Trì Mộ Tinh ngồi giữa đống sắt vụn, bên cạnh chất đầy phế phẩm thất bại, linh kiện hỏng, còn có từng xấp bản thảo vứt đi, cả căn phòng nghiên cứu bị cậu làm cho giống như vừa trải qua một trận sóng thần thảm khốc. Ngoại trừ người còn nguyên vẹn không sao, thì không có thứ gì vận hành bình thường.
Điện thoại leng keng vang lên, Trì Mộ Tinh khó khăn đứng dậy từ đống rác, vất vả lắm mới tìm được chỗ trống để đi ra, lục trong cái túi đặt ở góc mới lấy được di động.
Là tin nhắn của Lộ Tử Nhiên. Hắn nói mấy ngày nay phải chuẩn bị kế hoạch khởi nghiệp, không có thời gian bồi cậu tự học, muốn xin vị tiểu tổ tông này cho nghỉ phép.
Cuối cùng, hắn còn thêm một cái biểu cảm “chú cún chắp tay vái chào” đáng yêu vô cùng.
Trì Mộ Tinh siết di động, khóe miệng theo một độ cong cực kỳ chính xác hơi nhếch lên, đến mức ngay cả chính cậu cũng không nhận ra.
Hạng mục khởi nghiệp… Đại khái chính là cái tiệm trà sữa kia đi.
Từ lúc đến đưa tiền cho Lộ Tử Nhiên, ký hợp đồng, cậu quả thật chưa từng quản qua cửa hàng đó thêm bất kỳ chuyện gì.
Làm ăn có lãi hay không, có khách hay không, chọn nguyên liệu gì… đối với Trì Mộ Tinh chỉ một lòng yêu robot mà nói, tất cả đều không phải chuyện cậu quan tâm.
Điều duy nhất cậu để ý là ly trà ô long mật đào mà cậu thích, vì sao Lộ Tử Nhiên mãi vẫn chưa làm ra.
“Đồ ngốc…” Trì Mộ Tinh khẽ lẩm bẩm, gửi lại cho Lộ Tử Nhiên một cái biểu cảm “OK”.
Sau đó bỏ di động sang một bên, quay lại đống xác robot, tiếp tục nghiên cứu cách lắp ráp để cho robot của cậu vận hành trơn tru hơn.
Vỏ ngoài cơ bản cậu đã sớm có thể chế tạo, vấn đề là với trình độ hiện tại, căn bản không thể làm ra một robot thật sự có trí năng.
Trình độ thao tác cao nhất mà Trì Mộ Tinh đạt được bây giờ, cũng chỉ ngang mấy con chó máy phiên bản pro hôm trước cậu từng gặp: có thể thiết kế vài mệnh lệnh đơn giản cho robot, để nó làm ra một số động tác tương ứng.
Còn muốn thiết kế hệ thống giao lưu phức tạp hơn… Trì Mộ t*nh h**n toàn bó tay.
Cậu từng tưởng tượng, robot của mình có thể trò chuyện với con người. Không cần quá giống người sống, nhưng ít nhất ngoài mấy câu mệnh lệnh cơ bản, nó có thể nói được thêm vài câu.
Nhưng thực tế, robot mà Trì Mộ Tinh chế tạo chỉ hiểu được mấy câu kiểu như: “Tiểu Trì đồng học, mở tủ đồ ra”, “Tiểu Trì đồng học, rót ly nước”… Thậm chí còn chưa đạt tới tiêu chuẩn giả người.
Mấy mệnh lệnh cơ bản này phần lớn đều có sẵn trên mạng, nhưng nâng cấp cao hơn thì là bí mật của các công ty lớn. Cho dù Trì Mộ Tinh có là con cháu nhà giàu ba đời, muốn lấy được loại dữ liệu cơ mật này cũng khó như lên trời. Trừ phi tự mình viết ra, nhưng cậu lại chưa nắm được kỹ năng đó.
Trì Mộ Tinh khó chịu vò đầu. Không có mệnh lệnh nâng cao, robot có vỏ ngoài ngầu tới đâu thì cũng chỉ là một đống sắt vụn.
Cậu ở lại khu vực hoạt động của hội yêu thích robot đến tận nửa đêm, thu dọn xong một đống sắt vụn đồng nát, mới bắt chuyến xe bus cuối cùng về ký túc xá.
Ban đêm, Đại học Kim Bảng vẫn náo nhiệt như thường. Giờ tự học buổi tối đã qua từ lâu, nhưng nhiều học bá mê học vẫn còn ở thư viện ôn xong mới về ký túc, cũng có mấy đôi tình nhân nhỏ từ rừng cây đi ra. Nhà trường hình như đã sớm tính đến chuyện này, đặc biệt còn lập một trạm điểm ngay đầu rừng cây.
Xe bus đi ngang qua chỗ cũ của “tiệm trà sữa ngọt ngào”, Trì Mộ Tinh lại bất ngờ phát hiện: tấm biển đã cũ kỹ, nửa phai màu ghi “tiệm trà sữa ngọt ngào” kia không thấy đâu nữa.
Ngay vị trí đó, thay vào là một tấm biển xanh lam mới tinh, trên mặt viết đơn giản hai chữ thật to:
“Tinh Động”.
Cửa tiệm chỉ kéo rèm, còn cửa kính thì khóa lại. Trì Mộ Tinh có thể loáng thoáng nhìn vào bên trong, giấy dán tường đã đổi thành họa tiết đen trắng, dán đầy những ngôi sao màu sắc rực rỡ.
… Lộ Tử Nhiên đổi tên tiệm trà sữa, mà không hề thông báo cho cậu – ông chủ.
Nhưng nghĩ kỹ lại, rõ ràng chính mình từng nói không muốn quản việc kinh doanh của tiệm, vậy thì Lộ Tử Nhiên không nói với cậu cũng là bình thường.
Chỉ là, cái tên “Tinh Động” này… để người ta nghĩ ngợi lung tung quá nhiều. Ngay cả Trì Mộ Tinh vốn luôn chậm chạp cũng nhận ra chút manh mối.
… Hơn nữa, cái tòa nhà Trì Hành Lâu kia, hình như trong trường học này cậu còn có thêm một cái danh hiệu nữa.
Mới nhập học chưa đầy một tháng, kỹ thuật robot không tiến bộ, mà lại được gắn cho hai cái danh hiệu. Trì Mộ Tinh, mặt mũi của cậu thật đúng là lớn, hiệu trưởng cũng không dám tự khen thưởng mình như vậy.
Trì Mộ Tinh che gương mặt đỏ bừng quay về ký túc, thì thấy Đinh Tiệp đang dán mắt vào máy tính, hăng hái đánh game cùng bạn mạng, miệng liên tục gọi “bảo bối, bảo bối” nghe vui vẻ vô cùng.
Thấy Trì Mộ Tinh trở về, Đinh Tiệp chủ động tắt mic trong đội, hỏi: “Ngươi lại chạy tới hội yêu thích robot chơi cả đêm à?”
“Đó không phải chơi.” Trì Mộ Tinh sửa lại, “Là nghiên cứu.”
“Nghiên cứu ra được gì chưa?”
“… Không có.”
Nói thật thì cũng xấu hổ, vốn tưởng lên đại học, học thêm mấy môn chuyên ngành sẽ tiến bộ vượt bậc, ai ngờ tới giờ tiến độ vẫn bằng không.
Trì Mộ Tinh cảm thấy khuôn mặt vốn đã đỏ nay bị Đinh Tiệp nói càng thêm nóng bừng, cậu vội vàng đổi đề tài: “Ngươi gọi ai là bảo bối vậy?”
“A? À…” Đinh Tiệp vừa gõ bàn phím vừa thản nhiên đáp: “Chuyện không quan trọng đâu, ta chỉ thấy ngoài đời thật chẳng tìm nổi một Alpha nào, nên tiện tay yêu đương qua mạng thôi.”
“Vì sao lại không tìm được?” Trì Mộ Tinh hỏi, “Ta thấy bọn họ đều khá tốt mà.”
“… Họ tốt là vì ngươi đẹp, muốn theo đuổi ngươi thì mới đối xử tốt thôi. Ngươi nghĩ bọn họ sẽ đối xử với ta bằng thái độ đó sao?” Đinh Tiệp bật cười bất lực, “Còn nữa, ngươi có Alpha cấp S, bản cập nhật siêu cấp dẫn đầu cả trăm năm, ta ghen đến chết mất.”
Trì Mộ Tinh vô tội chớp mắt, chẳng hiểu sao trong chuyện này còn có cả vấn đề đố kỵ: “Nhưng hắn đâu có theo đuổi ta, mà vẫn đối xử rất tốt.”
“Cho nên ta mới nói hắn là siêu cấp đó.” Đinh Tiệp bật mic lại trong đội, giọng nói lập tức biến thành điệu kẹo ngọt, “Ây da bảo bối bảo bối, vừa rồi bạn cùng phòng ta về, nên mới nói chuyện mấy câu thôi, xin lỗi vì đã lơ ngươi nha, ngoan ngoan ngoan…”
Trì Mộ Tinh: “…”
Cậu tắm rửa xong rồi leo lên giường, tiện tay lôi ra một xấp tờ rơi được phát trong trường hôm nay.
Cậu vốn chẳng hứng thú, nhưng người phát tờ rơi thì cực kỳ nhiệt tình, mặt dày bám riết không buông, giống hệt NPC trong game nhất định phải nói chuyện thì mới cho đi tiếp.
Cuối cùng cậu đành nhận hết, cầm trong tay một xấp dày, nhìn qua còn tưởng chính cậu là người đi phát truyền đơn.
Mang về rồi thì tiện tay vứt ở đó, cũng chẳng nhớ tới, giờ rảnh rỗi mới lôi ra lật xem, coi như để Đinh Tiệp khỏi suốt ngày nói cậu mê mẩn yêu đương đến mức chẳng biết gì khác.
… Rõ ràng cậu có yêu đương đâu, giải thích hàng trăm lần rồi, Đinh Tiệp sống chết cũng không chịu tin.
Tờ đầu tiên, poster chiêu sinh của một câu lạc bộ nào đó, trên hình là một đám người chụp ảnh chung, vị trí trung tâm là một đàn chị ngực siêu khủng…
Trì Mộ Tinh vò nhẹ tờ poster rồi ném vào thùng rác, lật sang tờ tiếp theo.
Poster một tiệm trà sữa trong trường, còn kèm theo phiếu đóng dấu tích điểm, uống một ly được đóng một cái, gom đủ mười dấu thì đổi một ly miễn phí.
Xem ra là đối thủ cạnh tranh của Lộ Tử Nhiên. Vò nát, ném thùng rác.
Tờ tiếp theo, poster tuyên truyền về giao lưu giữa các trường, cổ vũ các học viện kết bạn, càng đông thì ưu đãi càng lớn.
Trì Mộ Tinh cúi mắt, cảm thấy cái này hợp với học viện Cơ giới, nhưng không hợp với một người xã khủng như cậu.
Vò nát, ném thùng rác.
Tờ tiếp theo, tờ rơi của Hiệp hội Alpha cấp S, đi theo phong cách cực lạnh lùng, tuyên truyền kiểu có cũng được không có cũng chẳng sao, không hiểu loại nhóm bị ép đi quảng bá này là ai.
Thôi, giữ lại cho Lộ Tử Nhiên xem, trước chưa vứt.
Tiếp nữa, tiếp nữa, tiếp nữa…
Trì Mộ Tinh càng xem càng chán, toàn là quảng cáo vô dụng với cậu. Đến cả công ty bán thuốc ức chế Alpha cũng nhét tờ rơi vào ngực cậu. Chẳng lẽ sinh viên làm thêm giờ chỉ cần phát xong là được, chẳng cần xem người nhận là ai?
Không hứng thú mà lật đến tờ cuối cùng, Trì Mộ Tinh vốn định vò nát ném cả xấp vào thùng rác.
Không ngờ, tờ cuối lại khiến cậu dừng mắt.
… Ai mà nhét cả sơ yếu lý lịch của mình vào tay cậu vậy?
Trì Mộ t*nh h**n toàn không có ấn tượng, chẳng lẽ lúc nào đó vô tình bị cầm nhầm?
Cậu mở lý lịch ra đọc, lập tức bị hàng loạt thành tích lóa mắt đến mức ngẩn ngơ.
Sinh viên năm hai học viện Kế toán – Lục Từ. Diện mạo lạnh lùng điển trai, sở thích công nghệ thông tin và lập trình. Alpha cấp S. Điểm số toàn hệ đứng nhất.
Thành tích từng đạt được: Giải nhất Olympic Tin học toàn quốc, giải nhất thiết kế thuật toán sinh viên toàn quốc, giải nhất cuộc thi lập trình sinh viên quốc tế, giải nhất cuộc thi lập trình tính toán lượng tử…
Danh sách giải thưởng còn dài hơn cả sổ chợ mà bảo mẫu nhà Trì Mộ Tinh ghi khi đi mua đồ. Quả thực chính là thiên tài trong thiên tài.
“Thiên tài lập trình…” Trì Mộ Tinh siết tờ lý lịch, lẩm bẩm.
Trời không tuyệt đường người, chắc chính là như vậy. Ngay khi Trì Mộ Tinh bó tay với việc viết lệnh trí năng cho robot, thì trời lại đem đến trước mặt cậu sơ yếu lý lịch của thiên tài máy tính mạnh nhất toàn trường. Việc duy nhất cậu phải làm, chính là vượt qua chứng xã khủng của mình, tìm đến thiên tài này để học tập kiến thức lập trình.
Nếu đổi thành Lộ Tử Nhiên, đối với hắn – một dạng xã khủng khác – thì chẳng phải chuyện to tát gì. Nhưng Trì Mộ Tinh thì khác, đối diện với người lạ, hơn nữa còn là một Alpha cấp S xa lạ, rất có thể cậu còn chẳng nói nổi một câu trọn vẹn.
Nhưng biết làm sao bây giờ? Trì Mộ Tinh ôm chặt tờ sơ yếu lý lịch trước ngực.
Cậu thật sự rất muốn gặp người đó.