Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 25: Chân thiên kim, giả thiên kim

Vừa thắng một trận “thương chiến cao cấp”, Lộ Tử Nhiên vẫn còn hứng thú dạt dào, nhìn chằm chằm bà chủ từ trong cái túi hàng hiệu vừa nhìn đã biết đắt đỏ lôi ra hai bản hợp đồng, rồi quay sang nhân viên cửa hàng thì thầm gì đó.

Hắn còn đắm chìm trong dư âm chiến thắng, không cách nào kiềm chế được.

Xem Mạn côn thì được gì, kiến thức chỉ dừng trên giấy, muốn thực sự hiểu thì phải tự mình trải qua. Những chuyện thế này Mạn côn nào dạy nổi hắn.

Trong lòng, hắn lặng lẽ hạ bậc Mạn côn xuống một hạng, sung sướng nghĩ cách làm sao báo cho tiểu tổ tông kinh hỉ này.

Người ở rể nhà ngươi không phải chỉ là đồ bỏ! Mới nhập học nửa tháng, hắn đã thắng một trận thương chiến!

Bà chủ cùng nhân viên cửa hàng so đối hợp đồng xong, quay lại đi đến trước mặt hắn, đặt một chồng hợp đồng hơi mỏng lên bàn.

“Một tay tiền, một tay giao cửa hàng. Xem hết nội dung rồi ký tên đi.”

“Không phải chứ,” Lộ Tử Nhiên gãi đầu, “Chúng ta không mặc cả à?”

“A,” bà chủ nặn ra nụ cười lạnh, “Giá cố định, muốn mua thì mua, không mua thì thôi. Ngươi tưởng ta vừa rồi không nhận ra ngươi giở trò gì sao?”

“Ha ha…” Lộ Tử Nhiên chỉ có thể cười gượng.

Hóa ra nếu không có đối thủ cạnh tranh, bà chủ cũng chẳng buồn nâng giá.

Thôi kệ, hắn có tiền, không thiếu mấy đồng này.

Lật hết hợp đồng, đi tới trang cuối cùng.

Tên bà chủ đã ký sẵn: Chân Thiên Kim.

Đang định ký, Lộ Tử Nhiên sững lại ba giây.

“Bà chủ, trong hào môn các ngươi sẽ không có thêm một người tên Giả Thiên Kim chứ?”

“Đúng vậy, ngươi thật hiểu chuyện.” Bà chủ thở dài, “Trong hào môn ai cũng biết, sau khi thiên kim thật sự được tìm về, trong nhà nhất định sẽ có một ‘giả thiên kim’. Thế nên ta phải nhanh chóng bán cửa hàng rồi quay về chuẩn bị chiến đấu.”

Lộ Tử Nhiên: “…”

Cái gì vậy, kiến thức kiểu “Ai thường xuyên giết người đều biết” sao?

Hắn nuốt lại câu phun tào, ký tên mình lên hợp đồng.

Chân Thiên Kim thu hợp đồng, đưa cho hắn một thẻ ngân hàng: “Chuyển tiền vào tài khoản này, chúng ta lập tức giao cửa hàng.”

“Được rồi, bà chủ.” Lộ Tử Nhiên móc điện thoại ra.

Nhưng động tác hắn khựng lại, nhớ tới một chuyện.

Thẻ ngân hàng của hắn còn bị Trì Mộ Tinh đóng băng… tiền không chuyển được…

Cả người cứng ngắc, ngẩng đầu lên, gượng cười: “Xin lỗi bà chủ, ta ra ngoài gọi điện một lát.”

“Không đủ tiền? Thế ngươi còn bày đặt ra vẻ làm gì!”

Trong tiếng mắng chua chát của Chân Thiên Kim, Lộ Tử Nhiên chật vật lao ra khỏi quán, vội vàng gọi cho Trì Mộ Tinh.

Thật sự là, mỗi ngày một trò, định cho tiểu tổ tông một bất ngờ, kết quả lại thành mình không trả nổi tiền, còn phải đi mượn cậu ấy…

Điện thoại kết nối, Lộ Tử Nhiên vào thẳng vấn đề: “Tiểu tổ tông, cho ta mượn ít tiền!”

“…” Trì Mộ Tinh nghi hoặc, chẳng phải mới chuyển cho hắn một vạn sao, “Ngươi định làm gì?”

“A…” Lộ Tử Nhiên thật sự không nỡ phá hỏng kinh hỉ cho tiểu tổ tông, ấp úng một hồi mới bịa: “Ta thiếu nợ, bị uy h**p bằng… ảnh n*d*.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Không khí tràn ngập sự xấu hổ và im lặng, hai người cầm điện thoại mà như đang diễn một vở kịch câm qua sóng.

Đúng lúc Lộ Tử Nhiên định chữa cháy, Trì Mộ Tinh cuối cùng chậm rãi mở miệng:

“Tiền ta có thể cho ngươi vay, nhưng ảnh khỏa thân ngươi phải đưa ta.”

“Hả?” Lộ Tử Nhiên suýt rơi cằm. Tiểu tổ tông từ lúc nào bị nhồi nhét mấy tư tưởng kỳ lạ này vậy?

“Tiểu tổ tông, ngươi cần gì ảnh, muốn nhìn thì ta thoát trực tiếp cho ngươi xem cũng được mà!”

“Không đồng ý thì ta cúp.”

“Đừng! Đừng mà!” Lộ Tử Nhiên liếc vào trong tiệm, thấy bà chủ vẫn dòm mình như hổ rình mồi, đành phải nói thật: “Ta muốn mua cái cửa hàng… Ngươi… ngươi tới giúp ta trả tiền…”

Nửa phút sau, Lộ Tử Nhiên quay lại tiệm, gạt bỏ dáng vẻ quẫn bách ban nãy, mặt mày sáng rỡ: “Chờ ta năm phút, ta dẫn người tới ngay!”

Chân Thiên Kim trợn mắt: “Cút.”

Tên nhóc điên này, ngay cả thiên kim nhà giàu cũng dám đem ra đùa, nàng còn chưa lên vòng bạn bè mắng hắn là đã nể mặt lắm rồi.

Còn tưởng hắn chuồn luôn rồi, tám phần bỏ chạy chứ gì.

Ai ngờ đúng năm phút sau, Lộ Tử Nhiên thật sự quay lại, bên cạnh còn dắt theo một “tiểu bằng hữu” mặt mày ngơ ngác nhưng lớn lên lại tinh xảo đến mức chói mắt.

“Giới thiệu một chút,” Lộ Tử Nhiên đẩy Trì Mộ Tinh ra trước mặt bà chủ, “Đây là bàn tay vàng của ta, Trì Mộ Tinh, cũng chính là cái người thích uống trà sữa của tiệm các ngươi.”

“Cậu ta trả tiền đúng không?” Chân Thiên Kim cười nhạt, xé luôn bản hợp đồng cũ trong tay, móc trong túi ra hai bản mới: “Vậy hợp đồng này phải ký lại, ta chỉ nhận tiền từ người thật sự trả. Ai đưa tiền, người đó là lão bản mới.”

Rồi nhìn Lộ Tử Nhiên, bà ta cười giễu: “Không ngờ cái kiểu mày rậm mắt to như ngươi cũng đi làm… người ở rể.”

Lộ Tử Nhiên cảm thấy như đầu gối trúng tên, nhưng lại không cách nào phản bác.

Đúng là phụ nữ nhìn người rất chuẩn, liền bị đoán trúng…

Trì Mộ Tinh vốn chẳng hứng thú gì với buôn bán, ký xong hợp đồng liền lùi ra phía sau Lộ Tử Nhiên, trông như bị khí chất cười không dứt của bà chủ làm cho sợ.

Đến khi nhân viên cửa hàng “bạch bạch” đóng dấu xác nhận vào hai bản hợp đồng có tên Chân Thiên Kim, Trì Mộ Tinh mới thấy hơi thật.

Cậu còn nghĩ có phải mình cũng phải lăn tay điểm chỉ không…

Lúc này Trì Mộ Tinh mới nhớ ra, nghiêng đầu hỏi Lộ Tử Nhiên: “Ngươi sẽ không bán ta đi đấy chứ?”

Lộ Tử Nhiên vỗ đùi: “Sao có thể!”

Thế là hợp đồng thành lập, mỗi bên giữ một bản, quán trà sữa Ngọt Ngào chính thức đổi chủ, chủ mới mang tên Trì Mộ Tinh.

Lộ Tử Nhiên lập tức ghé sát, nịnh nọt với tiểu tổ tông đang ngơ ngác: “Lão bản~”

Trì Mộ Tinh lạnh giọng: “Đừng tưởng có thể lừa ta làm buôn bán.”

Cậu chẳng qua là bởi vì lương tâm cắn rứt, nghĩ tới việc mình đóng băng tiền của Lộ Tử Nhiên nên mới chịu trả thay một khoản. Ai ngờ mơ mơ hồ hồ lại biến thành ông chủ mới.

Nhưng cậu thật sự chẳng muốn làm lão bản, chỉ muốn về chơi robot.

“Yên tâm, về sau mọi việc đều do ta lo, tiền lời đều đưa cho ngươi, được không?” Lộ Tử Nhiên cười híp mắt, “Ta chính là nhân viên miễn phí không cần lương.”

Chân Thiên Kim hừ lạnh: “Tiểu bằng hữu, ngươi đừng nghe hắn nói dối, cửa hàng này vốn dĩ chẳng kiếm được bao nhiêu.”

“À.” Trì Mộ Tinh ngược lại không để tâm, “Ta có tiền, tùy tiện thôi.”

Mua một mặt tiền cửa hàng, đối với gia tộc Trì mà nói chỉ là chuyện nhỏ, Trì Mộ Tinh căn bản chẳng buồn bận tâm.

Cậu để ý chính là… Lộ Tử Nhiên lại thật sự vì một câu mình nói thích trà sữa ở đây mà…

Trong lòng dấy lên cảm xúc kỳ lạ, Trì Mộ Tinh đưa tay xoa mặt, cảm thấy điều hòa trong quán hình như để hơi nóng quá.

Chân Thiên Kim bất lực kéo nhân viên rời đi, lên xe còn lầm bầm: “Giờ mấy đứa nhỏ, trông thông minh lắm, kết quả đứa nào cũng toàn não yêu đương. Đây mà là đại học Kim Bảng top 1 sao?”

Nhân viên cửa hàng đáp: “Bà chủ, ngài xa trường lâu rồi. Lúc tôi đi học, lớp tôi cũng vậy thôi, mấy đứa học bá cũng toàn yêu đương.”

Siêu xe khởi động, nhanh chóng khuất bóng ở góc phố.

Trì Mộ Tinh vẫn còn ngơ ngác, trong đầu chưa xử lý xong đống tin tức khổng lồ này.

Đột nhiên bị Alpha ôm chặt, nhấc bổng cả người vào lòng.

Lộ Tử Nhiên ôm Trì Mộ Tinh lắc lư, tâm trạng như bay lên mây.

Trì Mộ Tinh khó hiểu: “Ngươi đem mình bán làm nô lệ miễn phí cho ta, còn vui vẻ như thế?”

“Ta chẳng phải đã sớm bán mình cho ngươi rồi sao?” Lộ Tử Nhiên dụi dụi vào khuôn mặt mềm mịn của tiểu tổ tông, hỏi ngược lại.

Trì Mộ Tinh cúi đầu, nhớ tới cảm giác gần đây cứ lo được lo mất.

Bỗng nhiên… cậu lại thấy có chút muốn ký thêm với Lộ Tử Nhiên một bản hợp đồng nữa.