Ba mẹ của tiểu mập mạp vốn đang cúi đầu trò chuyện, hoàn toàn không để ý con mình đã chạy xa.
Đến khi nghe tiếng con k** r*n, hai người mới hốt hoảng lao đến trước mặt Hà Manh.
Mẹ cậu bé cúi xuống nhìn, thấy mặt con trai bị va phải mấy dấu hằn vì quần da của Hà Manh gắn đầy đinh tán. Không trúng mắt hay mũi, chỉ trầy xước chút da thịt thôi, nhưng tiểu mập mạp vẫn cảm thấy đau, khóc toáng lên: “Ca ca bắt nạt con!”
Người cha lập tức nóng nảy. Nhìn thấy trước mặt là một thiếu niên tóc tai sành điệu, mặt mũi non nớt, trông như học sinh trung học, ông lập tức nghiêm mặt dạy dỗ: “Loại thiếu niên bất lương các ngươi có thể đừng gây họa cho xã hội không? Mau mau nhận rõ bản thân, quay lại trường học mà học hành, đó mới là báo đáp lớn nhất cho gia đình và xã hội!”
Hà Manh: “?”
Cậu không phải đang chờ vào trường học của mình sao?
“Xin hỏi, ta làm sai gì?”
“Ngươi còn dám hỏi!” Người cha chỉ thẳng vào mũi Hà Manh mắng, “Ngươi đâm con trai ta sưng cả mặt, cha mẹ ngươi đâu? Gọi bọn họ đến nói chuyện, chuyện này không bỏ qua được đâu!”
“Cha mẹ ta?” Hà Manh nghe xong thấy buồn cười, “Ngài thật sự thành tâm muốn gặp cha mẹ ta?”
Cha mẹ hắn há phải hạng người phàm có thể gặp, không tu mấy năm thì đừng mơ thấy mặt.
“Không thì sao? Ngươi chỉ là học sinh trung học, ta nói chuyện bồi thường với ngươi, ngươi có khả năng bồi nổi sao?” Người cha tràn đầy khinh thường.
Trên mặt đất, đứa trẻ vẫn ngồi khóc ngao ngao, khiến người đi đường cũng phải ngoái lại nhìn.
Hà Manh xoa xoa bắp chân mình. Lúc nãy bị tông, mấy cái đinh tán sao lại không đâm vào hắn? Đôi chân hoàn hảo hắn mỗi ngày tắm sữa chăm sóc, giờ cũng bị thương đó chứ! Rốt cuộc ai phải bồi thường cho ai?
Còn nữa, học sinh trung học cái gì?
“Ta là học sinh trung học,” Hà Manh chỉ vào thằng bé đang tru tréo, “Thế thì nó là phôi thai chắc?”
Hắn vẫn giữ nụ cười ngây thơ vô tội, giống như vừa nêu một thắc mắc trẻ con.
Trong mắt người cha, hình tượng thiếu niên bất lương càng thêm chắc chắn. Đúng là cái loại hư hỏng ra xã hội sớm, không coi người lớn ra gì.
“Mọi người phân xử một chút đi,” mẹ đứa bé cũng bắt đầu gào, “Cậu ta làm con tôi bị thương, lại còn nhục mạ con tôi!”
Hà Manh thật sự thấy nực cười. Ở nước ngoài cậu tung hoành bao nhiêu năm, ai dám nói chuyện với cậu kiểu này?
Cậu trợn mắt, nghĩ bụng: không thể dùng võ lực trấn áp thì phiền phức thật.
Sao Trì Mộ Tinh còn chưa đến đón cậu? Xem ra chỉ còn cách coi Trì Mộ Tinh là “người giám hộ” trong nước của mình thôi.
Nhưng nghĩ lại, Hà Manh cũng tự bỏ ý định. Không thể trông mong Trì Mộ Tinh được, thằng nhóc đó xã khủng, biết đâu đến nơi còn bị phụ huynh thằng bé này mắng cho khóc.
Nghĩ vậy, Hà Manh bèn rút hộ chiếu ra: “Này này, nhìn cho rõ, ta là người trưởng thành, không phải học sinh trung học, OK?”
Hắn lướt hộ chiếu trước mặt hai vợ chồng kia, rồi bỏ lại vào túi, hai tay đút túi, sắc mặt lạnh nhạt.
Tiếng gào khóc ríu rít thật sự quá phiền. Sau hơn mười tiếng ngồi máy bay, giờ cậu chỉ muốn về ký túc nghỉ ngơi, chẳng thèm nghe những âm thanh phiền nhiễu này nữa.
Ba thằng bé ngẩn người vài giây, bị ngoại hình không hợp tuổi của Hà Manh làm cho khựng lại, sau mới ấp úng nói: “Ngươi… ngươi là người trưởng thành thì càng phải xin lỗi con ta! Làm sai thì tự mình gánh chịu!”
Hà Manh hoàn toàn không hiểu mình sai chỗ nào. Chẳng lẽ đường này là của riêng ba người bọn họ? Chẳng lẽ hắn đứng ven đường cũng sai?
Mẹ nó, trong nước còn có thể mua đứt cả đường công cộng sao?
“Đợi ta một chút.” Hà Manh nói.
Hắn lấy điện thoại, bấm gọi cho Cẩm Thư Hoa.
“Đến rồi?” Giọng Cẩm Thư Hoa gọn lỏn.
“Ở cổng trường ngươi.” Hà Manh hỏi thẳng, “Đường công cộng trong nước có thể bán cho dân mua đứt không?”
“……” Cẩm Thư Hoa cạn lời một giây, “Đương nhiên không thể, ngươi định mua ở đâu?”
“OK.” Hà Manh đáp, rồi dứt khoát cúp máy.
Ngẩng đầu lên, tiểu ác ma kia đã hoa lệ biến thân.
Lộ Tử Nhiên cùng Trì Mộ Tinh vừa bước vào cổng Tây, liền nhìn thấy Hà Manh hai tay đút túi, ngẩng đầu ưỡn ngực, đứng thẳng chẳng khác nào ảnh chụp MVP kết toán.
Bên cạnh hắn, một tiểu mập mạp đang gào khóc, còn có hai phụ huynh không dám lại gần.
Tiểu mập mạp khóc một câu, Hà Manh cũng gào theo một câu.
Gào đến còn rất có bài bản.
Diễn trò đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ, trước đây lừa quá nhiều người, bây giờ khóc giả cũng chẳng khó khăn gì.
“Tình huống gì đây?” Lộ Tử Nhiên mộng bức, kéo tay Trì Mộ Tinh, không dám lại gần, “Bạn từ nhỏ của ngươi… đang nổi điên à?”
Trì Mộ Tinh cũng bất lực: “Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?”
Đúng lúc Hà Manh còn đang khóc, khóe mắt liếc thấy Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh đứng lấp ló bên kia, cậu càng điên cuồng hơn, lập tức lao thẳng tới bọn họ.
Trong miệng hô to: “Ba! Mẹ!”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Trì Mộ Tinh: “…”
Có ý tứ gì đây???
“Ngươi phát điên rồi hả!”
Lộ Tử Nhiên trừng mắt nhìn Hà Manh loạng choạng nhào tới, sau đó dang tay chắn trước mặt hắn và Trì Mộ Tinh.
“Ba, mẹ, ta nhớ các ngươi muốn chết, ta bị người ta bắt nạt ô ô ô!”
Lộ Tử Nhiên không dám cử động, sợ thằng nhóc này lấy nước mắt nước mũi cọ vào người mình.
Quá mức sụp đổ, Trì Mộ Tinh cũng ngẩn ngơ. Cậu cùng Hà Manh đã mười mấy năm không gặp, chỉ có qua màn hình di động thấy nhau, không ngờ bạn từ nhỏ của mình giờ lại thành ra thế này.
Phụ huynh của tiểu mập mạp bị người xem vây quanh, mồ hôi lạnh túa ra. Vừa nãy Hà Manh diễn trò đó, rõ ràng chính là giả ngu.
Người lớn bắt nạt trẻ con đã là có tội, người thường bắt nạt kẻ ngốc càng là có tội.
Nếu muốn đem Hà Manh đặt lên thớt nướng, thì cậu lại càng chẳng tha cho bọn họ.
Tiểu mập mạp khóc thế nào, Hà Manh liền gào theo như thế, gào đến mức người qua đường xung quanh đều tụ lại, chỉ trỏ bàn tán, lời nào cũng chĩa thẳng về phía phụ huynh kia.
Vừa nghe “ba mẹ”, thân phận “người ngốc” của Hà Manh càng được chứng thực.
Người qua đường càng thêm phẫn nộ.
“Đứa nhỏ này va vào người ngốc, còn muốn trách người ngốc không thấy đường.”
“Phụ huynh lại còn muốn giảng đạo lý với người ngốc, ép người ngốc bồi thường.”
“Ghét nhất mấy đứa con nít đi đường không nhìn.”
“Đúng đó, đường đâu phải nhà nó!”
Cuối cùng, cha mẹ cậu bé bế con, trong ánh mắt chỉ trỏ của đám đông, xám xịt rút lui.
“Ô ô ô ba ơi, mẹ ơi, ta bị người khi dễ …”
“Đừng diễn nữa, người ta đi rồi.” Lộ Tử Nhiên ghét bỏ gạt tay hắn, “Buông ra, sắp nghẹt thở ta rồi.”
Hà Manh lập tức buông hai người ra, dáng vẻ trở lại thản nhiên như thường.
“Hello a, Tiểu Tinh, còn có Alpha không quan trọng.”
Lộ Tử Nhiên: “… Ta không phải ba ngươi sao?”
Dùng xong liền vứt, ngươi giỏi thật đó.
Hà Manh sớm chẳng buồn để ý tới Lộ Tử Nhiên, kéo Trì Mộ Tinh hỏi han liên tục.
“Ngươi dạo này thế nào? Ta ở nước ngoài có thấy ngươi thi đấu, trông rất lợi hại nha.”
Không nói chuyện hay lại đi nói chuyện buồn, Lộ Tử Nhiên nghĩ. Sao có người mở miệng đã chạm đúng nỗi đau người khác thế này?
“Bị đào thải.” Trì Mộ Tinh đáp.
“Cái gì?!” Hà Manh há miệng lớn đến có thể nhét quả trứng gà, “Đứa nào không có mắt dám đào thải ngươi? Ta đi lấy đầu hắn!”
Trì Mộ Tinh: “…… Cảm ơn ngươi.”
Nhưng đi lấy đầu thì thôi đi, cậu còn không muốn nhìn thấy có ai bỏ mạng…