Lục Từ ngồi nói chuyện với Lục Quan Diệp về tình hình công ty, thỉnh thoảng Thích Vân Huyên cũng tham gia vài câu, nhưng phần lớn lại ôm di động cười khúc khích, không ngừng vui vẻ.
Cuối cùng, ngay cả Lục Từ cũng bị lây cười, nhịn không được hỏi: “Thím, thím đang cười cái gì a?”
Thích Vân Huyên bị gọi đích danh, hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng: “Khụ khụ, không có gì, chính là… gần đây thím quen một đứa nhỏ, rất đáng yêu, thím đang xem ảnh nó gửi cho thím.”
Đứa nhỏ?
Lục Từ nhướng mày, chỉ chú ý một giây.
Y nghĩ chắc lại là mấy chuyện chú thím giúp đỡ trẻ em vùng núi nghèo khó hay cô nhi gửi báo cáo thành tích học tập, nên thuận miệng hỏi: “Ảnh gì vậy?”
Thích Vân Huyên cười hì hì: “Ảnh hai con khỉ giao phối.”
Lục Từ: “…”
Cái quỷ gì!!!
Y mới đi bao lâu, thím đã điên đến mức này rồi sao!
Là cái loại “điên ông” hay “điên bà” nào mà có thể biến thím của y thành như vậy?!
Ngay cả Kỳ Vọng cũng sững sờ, vốn dĩ hắn đã rất “nghệ thuật” rồi, thế mà lại có người còn “nghệ thuật” hơn hắn, dám gửi cho nữ trưởng bối ảnh có khả năng gây hoạ như thế!
Đây là người thế nào a, đúng là nhân tài!
Thấy hai tiểu bối đều hiện rõ mặt đầy dấu chấm hỏi, biểu cảm như copy paste, Thích Vân Huyên vẫn mỉm cười: “Ai nha, có gì đâu, mấy con cún nhỏ nhà thím giao phối thím cũng chụp lại mà.”
Lục Từ: “…”
Ngài cũng đâu đến mức mang đám ảnh rối rắm này đi khoe khắp nơi chứ!!!
Y dám chắc đứa bé kia nhất định được Thích Vân Huyên cực kỳ thiên vị, nên bà mới có thể mặt không đỏ tim không loạn mà bào chữa cho nó như vậy.
Ai, cứ để thím vui vẻ thêm vài ngày nữa đi. Nói không chừng đến lúc kết quả xét nghiệm gen ra, sẽ chẳng có gì bằng niềm vui này đâu.
Lục Từ cũng chỉ cười nhạt, lấy lệ đáp: “Vâng, cũng tốt.”
Không ngờ Thích Vân Huyên càng hăng hái: “Đứa nhỏ đó thật sự rất đáng yêu, hơn nữa lớn lên còn xinh đẹp nữa.”
Lục Từ: “Vâng, đúng.”
Đẹp gì mà đẹp, Lộ Tử Nhiên lớn lên còn đẹp hơn nhiều.
Thích Vân Huyên lại nói: “Thành tích học tập cũng rất giỏi!”
Lục Từ: “Vâng, đã biết.”
Có giỏi thì giỏi, chẳng lẽ so được với học sinh đại học Kim Bảng?
Thích Vân Huyên tiếp tục: “Ta tính sau này có thời gian sẽ về nước xem nó.”
Lục Từ: “… Hừ.”
Ngài tốt nhất là về nước nhìn con ruột nhà mình trước đi!!!
Hai người nói chuyện ngày càng quỷ dị, cuối cùng vẫn là Lục Quan Diệp lên tiếng cắt ngang: “Chú đau da đầu quá, hay chúng ta ra ngoài làm chăm sóc da đầu đi?”
Kỳ Vọng suýt nữa bật cười, bị Lục Từ trừng cho một cái qua khoảng không.
Lục Từ đứng dậy, lễ độ cười: “Vậy chẳng phải vừa hay, Kỳ Vọng say máy bay, bây giờ còn choáng váng, cũng để hắn đi mát-xa da đầu cùng.”
“Được a.” Lục Quan Diệp không nghi ngờ thêm, “Vậy đi thôi.”
“Đúng rồi, chú,” Lục Từ làm ra vẻ tiếc nuối, lắc lắc túi máy tính trong tay, “Con còn hẹn một tổng tài để bàn công việc, các người đi trước đi, con xong rồi sẽ về.”
Lục Quan Diệp lập tức lộ vẻ thất vọng: “Chú thím hiếm khi không đến công ty, ở đây để bầu bạn cùng các con, kết quả con lại đi công tác. Sao con còn bận hơn cả chúng ta thế?”
“Công ty mới thành lập, vốn dĩ ông chủ phải vất vả hơn chút.” Lục Từ nhẹ giọng đáp, “Cũng không cần phái xe riêng cho con, con tự đi được.”
“Tốt thôi, tốt thôi.” Lục Quan Diệp bất đắc dĩ. Con nít lớn rồi, có chủ kiến, để nó tự đi đường nó thôi.
Nói gì thêm cũng vô ích, đến cả Lục Văn Huyền cũng chẳng quản được nó, ông cần gì phí công?
Kỳ Vọng cười hì hì đỡ lấy Lục Quan Diệp: ” Chú, thím, con đi cùng hai ngài! Con rảnh hơn Lục Từ, hai ngài nói chuyện phiếm với con, bảo đảm thoải mái!”
Lục Quan Diệp và Thích Vân Huyên chẳng nghi ngờ gì, bị Kỳ Vọng một mực nịnh nọt lôi lên xe.
Khi khép cửa xe, Kỳ Vọng còn ném cho Lục Từ một cái mị nhãn, ý rằng: “Có ta lo.”
Lục Từ cười, mấp máy môi: “Cảm ơn.”
Xe Lục gia rời đi, Lục Từ tự gọi xe riêng, thẳng đến cơ sở xét nghiệm ADN tư nhân của Y quốc.
Trên đường, tim y đập thình thịch, còn căng thẳng hơn bất kỳ lần đàm phán hay họp báo nào.
Lời nguyền quẩn quanh Lục gia hơn mười năm, lần này có giải trừ được hay không, phải xem Kỳ Vọng mắt tinh mũi thính đến mức nào.
Lục Từ biết rõ, Kỳ Vọng nào có khả năng thật sự “hỏa nhãn kim tinh”.
Nhưng y nguyện tin phán đoán của Kỳ Vọng, tin rằng Lộ Tử Nhiên chính là em trai đã thất lạc nhiều năm.
Đứng ở điểm tận cùng thời gian nhìn lại, mọi thứ đều có dấu vết.
Vì sao y thấy tin tức tố của Trì Mộ Tinh lại khiến mình dễ chịu? Có lẽ vì Lộ Tử Nhiên mang cùng loại tin tức tố như y, độ xứng đôi với Trì Mộ Tinh đều cực cao.
Vì sao Kỳ Vọng lại vô cớ thích chơi cùng Lộ Tử Nhiên? Cũng có thể vì trên người cậu ấy có cùng thứ giống hắn.
Vì sao Lộ Tử Nhiên rõ ràng thi vào trường xếp hạng thấp, vậy mà ngay năm nhất đã vượt lên, còn dẫn dắt một công ty mang tính quốc gia kinh doanh khởi sắc? Bởi vì đó là thiên phú bẩm sinh của Lục gia trong việc kinh doanh!
Lục Từ xuống xe, tâm trạng ngổn ngang, bước vào cơ sở xét nghiệm ADN tư nhân.
Nhân viên lễ tân niềm nở đón chào, cười nói: “Tiên sinh, mời vào, nhìn sắc mặt ngài hồng hào, khóe miệng cong lên, chắc chắn sắp có chuyện tốt.”
“Quả thật có thể nói vậy.” Lục Từ cười, nhét cho hắn một xấp tiền boa, “Phiền rồi.”
Nhân viên lễ tân bị độ dày của xấp tiền dọa cho choáng, thầm nghĩ: đây đúng là đại kim chủ, chắc chắn liên quan đến xét nghiệm ADN cực kỳ quan trọng!
Không dám chậm trễ, hắn lập tức đưa Lục Từ đi cửa ưu tiên, thẳng vào phòng chuyên viên.
Lục Từ chẳng cần phiên dịch, dùng ngay tiếng Y quốc lưu loát để trao đổi.
Y mang theo hai túi nhỏ: một túi chứa tóc Kỳ Vọng tìm được trên xe ở nhà, một túi khác là mấy sợi tóc vừa giật từ Lục Quan Diệp.
Biết rõ xe của Kỳ Vọng chỉ từng có Lục Từ, Lộ Tử Nhiên, Trì Mộ Tinh, Kỳ Vọng và cha mẹ Kỳ Vọng ngồi, theo phép loại trừ thì còn lại hai khả năng: hoặc là Lộ Tử Nhiên, hoặc là Trì Mộ Tinh.
Nhưng Trì Mộ Tinh từng nói với y rằng mình có ông nội, vậy nên khả năng này cũng loại bỏ.
Lục Từ nghĩ nghĩ, rồi lại rút thêm mấy sợi tóc từ đầu mình, đưa cho chuyên viên: “Lấy cái này làm mẫu đối chiếu.”
Mẹ nó, vừa mới giật tóc của Lục Quan Diệp thì đã đủ tàn nhẫn, giờ rút chính tóc mình mới thấy, thật sự đau quá đi!!!
Chú, ngài vất vả, nhưng có lẽ chỉ phải chịu một lần này. Sau này niềm vui bất ngờ, ngài không tưởng tượng nổi đâu…
Lục Từ hào phóng đặt luôn gói dịch vụ cấp tốc siêu cao, chuyên viên lập tức bảo đảm ngày mai có kết quả.
Lúc này y mới yên tâm, cầm chiếc túi laptop chỉ để làm cảnh, rời khỏi cơ sở xét nghiệm ADN.