Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể
Chương 153: đối tượng cùng khuê mật chẳng lẽ là trời sinh bất hòa hai cái giống loài
Trì Mộ Tinh cảm thấy hôm nay cả Lộ Tử Nhiên và Hà Manh đều nhảy nhót không yên, cho người ta một loại trực giác “Tốt nhất đừng lại gần”.
Đặc biệt là Hà Manh, rốt cuộc cậu ta đang nghĩ cái gì? Vì sao còn quay đầu đối diện với mình?
Cậu ta nhắm vào mình sao?
Trì Mộ Tinh rùng mình, rõ ràng cậu không nhớ là mình từng chọc giận Hà Manh.
May mà Hà Manh chỉ đưa tay ra nói: “Tiểu Tinh, chẳng phải ngươi chuẩn bị quà về nước cho ta sao? Hiện tại quà đâu?”
À, thì ra là muốn quà.
Trì Mộ Tinh thở phào, hóa ra mình hiểu lầm Hà Manh.
“Ở phòng hoạt động của Hiệp hội người yêu thích người máy.” Trì Mộ Tinh giải thích, “Chính là địa điểm sinh hoạt của xã đoàn, ta chế tác quà cho ngươi ở đó.”
“Vậy thì siêu lợi hại nha!” Hà Manh vừa nghe liền vui mừng đến hỏng, “Nhất định là một món quà siêu siêu to bự!”
Sẽ là cái gì đây? Cậu thật mong chờ nha!
Hôm nay Hà Manh thậm chí còn chẳng buồn mua đồ dùng thường ngày, chỉ thúc giục Trì Mộ Tinh nhanh mang mình tới Hiệp hội người yêu thích người máy, cậu gấp đến mức muốn lập tức nhìn thấy quà!
Lộ Tử Nhiên đã từng thấy qua món quà mà Trì Mộ Tinh chế tác, nói thế nào nhỉ, ý tưởng thì có điểm đột phá, nhưng hắn thật sự không hiểu Hà Manh muốn lấy nó để làm gì.
Vì vậy ba người lại lên xe đưa đón, chạy tới phòng hoạt động của Hiệp hội người yêu thích người máy.
“Ta nói trước,” Trì Mộ Tinh còn chưa vào cửa đã vội vàng tiêm liều dự phòng cho Hà Manh, “Món quà này, ngươi chưa chắc đã thích…”
Bởi vì đây là do chính cậu thiết kế, hơn nữa lần đầu tiên Trì Mộ Tinh chế tác loại đồ vật này, cậu cũng không dám chắc Hà Manh có thích hay không, rốt cuộc Hà Manh mười mấy năm không về nước, ngày thường nói chuyện trên mạng cũng chẳng nhiều.
“Không sao, không sao,” Hà Manh an ủi, “Có quà là đủ rồi, ta nhất định sẽ thích!”
Quá tri kỷ, thái độ quá cổ vũ, hoàn toàn khác hẳn bộ dạng vừa mới cãi nhau kịch liệt với Lộ Tử Nhiên.
Trong lòng Lộ Tử Nhiên thầm phun tào một câu, đối tượng với khuê mật chẳng lẽ vốn là hai loài trời sinh bất hòa?
Trì Mộ Tinh mở cánh cửa lớn của phòng hoạt động, dẫn hai người đi vào.
Ở một góc, “Lẫm đông” mà cậu dựng lên vẫn an tĩnh nằm tại chỗ, không có dấu vết bị động chạm, bạn bè trong hiệp hội thật sự rất quan tâm Trì Mộ Tinh, đồ của cậu chiếm một khoảng diện tích lớn như thế mà chẳng ai bắt cậu dọn đi.
Dưới bàn trong phòng hoạt động, một cái rương hành lý màu lam được Trì Mộ Tinh kẹt lại chỗ đó.
Trì Mộ Tinh nhờ Lộ Tử Nhiên hỗ trợ kéo cái rương ra, rồi mở ra.
Rương này kích thước cũng khá lớn, không kém gì cái rương màu đen chứa “Lẫm đông”.
“Wow!” Hà Manh còn chưa thấy rõ bên trong là gì đã bắt đầu vào vai: “Quà siêu to bự nha!”
Lộ Tử Nhiên khó diễn tả, liếc cậu ta một cái: “… Đại ca, lớp màng bảo vệ còn chưa mở ra, ngươi kêu có chút thành ý được không?”
“Ngươi quản ta.” Hà Manh khinh thường, “Ngươi không biết có món gọi là ‘dự chế đồ ăn’ sao? Ta cái này kêu ‘dự chế khích lệ’.”
Trì Mộ Tinh: “…”
Bao giờ thì hai người này mới có thể thôi cãi nhau, ồn ào đến mức làm cậu đau đầu.
Cậu xốc lớp màng bảo vệ lên, một cánh tay máy phối màu lam – trắng khốc huyễn hiện ra trước mắt. Khớp hợp kim phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, những ống dẫn thủy lực tinh tế tựa như từng mạch máu thật sự quấn quanh, chỉ thoáng nhìn liền biết giá trị chế tạo xa xỉ, cũng cực kỳ mang phong cách Trì Mộ Tinh.
Hà Manh kích động đến mức “Oa” thành tiếng.
“Thật ngầu!!! Tiểu Tinh, mau lấy ra cho ta thử đi!”
“Lần trước sạc điện có lẽ không đủ,” Trì Mộ Tinh nói, “Ngươi cứ thử trước, dùng một lát thì không sao, nhưng rất nhanh sẽ hết điện.”
“Không sao không sao,” Hà Manh chẳng hề bận tâm, chỉ cần có thể thử là đủ, “Hết điện tính là cái gì đâu.”
Vì vậy Trì Mộ Tinh đem cánh tay máy đưa cho Hà Manh, mở công tắc.
“Hiện tại chắc chỉ có thể chọn chế độ điện thấp thôi.” Trì Mộ Tinh hơi xấu hổ, “Xin lỗi, vì ta không biết ngươi lúc nào về nước, cho nên chưa kịp sạc điện……”
“Ai nha không sao không sao,” Hà Manh cảm giác thứ này cầm có chút nặng, ngọt ngào đến mức phiền não, “Điện thấp thì sao chứ?”
“Có vài động tác khi thực hiện sẽ hơi chậm.” Trì Mộ Tinh giải thích.
“Không đáng ngại,” Hà Manh không để tâm, “Mau dạy ta dùng thế nào.”
Trì Mộ Tinh chỉ vào một dãy nút màu sắc trên cánh tay máy, mỗi nút đều có chữ nhỏ ghi chú, như “Nắm tay”, “Kéo”, “Chộp lấy”…
“Còn có một cái cảm ứng truyền dẫn.” Trì Mộ Tinh vừa nói vừa buộc cảm ứng truyền dẫn lên cánh tay Hà Manh, “Cái này có thể cảm nhận phạm vi cử động ngươi muốn, nhưng mà…”
Cậu hơi khó nói tiếp.
Thực ra, Trì Mộ Tinh cũng giống Lộ Tử Nhiên, cảm thấy thiết kế này có chút thừa thãi.
Một cánh tay thì cử động được bao nhiêu xa? Duỗi ra nhiều lắm cũng chỉ hơn bán kính 1m.
Cùng lắm là đặt cạnh bồn rửa bát trong phòng bếp, giúp Hà Manh xắt rau.
Lộ Tử Nhiên nghĩ mãi cũng chẳng thấy được công dụng nào khác.
Trì Mộ Tinh cũng không nghĩ ra, Hà Manh có nhiều thủ hạ như vậy, vốn dĩ chẳng cần tự hắn động tay.
Hà Manh ấn nút “Chộp lấy”, cánh tay máy liền vươn ra, chộp lấy tay Trì Mộ Tinh.
Bàn tay cánh tay máy này được làm từ vật liệu mô phỏng sinh học, ngoài trừ không có nhiệt độ cơ thể, còn lại chạm vào y như thật.
Điểm xuẩn duy nhất là, hiện tại ở chế độ điện thấp khiến động tác chậm đi gấp ba, giống như tay chân của một ông lão không còn linh hoạt.
Hà Manh lại thấy thú vị, tiện miệng hỏi: “Tiểu Tinh, cái này sạc đầy điện thì tốc độ nhanh thế nào nha?”
“Chúng ta có thể thử ngay bây giờ.” Trì Mộ Tinh rút tay ra khỏi lòng bàn tay máy, cúi xuống lấy thiết bị sạc.
Cậu cắm dây sạc vào, cánh tay máy lập tức từ “Chế độ điện thấp” chuyển thành “Đang sạc”.
“Chỉ cần sạc đủ điện là có thể dùng chế độ bình thường.” Trì Mộ Tinh giải thích, “Thử lại đi.”
Hà Manh liền ấn nút “Nắm tay”.
Cánh tay máy lập tức nắm chặt lại, dưới cảm ứng chỉ huy của Hà Manh, nhanh chóng duỗi ra co lại.
“Úc úc úc úc úc úc!!!” Hà Manh kinh ngạc đến mức hỏng rồi, “Nhanh quá! Mạnh quá! Lớn quá!”
Cậu ta nhìn mà mắt sáng rực, sớm đã quên mất mặt mũi là gì, ý tưởng trong đầu đã bay lên tận chín tầng mây.
Lộ Tử Nhiên cũng nhìn chằm chằm cánh tay máy, rõ ràng chỉ là động tác bình thường, nhưng đem ra làm máy mát xa thì cũng không tồi.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, nghe Hà Manh dùng cái giọng kia mà kêu, lại trở nên… kỳ quái.
Lộ Tử Nhiên cẩn thận nhớ lại mấy chữ Hà Manh vừa nói, “Nhanh quá”, “Mạnh quá” thì cũng không có vấn đề gì.
Nhưng cái “Lớn quá” kia là quỷ gì???
Hắn đột nhiên có cảm giác, Hà Manh đang nghĩ đến cái gì bậy bạ, nhìn cái cánh tay máy này động tác, sao giống như là…
“Thao!” Lộ Tử Nhiên hỏng mất, “Ngươi đừng có nói là muốn đem thứ này nhét vào chỗ nào đó nhé!!!”
“Không được sao? Cẩm Thư Hoa không ở đây, ta thật sự rất cô đơn mà.” Hà Manh chớp mắt vô tội, giả vờ suy nghĩ, “… Hình như cũng thật sự không ổn lắm, có hơi quá to.”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Cái cánh tay máy này, biết trước sẽ có hôm nay, thì ngay từ khâu nguyên liệu phải nghiền nát trong xưởng cho rồi!!!
Cuộc đối thoại giữa hai người quả thực giống như một trận mã hóa cấp cao, còn Trì Mộ Tinh đứng một bên nghe mà chẳng hiểu gì cả.
… Thôi, mặc kệ, Hà Manh thích là được…