Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 159: phát ra loại này thanh âm là muốn làm gì

Nói thật thì trước kia Lộ Tử Nhiên thường xuyên đánh quyền, dễ bị thương, bởi vậy cũng học không ít kỹ xảo mát xa cho bản thân.

Mấy kỹ xảo này đặt trên người Trì Mộ Tinh cũng phát huy được tác dụng.

Khác với việc tự mát xa, lực đạo khi Lộ Tử Nhiên mát xa cho Trì Mộ Tinh không nặng như vậy, chủ yếu là nhu hòa, chỉ cần khiến da thịt hấp thu là được.

Hắn cũng không dùng thủ pháp kỳ lạ nào, chỉ là xoay vòng, đi dọc theo kinh mạch.

Từ lưng, đến eo.

Tay hắn và bản thân hắn, khí chất lại hoàn toàn không giống nhau.

Trì Mộ Tinh chỉ cảm nhận được, thoải mái, ôn nhu, giống như một người.

… Giống ai nhỉ?

Trong chốc lát cậu lại không nói ra được.

Cậu được mát xa thoải mái đến phát ra tiếng rên nhỏ, trong lòng nghĩ: Hà Manh toàn nói mấy lời vớ vẩn, loại thanh âm này mới là bình thường, sao có thể kêu thành cái dạng kia chứ.

“Ca ca, thật thoải mái.” Cậu không kìm được khen ngợi, “Vạn nhất công ty đóng cửa cũng không sao, ngươi có thể mở tiệm mát xa.”

Khóe miệng Lộ Tử Nhiên giật giật, có ông chủ nào lại nói với nhân viên nói công ty mình ‘vạn nhất đóng cửa cũng không sao’ như vậy không?!

“Bảo bảo, kỹ thuật này là bí tịch độc môn, chỉ cho ngươi dùng, tuyệt đối không mát xa cho người khác!” Hắn vội vàng chặn đứng ý tưởng này của Trì Mộ Tinh, “Hơn nữa bây giờ mấy chỗ mát xa, nhiều nơi không đứng đắn! Ngươi đừng có bị lừa!”

Trì Mộ Tinh: “…”

Cũng đúng, toàn mấy thứ không đứng đắn, đồ đứng đắn thì Hà Manh sẽ chẳng thích xem.

Tay Lộ Tử Nhiên từ lưng xuống eo, vòng qua mông đến đùi, hơi vén ống quần Trì Mộ Tinh lên, mát xa xuống đến cẳng chân.

Trì Mộ Tinh rầm rì: “Đùi cũng muốn.”

Được phục vụ thoải mái thế này, đã trải qua thì khó mà dừng lại.

“…” Lộ Tử Nhiên thở dài, “Quần ngươi có hơi dày, kéo không lên.”

“Vậy thì cởi ra.” Trì Mộ Tinh đã thoải mái đến mức ngây ngất, mở miệng nói cũng dần mang chút mê hoặc, cậu còn chẳng nhận ra.

Sao bây giờ cậu mới phát hiện Lộ Tử Nhiên có thiên phú mát xa thế này chứ?

Lộ Tử Nhiên lại bị câu nói táo bạo kia dọa đến sặc, nuốt nước miếng cực khó khăn, lặp lại một lần: “Cởi? Ngươi không nhầm chứ?”

Lý luận tẩy não của Hà Manh vẫn vang vọng trong đầu Trì Mộ Tinh. Đệ tử giỏi chính là ở điểm này, thầy dạy một lần liền nhớ kỹ.

Trì Mộ Tinh hỏi: “Ta có lộ hết đâu nào?”

Lộ Tử Nhiên: “… Không có.”

“Vậy thì được rồi.” Dù sao còn có một cái q**n l*t rất bảo thủ, cậu sợ gì chứ.

Đây là Trì Mộ Tinh đặc biệt chọn, từ trong tủ lấy ra q**n l*t dài nhất, để phòng bất trắc.

Nhưng q**n l*t dù sao cũng vẫn là q**n l*t, dù có dài cũng chẳng dài được bao nhiêu. Khi Lộ Tử Nhiên kéo quần ngủ Trì Mộ Tinh xuống, vẫn cảm thấy có chút… Ách, khó mà nhìn thẳng.

Hắn toàn bộ quá trình chạm vào đều phải cẩn thận, cố gắng khắc chế, tay vừa chạm đến phần trên đùi liền lập tức rụt về, nhưng đôi khi cũng khó tránh khỏi, tất cả đều do làn da Trì Mộ Tinh quá mịn, mềm như tơ lụa, chỉ cần hơi trượt một chút liền đến sát bên mép q**n l*t.

Lộ Tử Nhiên nỗ lực khống chế hô hấp, không để Trì Mộ Tinh phát hiện điểm khác thường.

Nhưng thực ra lúc này Trì Mộ Tinh đã bị mát xa đến mức sắp ngủ.

Cậu cảm giác toàn bộ những chuyện gần đây làm cậu mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, đều đang theo từng động tác ôn nhu tỉ mỉ của Alpha, lặng lẽ tan biến như bong bóng nước.

Cái gì mà tiết mục tổ rách nát, cái gì mà tổ thi đấu vớ vẩn, cái gì Ngô cùng với đám đội viên não tàn, đều chẳng còn quan trọng, tất cả chỉ là khách qua đường nhỏ bé trong đời cậu, thậm chí còn chẳng bằng bình sữa dưỡng thể sau lưng cậu.

“Ưm…”

Thoải mái đến mức quên luôn lực tự khống chế là gì, không biết tại sao, một tiếng r*n r* hoàn toàn không hợp với tạo hình của Trì Mộ Tinh lại tràn ra từ miệng cậu.

Động tác của Lộ Tử Nhiên lập tức dừng cứng.

Làm… làm cái gì vậy Trì Mộ Tinh!!!

Nói rõ là chỉ thuần bôi, không làm gì khác cơ mà!!! Phát ra loại âm thanh này là muốn làm gì hả!!!

Mà người gây ra âm thanh ấy thì hoàn toàn không phát hiện, cậu vẫn đang đắm chìm trong cảm giác như đang phập phềnh trên mây, còn Lộ Tử Nhiên thì như con thuyền nhỏ chở cậu du ngoạn trên tầng mây. Nhưng đột nhiên, con thuyền ấy lại dừng chèo.

Trì Mộ Tinh lúc này mới mơ màng tỉnh lại: “… Ca ca, mệt rồi sao?”

“…” Lộ Tử Nhiên hít một hơi, “Mắc tiểu.”

Rồi lại chạy.

Lại thêm một trận tiếng nước ào ào vang lên.

Lần này thì rất nhanh đã ra, vừa bước ra hắn liền hỏi: “Không sai biệt lắm đi?”

Không chỉ đã bôi xong sữa dưỡng thể, mà còn giúp Trì Mộ Tinh để da hấp thu hết, đáng lẽ cũng nên kết thúc rồi.

Nhưng Trì Mộ Tinh lại giống như một chú mèo con vừa được chủ nhân v**t v* chải chuốt, trong đầu chỉ toàn ý nghĩ,còn có phía trước nữa.

Vì thế cậu mở miệng: “Một mặt khác cũng muốn…”

Cậu đang định tự mình lật lại, thì tay Lộ Tử Nhiên đã đặt lên eo cậu: “Đứng lại! Trì Mộ Tinh, ngươi có tay, mặt trước tự mình làm!”

Trì Mộ Tinh: “…”

May mà điểm tri thức này trước đó cậu đã ôn kỹ.

Hà Manh từng nói sao nhỉ?

… Hà Manh nói, “Đây chính là đang xem phim.”

Ừm, vậy câu trả lời này không dùng được.

Trì Mộ Tinh có chút mờ mịt.

Do dự một lúc, cậu đành phải lấy thân phận tiểu tổ tông ra đòi hỏi: “Ta lười bôi, ngươi cầm tiền của ta rồi, ngươi phải bôi cho ta.”

Lộ Tử Nhiên: “… Ngươi quên rồi sao, tiền này chẳng phải đều ghi dưới tên ngươi mở công ty à Trì Mộ Tinh?”

“Mặc kệ…” Trì Mộ Tinh hừ một tiếng, “Liền phải…”

Hiện tại cậu đột nhiên cảm thấy mình cũng có chút giống mấy Omega trong video kia. Mát xa quả thực quá thoải mái, thoải mái đến mức không thể dừng lại.

Ngoại trừ việc cậu sẽ không phát ra loại âm thanh đó, Trì Mộ Tinh cảm thấy mình thoạt nhìn cũng thật sự rất hưởng thụ.

“Vậy ngươi chờ chút.”

Lộ Tử Nhiên lại chạy vào phòng tắm.

Trì Mộ Tinh thật sự cạn lời, đây đã là lần thứ ba trong đêm nay rồi.

Trong lúc cậu còn đang oán thầm, Lộ Tử Nhiên cầm theo một chiếc khăn lông đi ra, ném cho cậu: “Ngươi lật người thì được, che cái kia lại cho ta!”

Trì Mộ Tinh: “… A.”

Cậu cũng vốn có ý này.

Tốt, đắp khăn lên, thế thì hoàn toàn không còn gánh nặng.

Lộ Tử Nhiên chấp nhận số phận, lại cầm bình sữa dưỡng thể, đổ lên người Trì Mộ Tinh, bắt đầu từ cổ, rồi đến xương quai xanh, tiếp theo là cánh tay, bàn tay, ngón tay. Lộ Tử Nhiên cẩn thận đến mức muốn mất mạng, duy chỉ bỏ qua chỗ đã được khăn che lại.

Cuối cùng hắn trực tiếp đổ sữa dưỡng thể lên bụng nhỏ của Trì Mộ Tinh, xoa tròn.

Rõ ràng thủ pháp vẫn giống như chỗ khác, nhưng Trì Mộ Tinh ở đây lại đặc biệt nhột, Lộ Tử Nhiên vừa xoa được vài vòng, cậu liền run rẩy một cái, bật cười thành tiếng.

Không cười thì thôi, vừa cười, cái khăn lông trên người liền trực tiếp rung rơi xuống cạnh giường.

Lộ Tử Nhiên: “…Má nó chứ!.”