chẳng đổi được: cho hắn một mái nhà, thậm chí còn ban cho hắn một Omega thiên tiên chưa lập gia đình.

Những chuyện này, trước kia ngay cả mơ hắn cũng không dám nghĩ, thế nhưng lại lần lượt trở thành sự thật.

Hắn giống như một con chó hoang bị bỏ rơi ở nông thôn, một ngày nào đó bỗng được nhà giàu trong thành nhặt về, từ chó hoang biến thành chó cảnh, còn sống hạnh phúc hơn cả gấu trúc quốc bảo.

Hắn vốn là kẻ từng bị mưa gió dập vùi, nay đã được che chở trong căn nhà to vững chãi, tự nhiên cũng muốn tìm cách bung dù cho người khác.

Lộ Tử Nhiên cảm thấy, làm như vậy, thật sự mang chút màu sắc lý tưởng chủ nghĩa.

Nhưng mà thì sao đâu, hắn tin rằng, Trì Mộ Tinh – một người cũng đầy lý tưởng chủ nghĩa – chắc chắn sẽ hiểu hắn.