Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 43: tiểu tổ tông không ngừng ngồi ta ghế sau

Lúc này ngồi ở ghế sau xe Bùi Chi Du, nhàn nhã đung đưa chân, Tiêu Gia Nhiễm căn bản không ý thức được, chính một màn thao tác vừa rồi của mình thế nhưng lại vô tình giúp Trì Mộ Tinh mở ra cánh cửa một thế giới mới.

Từ khoảnh khắc Trì Mộ Tinh nhìn thấy Tiêu Gia Nhiễm không chút gánh nặng nào mà nhào vào lòng Bùi Chi Du, miệng gọi một tiếng ca ca, trong lòng cậu liền lặng lẽ gieo xuống một hạt giống mang tên hâm mộ, vùi trong lớp đất khô cằn chưa từng có người đặt chân. Hạt giống này tuy chưa hóa thành đại thụ che trời, nhưng ít nhất cũng đã nảy mầm bén rễ.

Trì Mộ Tinh tin tưởng, bản thân cậu hẳn không nên chỉ thỏa mãn với một cái ôm đơn thuần, cậu còn muốn nhiều hơn, thậm chí là một chút vị ngọt trên môi.

Lộ Tử Nhiên ôm chặt Trì Mộ Tinh, vẻ mặt mờ mịt hỏi: “Muốn ôm thì ôm, nhưng gọi ca ca là sao?”

Trì Mộ Tinh không biết giải thích thế nào, liền ngang bướng mà hỏi lại: “Không thể gọi sao?”

“Có thể, có thể,” Lộ Tử Nhiên bất đắc dĩ, “Ngươi muốn gọi thì cứ gọi, dù sao ngươi vốn nhỏ tuổi hơn ta.”

Trì Mộ Tinh hừ khẽ trong lòng ngực hắn, nghĩ thầm: cho dù ta có lớn hơn , ta cũng muốn gọi.

Tiếng “Ca ca” này quả thực như Pandora mở hộp ma pháp, Trì Mộ Tinh bỗng nhiên phát hiện, cảm giác chủ động gọi một tiếng “Ca ca” và được người khác gọi “Bảo bối” vậy mà gần như giống nhau.

Cậu siết eo Lộ Tử Nhiên, nghiện vị không dứt, lại hô một tiếng: “Ca ca.”

Lộ Tử Nhiên đưa tay xoa đầu cậu: “Đừng gọi nữa.”

“Tại sao?” Trì Mộ Tinh ngẩng đầu hỏi.

“Trời sắp tối rồi,” Lộ Tử Nhiên cười cười, “Lát nữa sẽ có một đợt tình lữ tới chiếm rừng cây nhỏ, chúng ta nên đi thôi.”

Cái lý do này khéo đến mức, không chỉ che giấu sự lúng túng của Lộ Tử Nhiên lúc ấy, mà còn che giấu cả ngọn lửa nhỏ đang nhảy nhót trong lòng hắn.

Aiz, tiểu tổ tông sao mà đáng yêu thế, cậu ấy có biết gọi ca ca nghĩa là gì không?

Lộ Tử Nhiên cứ thế mang theo tâm tư ấy mà chở Trì Mộ Tinh về tiệm trà sữa Tinh Động.

Vừa bước vào cửa, Ngụy Hiểu Huyên đã bưng tới một ly trà sữa đào mật ô long vừa thử điều chỉnh thành công, trên mặt tràn ngập vẻ đắc ý.

“Ta dùng phương pháp khống chế biến đổi lượng làm ra, bà chủ đúng là trói buộc duy nhất trong tiệm. Vừa đi khỏi, ta liền chế tác thành công!”

Lộ Tử Nhiên liếc nàng một cái: “Người không được thì đừng có trách trời bất công, liên quan gì đến ta?”

Ngụy Hiểu Huyên mặc kệ hắn. Từ lúc Trì Mộ Tinh vừa bước vào, nàng đã biết kim chủ chân chính tới rồi, còn cái gọi là bà chủ kia chỉ là hư danh.

Thế là nàng đưa tận tay ly trà sữa vừa làm xong cho Trì Mộ Tinh: “Ông chủ mau thử đi, vừa mới ra lò, cậu là người đầu tiên được uống trà sữa nhà chúng ta!”

Trì Mộ Tinh hơi sửng sốt.

Nói thật, cậu không nghĩ tới lại có thể còn liên quan đến hai người từng gặp ở khách sạn đó.

Ánh mắt bọn họ nhìn Lộ Tử Nhiên hôm ấy, cậu vẫn nhớ rõ mồn một.

Cậu nhận lấy ly trà sữa, hơi oán trách liếc Lộ Tử Nhiên một cái, nhưng miệng thì rất thành thật, hút một ngụm thật to.

“…… Ngon.”

“Ai nha!” Lộ Tử Nhiên vui sướng, “Thành công rồi!”

Đừng có so đo công thức có thật sự nguyên bản hay không, chỉ cần Trì Mộ Tinh nói ngon là đủ!

Nhưng ánh mắt Trì Mộ Tinh nhìn hắn vẫn lạnh lẽo, giống như đang nhìn một kẻ làm sai chuyện mà bản thân còn chẳng hay biết.

Lộ Tử Nhiên khó hiểu: “Sao vậy, uống rồi mà, chẳng lẽ không vui?”

Vậy hắn còn bận rộn mở cái tiệm này làm gì?

“…… Không phải.” Trì Mộ Tinh quay mặt đi, không biết phải giải thích thế nào.

Thấy Ngụy Hiểu Huyên cùng Tiểu Mã còn nhìn mình, Trì Mộ Tinh đành phải khách sáo nói thêm: “Không có không vui.”

“Vậy ngươi uống hết đi.” Lộ Tử Nhiên chỉ vào ly trà sữa.

Trì Mộ Tinh gật đầu, ôm ly trà sữa tìm một góc trong tiệm ngồi xuống, yên lặng hút từng ngụm.

Lộ Tử Nhiên vội kéo Ngụy Hiểu Huyên vào quầy thu ngân, nhỏ giọng cảnh cáo: “Về sau đừng gọi ta là bà chủ trước mặt cậu ấy nữa!”

“Tại sao?” Ngụy Hiểu Huyên khó hiểu, “Thế thì gọi ngươi là gì?”

“Ngươi tự nói xem?” Lộ Tử Nhiên hỏi ngược lại, “Chúng ta chỉ là bạn bè thôi, ngươi cứ một tiếng ông chủ, một tiếng bà chủ, lỡ đâu cậu ấy không vui thì làm sao? Gọi tên thật của ta cũng được mà!”

Ngụy Hiểu Huyên trợn trắng mắt: “Ngươi chắc là như vậy hả?”

“Chẳng lẽ không?”

“Không biết, ta chỉ phụ trách nghe ngươi thôi. Dù sao có lật xe thì cũng không phải lỗi ta, toàn là lời ngươi nói, tự ngươi giải thích đi.”

Lộ Tử Nhiên hận không thể ngay tại quầy thu ngân mà đấu võ mồm tám trăm hiệp với Ngụy Hiểu Huyên. Nhưng đúng lúc này, di động của Trì Mộ Tinh vang lên.

Là tin nhắn mới.

Danh sách liên lạc của cậu chẳng có mấy người, bởi vậy mỗi lần có tin nhắn tới đều phá lệ nổi bật.

Trì Mộ Tinh lấy điện thoại ra nhìn, là Cẩm Thư Hoa.

【 Tiểu Trì đồng học, bây giờ có rảnh gặp mặt không? 】

Cẩm Thư Hoa là lớp trưởng của bọn họ, để tiện công việc, cả lớp đều có WeChat của cậu ta.

Trì Mộ Tinh cũng không ngoại lệ.

Vì thế Cẩm Thư Hoa trở thành một trong hai người duy nhất trong bạn bè WeChat cùng lớp của Trì Mộ Tinh — người còn lại là Đinh Tiệp.

Nhưng thường ngày Cẩm Thư Hoa chỉ yên lặng nằm trong danh sách bạn bè, thỉnh thoảng có thông báo thì gửi vào nhóm lớp, dù sao Trì Mộ Tinh này vốn như con rùa núi sâu, chẳng bao giờ tham gia hoạt động gì, cũng không định tranh cử chức vụ gì trong lớp.

Cho nên Trì Mộ Tinh rất thắc mắc: Cẩm Thư Hoa nhắn riêng cho cậu để làm gì?

Cậu quay đầu nhìn thoáng qua Tiểu Mã đang cố gắng giả vờ không khí, rồi lại nhìn Lộ Tử Nhiên và Ngụy Hiểu Huyên đang cãi nhau sau quầy.

Cúi đầu nhắn lại: 【 Có rảnh, có chuyện gì vậy? 】

Cẩm Thư Hoa trả lời: 【 Gặp rồi nói, không phải chuyện lớp, là việc của hội yêu thích người máy. 】

Nếu là chuyện lớp, Trì Mộ Tinh sẽ có kiểu suy nghĩ “Ta đi cũng được, không đi cũng chẳng sao”.

Nhưng vừa nhắc đến hội yêu thích người máy, Trì Mộ Tinh lập tức có tinh thần.

Chỉ là không hiểu sao, Cẩm Thư Hoa nhất định phải gặp mặt mới nói, chẳng lẽ chuyện này không thể giải thích qua điện thoại sao?

“Có chuyện gì vậy?” Lộ Tử Nhiên đi tới, liếc thấy màn hình di động, “Cẩm Thư Hoa tìm ngươi?”

“Ừ.” Giờ chỉ cần nhìn thấy Lộ Tử Nhiên là Trì Mộ Tinh lại bực, lập tức tắt màn hình: “Chắc cậu ấy ở gần đây, ta ngồi xe cậu ấy đi qua.”

Dù sao tiệm trà sữa mở ngay gần ký túc xá Học viện Cơ giới, Cẩm Thư Hoa ở gần đây cũng bình thường.

“Không cần ta đi cùng?” Lộ Tử Nhiên bất giác thấy mất mát, hai tay trong nháy mắt chẳng biết nên để vào đâu.

Trì Mộ Tinh đi ra khỏi tiệm, gọi điện cho Cẩm Thư Hoa. Chưa tới mười phút, Cẩm Thư Hoa đã lái xe điện tới cửa. Trì Mộ Tinh ngồi lên ghế sau, nghênh ngang rời đi.

Lộ Tử Nhiên đứng trong tiệm, nhìn qua cánh cửa kính, rõ ràng chỉ là chuyện bình thường, vậy mà trong lòng lại dâng lên một loại cảm giác chua xót khó tả.

Tiểu tổ tông đâu phải chỉ ngồi sau xe mình……

Hội yêu thích người máy, phòng họp.

Cẩm Thư Hoa rất phong độ, giúp Trì Mộ Tinh mở cửa. Trong phòng không có ai, nhưng bày đầy đủ các loại mô hình người máy.

Trong đó có mấy cái là sản phẩm thử nghiệm lỗi mà Cẩm Thư Hoa từng chế tạo, tuy không tính là ưu tú, nhưng miễn cưỡng có thể nhìn.

Trì Mộ Tinh đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi gọi ta tới, có chuyện gì?”