Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 37: Đại soái so cùng phổ tín nam

Lộ Tử Nhiên rơi vào một khoảng trầm mặc dài.

Trầm mặc lâu đến mức khiến Bùi Chi Du hoài nghi không biết lỗ tai hắn có điếc hay không.

Y xoay xoay cây bút ký tên trong tay, không mấy để tâm mà gửi tin nhắn cho Tiêu Gia Nhiễm.

【 Bảo bối ơi làm sao bây giờ, sư phụ ngươi trông cứ như đang táo bón, bộ dạng giống như sắp băng hà vậy. 】

Tiêu Gia Nhiễm đang chạy bộ, di động đặt ở quầy gửi đồ, cả nửa ngày cũng không hồi.

Bùi Chi Du thấy chán, đành lại đưa mắt quan sát Lộ Tử Nhiên.

Ai ngờ, ngay lúc y chờ tin nhắn, Lộ Tử Nhiên lại nghiến răng, chậm rãi giơ tay lên.

Giây phút đó, trong lòng Lộ Tử Nhiên như vỡ nát.

Hắn đã sớm quan sát ra, ở đây tuyệt đại đa số người đều là phú quý quyền thế, bọn họ chính là thiên chi kiêu tử, sinh ra đã ngậm muỗng vàng, trên người một cọng lông còn quý hơn cả vàng bạc.

Giống như Trì Mộ Tinh.

Mà hắn, chỉ là một con chuột cống sống chui rúc trong góc tối, nhặt mảnh thừa mẩu vụn người ta vứt lại mà sống.

Chuột cống ít ra còn biết cha mẹ của nó là ai, còn hắn, Lộ Tử Nhiên, ngay cả điều đó cũng không biết. Thậm chí đến chuột cống hắn còn chẳng bằng, hắn chỉ là một con ký sinh trùng đơn bào dưới đế giày.

Trì Mộ Tinh nhặt hắn từ cống ngầm về, coi hắn như hamster nuôi, nhưng điều đó không có nghĩa hắn đã thật sự “vượt cấp” thành công.

Tài phú, địa vị, quyền lợi — đó là thứ thuộc về Trì Mộ Tinh, không phải hắn.

Như vậy thì hắn, lấy tư cách gì mà dám cho rằng mình là đối tượng của Trì Mộ Tinh?

Bùi Chi Du liếc qua sắc mặt Lộ Tử Nhiên, lại cúi đầu nhắn cho Tiêu Gia Nhiễm.

【 Xong rồi, lần này đúng là băng hà thật. 】

Đạo tâm tan nát, Lộ Tử Nhiên hồn vía lên mây ngồi bên cạnh Bùi Chi Du. Hắn vốn định tranh cãi vài câu với y để dời đi sự chú ý, ai ngờ “Siêu đạo chích Kid” trên bục lại không cho hắn cơ hội, bắt đầu chỉ huy đổi chỗ.

Những ai chưa có đối tượng thì ngồi xuống hàng ghế khách quý phía trước, còn ai đã có đối tượng thì ngồi ở hàng quan sát phía sau. Không biết còn tưởng rằng hắn định quay show “Tổng tài luyến ái tại hiện trường.”

“Các bảo bối, mọi người đều biết, ta quản lý ba trang web mai mối lớn nhất cả nước. Hôm nay, ta muốn đem tài nguyên ưu tú nhất trong tay để lại cho mọi người!”

“Siêu đạo chích Kid” làm một động tác như ảo thuật, biến ra chiếc điều khiển, màn hình lớn lập tức hiện ra thông tin cá nhân của khách quý đầu tiên.

“Ta tuyệt đối sẽ không để mọi người thiệt thòi, những người này, toàn bộ đều là Omega có nhan sắc, có học thức, tính cách tốt, gia thế hiển hách! Nếu ai coi trọng, nói với ta, ta lập tức giúp hẹn ra gặp mặt!”

Lộ Tử Nhiên không mấy hứng thú liếc nhìn ppt, trang đầu tiên là một nữ Omega. Cô ta cũng chẳng xinh đẹp bằng Ngụy Hiểu Huyên, chỉ là thắng ở gia thế hiển hách. Hắn thật sự không hiểu, con nhà giàu rồi mà còn phải đến đây xem mắt để làm gì.

Rất nhanh hắn đã hiểu.

Gia đình nữ Omega này làm ngành thiết bị thể hình, bởi vậy dáng người cũng không tệ.

Lập tức, có một Alpha đứng dậy: “Ta muốn làm quen với cô ấy!”

Alpha này vóc dáng vạm vỡ, thuộc loại hình vào phòng tập thể hình liền trở thành tâm điểm, so với Hương Phi còn dễ trêu hoa ghẹo nguyệt hơn. Lộ Tử Nhiên nghe người xung quanh bàn tán mới biết, nhà hắn ta mở công ty thực phẩm chức năng.

Đây chính là toan tính “cường cường liên hợp”, hôn nhân thương mại, chưa cần nói tới tình yêu, cũng có thể thúc đẩy hợp tác hai nhà.

Lộ Tử Nhiên hiểu ra, đoạn này chẳng liên quan gì tới hắn — ai thèm quen một kẻ chỉ mở mỗi tiệm trà sữa chứ?

Mẹ nó, trong cái xã hội “có tiền là cha, có sữa là mẹ” này, còn có ai sẽ nuông chiều một tiểu tổ tông như hắn.

Ba tên từng châm chọc hắn vừa rồi ngồi ngay hàng trước mặt. Việc Lục Từ không đến khiến bọn chúng ít nhiều hụt hẫng. Mãi đến khi nghe “Siêu đạo chích Kid” nói hôm nay chơi “nhân duyên cục” mới vỡ lẽ — thì ra là do Lục Từ đã có bạn trai, hơn nữa còn là đồng tính, đến đây quả là phí công.

Bọn chúng vốn định nhân cơ hội này bám víu Lục gia, giờ chỉ đành lui lại, xem thử trong ppt có Omega nào đáng để ý.

Nhưng hứng thú của bọn chúng so với Lộ Tử Nhiên thì cũng chẳng hơn là bao.

Bởi nguyên nhân khác nhau.

Lộ Tử Nhiên là vì đã có hôn ước với Trì Mộ Tinh, hơn nữa hắn cũng chẳng tin nổi những Omega kia sẽ để mắt tới một kẻ tội nghiệp chỉ có tiệm trà sữa như hắn.

Còn ba tên kia không có hứng thú, bởi vì trong đám Omega kia, không ai đủ nhan sắc để đạt chuẩn thẩm mỹ mà bọn chúng mong muốn!

Người “Siêu đạo chích Kid” an bài thế nhưng thật sự đều đến hiện trường, hai bên lựa chọn thành công thì cửa ghế lô một lần lại một lần mở ra, không ngừng có Omega đi vào, rồi lại không ngừng có Alpha nắm tay Omega mới kết bạn mà đi ra ngoài.

Quả thực chính là một chương trình xem mắt cao cấp phát trực tiếp.

Lộ Tử Nhiên nghĩ, hắn hẳn là ngồi ở khu quan sát, chứ không nên chen vào khu khách quý.

Hắn trơ mắt nhìn quanh mình, số lượng Alpha trong khu khách quý ngày càng ít đi, giống như một khu rừng không ngừng bị chặt cây, bất tri bất giác chỉ còn lại hắn cùng ba tên Alpha vừa xấu vừa tự cho là đẹp.

Bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn Lộ Tử Nhiên, chỉ cần mở miệng là hắn đã biết thể nào cũng lại phun phân.

Quả nhiên.

“Ngươi cũng không thấy ai vừa mắt sao? Không đủ trình độ à?”

“Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”

“Không phải đâu ca, ta thấy hắn cũng tự biết thân biết phận. Dù sao ai cũng chướng mắt hắn, hắn đứng lên chẳng phải tự rước lấy nhục sao.”

“Các ngươi toàn nói nhảm.” Lộ Tử Nhiên lười giải thích mình vốn có hôn ước, “Có thời gian thì đi WC soi gương đi, một đứa răng kẽ to kẹp được cả bó rau, một đứa mắt cách nhau đủ chạy xe tải, còn một đứa mập đến nỗi quần lưng thít thành rãnh, còn cười hề hề cái gì.”

Ba tên đó quả thật xấu xí, lại xui rủi gặp ngay Lộ Tử Nhiên soái đến mức độ đại minh tinh.

Bọn chúng có thể công kích hắn không tiền, thì hắn cũng có thể công kích bọn chúng xấu xí.

Công bằng, Lộ Tử Nhiên cảm thấy vậy.

Ba người chỉnh lại quần áo một chút, rồi quay lại tiếp tục vây công hắn.

“Soái thì sao? Không có tiền thì ai thèm theo ngươi?”

“Soái mà vẫn là chuột cống thì chung quy vẫn chỉ là chuột cống, đừng tưởng biết nói đôi câu dỗi hờn là có thể lòe thiên hạ.”

“Ta nói thẳng luôn, béo như ta đây còn dễ tìm đối tượng hơn ngươi!”

Lộ Tử Nhiên không phản bác, hắn đứng dậy rời khỏi khu khách quý, lập tức đi về phía sau tìm Bùi Chi Du ở khu quan sát.

Hiện tại hắn chỉ bức thiết muốn biết ba cái tên kia rốt cuộc là ai, hắn đâu thèm nghĩ đến Omega nào vừa mắt, ghế khách quý ai thích thì ngồi!

Nhưng vừa đứng lên, ba kẻ đó lại bắt đầu tự mình diễn cao trào, nào là “bại bởi tiền tài quyền thế,” nào là “ồn ào chuột cống quả nhiên chẳng ra gì.”

Lộ Tử Nhiên đến bên Bùi Chi Du, mở miệng hỏi: “Ba tên ngốc đó tên gì?”

“Nha, bánh bao tỉnh rồi?” Bùi Chi Du nhìn ánh mắt hắn, cảm giác khí thế dường như thay đổi, “Tính trả thù à?”

“Không đáng.” Lộ Tử Nhiên đáp, “Chỉ là nhớ mình từng mua một quyển 《Death Note》 thôi.”

Bùi Chi Du nghe xong cười nửa ngày, lúc sau mới giải thích: “Ba người đó là tam huynh đệ nhà họ Lý: Lý Phổ, Lý Tín, Lý Nam. Lý gia ở trong đám này không tính là đại gia tộc, nên địa vị ba người đó vốn gần như đáy nồi, chỉ nhỉnh hơn mấy Alpha gia đình bình thường một chút. Cho nên bọn họ rất muốn tìm một ai thấp hơn mình để đè xuống —— mà đúng lúc này, ngươi, kẻ xui xẻo, lại xuất hiện.”

Lộ Tử Nhiên coi như hiểu ra, lần này hắn thật sự làm bao cát chịu trận.

Bùi Chi Du nói tiếp: “Ngươi không cần so đo với bọn họ. Bọn họ là dân gốc kinh thành, thi đậu đại học Kim Bảng vốn đã dễ hơn ngươi dân ngoại địa rất nhiều. Nếu tính theo tố chất tổng hợp, nói không chừng ngươi còn lợi hại hơn bọn họ.”

“Cảm ơn ngươi an ủi nhé.” Lộ Tử Nhiên đáp.

Thật khó tin, Bùi Chi Du cuối cùng cũng nói một câu tiếng người.

Nghe xong, Lộ Tử Nhiên liền cảm thấy đầu óc thông suốt, tinh thần thoải mái, hắn nhanh chóng tự dỗ chính mình, quyết định không chấp nhặt ngu xuẩn.

Tiệm trà sữa thì sao? Không phải Bùi Chi Du đã nói sẽ đầu tư cho hắn sao!

“Đúng rồi,” Lộ Tử Nhiên giữ chặt cánh tay sắp rời đi của Bùi Chi Du, “Ngươi tính đầu tư cho ta bao nhiêu?”

“Hả?” Bùi Chi Du nghi hoặc, “Ta chỉ thuận miệng nói để giữ thể diện cho ngươi thôi, ngươi còn tưởng thật à?”

Lộ Tử Nhiên: “……”

Hắn đúng là quá sớm gắn cho Bùi Chi Du cái mác “người tốt,” hắn đáng chết.

Cuối cùng, trò chơi nhân duyên kết thúc, chỉ còn lại bốn người xứng đôi thất bại. “Siêu đạo chích Kid” rất hài lòng với công trạng đêm nay, hướng ghế lô vắng vẻ chúc một tiếng ngủ ngon, sau đó tự buộc dây thừng, từ tầng hai trượt xuống. Lộ Tử Nhiên không hề nghi ngờ, nếu địa điểm tụ hội ở tòa cao tầng, hắn ta nhất định sẽ tung dù lượn bay đi.

Bùi Chi Du ngáp một cái rồi rời đi, Lộ Tử Nhiên cúi đầu gửi tin nhắn cho Trì Mộ Tinh, bảo tiểu tổ tông tụ hội đã kết thúc, có thể ra khỏi thư viện.

Trì Mộ Tinh lập tức trả lời.

Sau đó.

Ba anh em Lý gia ăn uống no nê đi ra, vừa thấy Lộ Tử Nhiên liền cố ý húc mạnh một cái, dường như muốn dùng trọng lượng khổng lồ ép bay hắn.

Kết quả Lộ Tử Nhiên vẫn bình tĩnh, đứng vững như núi, tặng lại cho bọn chúng một cái liếc mắt khinh thường.

Bọn chúng tức giận, lại làm ba cái mặt quỷ vừa xấu vừa ngu, đi lướt lên trước hắn, chuẩn bị đến bãi đỗ xe.

Đúng lúc này, Trì Mộ Tinh từ thư viện bên cạnh bước ra.