Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 162: trộm tàng không được

Lộ Tử Nhiên giữa vô số tin tức tố quấy nhiễu và nội tâm giày vò, rốt cuộc cũng vượt qua được đêm hoang đường này.

Qua một đêm, thế nhưng lại bị nghẹn tỉnh.

Không phải do mắc tiểu, mà là tiểu tổ tông không biết ngủ thế nào, lại ôm đầu hắn trong ngực, mặt hắn dán ngay lên ngực Trì Mộ Tinh, suýt nữa thì nghẹt thở đến không thở nổi.

Nghĩ đến việc tối qua mình đã làm chuyện hoang đường gì với cái ngực này, Lộ Tử Nhiên lập tức tỉnh táo, chẳng thể ngủ thêm.

Hắn dậy thật sớm, đem quần mình ra giặt sạch.

Sợ Trì Mộ Tinh ngửi thấy mùi lạ, Lộ Tử Nhiên còn tiện tay mở cửa ban công cho thoáng khí, không ngờ gió lạnh vừa thổi vào, tiểu tổ tông trên giường hắt xì một cái, run rẩy rồi tỉnh dậy.

Trì Mộ Tinh là đệ tử tốt, vốn không có thói quen nằm lỳ trên giường, lộc cộc mang dép lê chạy lên, đến ban công bất mãn hỏi: “Ngươi đang làm gì? Làm ta bị đông lạnh tỉnh rồi.”

Lộ Tử Nhiên đang giặt quần: “…”

Hắn thật muốn giấu, nhưng giấu không được.

May mà Trì Mộ Tinh chỉ liếc một cái, sau đó vì ban công quá lạnh mà lại quay vào trong phòng.

Lộ Tử Nhiên thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy thật sự là tạo nghiệt.

Hắn phơi quần xong, quay về phòng, Trì Mộ Tinh đã thay quần áo xuống lầu, hình như muốn đi mua bữa sáng dưới tiểu khu.

Lộ Tử Nhiên liếc nhìn chai sữa dưỡng thể còn lại một nửa, cảm thấy với tốc độ Trì Mộ Tinh dùng thế này, tiệm trà sữa Tâm Động chắc phải hợp tác bán thêm cả sữa dưỡng thể mới được.

Nhìn nhìn một hồi, Lộ Tử Nhiên không nhịn được đưa tay lấy chai sữa dưỡng thể kia, mở nắp, đổ một chút ra lòng bàn tay, hai tay chà xát vào nhau, rồi bắt chước động tác tối qua.

… Nhưng chính tay mình thì cảm giác hoàn toàn kém xa.

Hắn thu dọn lại mớ ý tưởng lộn xộn, thay quần áo, xuống lầu gặp Trì Mộ Tinh.

Tiểu tổ tông đã mua xong bữa sáng cho hai người, đứng chờ ở cổng tiểu khu.

Hôm nay Trì Mộ Tinh mặc áo hoodie vàng, trên đó có hình bánh bao nhân trứng sữa, khoác thêm áo khoác xanh lam, hai lớp mũ chồng lên nhau phía sau, thoạt nhìn giống như có cái đuôi to.

Lộ Tử Nhiên nghịch ngợm nhét chiếc bánh mì nhỏ của bữa sáng vào giữa hai lớp mũ, đổi lấy một cú đấm mang phong cách “thủ pháp mát xa” của tiểu tổ tông.

Trước khi ra cửa, hắn còn đặc biệt nhìn qua tủ quần áo của Trì Mộ Tinh, biết hôm nay cậu sẽ mặc áo khoác nào, nên đã cố ý chọn một cái áo khoác cùng tông màu, chỉ khác kiểu dáng dài hơn một chút, có thể che xuống mông.

Hai người đứng cạnh nhau, nhìn chẳng khác nào mặc đồ đôi của tình lữ.

Nửa giờ sau, taxi dừng lại trước cổng công viên giải trí.

Cuối tuần, lượng người trong công viên giải trí đông nghịt, tiểu hài tử và những người lớn dẫn theo tiểu hài tử chiếm đến hai phần ba. Nhìn quanh một vòng, toàn là đầu người lớn nhỏ, hàng dài như rồng uốn lượn.

Lộ Tử Nhiên đứng bên cạnh Trì Mộ Tinh, nhéo nhéo tay cậu, thẳng thắn: “Kỳ thật ta cũng là lần đầu tới.”

Hắn lớn lên trong cô nhi viện ở thôn núi, từ nhỏ công viên giải trí loại nơi này chỉ thấy qua trên TV.

Lộ Tử Nhiên thật ra không hâm mộ gì, hắn cảm thấy có vài trò chơi nhìn qua chỉ như tiêu tiền để tự tìm ngược, không hiểu vì sao lại có nhiều người ngốc nghếch thích đến công viên giải trí như vậy.

Cho đến hôm nay, khi cùng người mình thích xếp hàng vào cổng, hắn mới từ bầu không khí sôi động xung quanh cảm nhận được lý do tại sao mọi người lại yêu thích nơi này.

Những hạng mục đó, bất kể là mạo hiểm k*ch th*ch hay ấm áp giải trí, đều như một giấc mộng.

Một giấc mộng chỉ vài phút, mang theo mọi người thoát khỏi hiện thực, đạt đến khoảnh khắc dopamine và adrenaline bùng phát đến đỉnh cao.

Lần đầu tiên thật sự bước vào công viên giải trí, bên cạnh không có ba mẹ, cũng không có bảo tiêu, chỉ còn mỗi một người này bên cạnh mình, Trì Mộ Tinh không hiểu sao lại từ tận đáy lòng sinh ra một dòng nước ấm.

“Ta kỳ thật, rất muốn tới…”

Cậu chủ động thẳng thắn với Lộ Tử Nhiên.

“Tại sao trước đây chưa bao giờ đi công viên giải trí?” Lộ Tử Nhiên đoán, “Có phải ngại người quá đông, ngươi xã khủng, không dám tới?”

Trì Mộ Tinh sững sờ một chút, thầm nghĩ mình bây giờ còn xã khủng sao?

Hình như sớm đã được chữa khỏi rồi = =

“Không phải, là bởi vì ta không có ba mẹ đi cùng.” Trì Mộ Tinh trả lời, “Ta… ta biết, ông nội đã lớn tuổi, không thích hợp với những nơi như thế này, còn bảo tiêu đi cùng ta thì ta cũng sẽ không chơi vui được.”

Cho nên cậu luôn kìm nén mong muốn trong lòng, cho đến hôm nay, Lộ Tử Nhiên đưa cậu đến nơi này, bù đắp khuyết thiếu thời thơ ấu của cậu.

Đứng trước đài phun nước rực rỡ sắc màu, lời Trì Mộ Tinh như dòng nước ào ạt, bất chợt tuôn ra.

“Ca ca, ta…… ta thật sự không muốn bị gọi là xã khủng.”

“Chỉ là, từ nhỏ mỗi khi ta muốn đi kết bạn, mấy bạn nhỏ luôn nhắc tới ba mẹ của mình.”

“Ta biết không thể trách bọn họ, ở cái tuổi đó, trong thế giới của họ phần lớn đều xoay quanh ba mẹ, nhắc tới cũng là bình thường thôi.”

“Nhưng ta lại không có tiếng nói chung với họ… Đứng cạnh họ, ta căn bản không biết phải trả lời thế nào…”

“Ta chỉ biết về người máy, mà họ lại chẳng hiểu.”

“Dần dà, ta liền không biết làm sao để nói chuyện với người khác.”

Lộ Tử Nhiên lặng lẽ lắng nghe. Bên cạnh, đài phun nước tung bọt như diều gặp gió, trên bầu trời rơi xuống một dải cầu vồng, không biết là hữu ý hay vô tình, lại cực kỳ giống dáng vẻ quang minh sau cơn mưa.

Lộ Tử Nhiên kéo lại áo choàng của Trì Mộ Tinh, cảm thấy bản thân nên nói điều gì đó mới phù hợp với bầu không khí lúc này.

Nhưng tối qua hắn ngủ không ngon, đầu óc vẫn chưa hoạt động trơn tru, nghẹn nửa ngày, cuối cùng chỉ nói ra được một câu: “… Vậy sau này, ta làm ba mẹ của ngươi?”

Trì Mộ Tinh: “…………”

Xin lỗi, cậu không có hứng loạn luân bậy bạ.

Về chuyện cha mẹ Trì Mộ Tinh, Lộ Tử Nhiên biết rất ít. Trì Mộ Tinh không thích nhắc, ông nội Trì cũng chưa bao giờ nhắc đến để tránh k*ch th*ch cậu. Lộ Tử Nhiên chỉ biết cha mẹ Trì Mộ Tinh mất trong một vụ tai nạn hàng không.

Máy bay nổ tung giữa bầu trời thành từng mảnh vụn, người trong khoảnh khắc bị xé thành vô số mảnh nhỏ, biến mất ngay giữa không trung, căn bản không tìm thấy thi thể.

Lộ Tử Nhiên bỗng thấy may mắn, cha mẹ mình không tìm thấy, ít nhất còn có xác suất sống sót.

Mỗi người đều cần một thứ để níu giữ bản thân, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ muốn chết.

Trước kia, Lộ Tử Nhiên níu giữ bằng việc đi tìm cha mẹ. Sau đó, liền biến thành Trì Mộ Tinh. Nghĩ như vậy, hắn đã thật lâu không còn nghĩ đến chuyện tìm người thân.

Bây giờ như thế này cũng không tệ.

Ngày nào đó trong tương lai, nói không chừng hắn và Trì Mộ Tinh có thể cùng tên trên một cuốn sổ hộ khẩu, may mắn hơn nữa, còn có thể cùng nhau đi hết một đời.

Đó chẳng phải cũng là một loại đồng thoại sao.