Lộ Tử Nhiên lái xe về đến tiệm trà sữa Tinh Động.
Trong tiệm, thiếu nữ mặc nguyên bộ đồ Lolita đã uống hết hai ly trà sữa của mình, ngồi trên ghế nóng lòng muốn thử, tựa hồ còn muốn tiếp tục xếp hàng thêm một vòng nữa.
Lộ Tử Nhiên đi đến, hỏi Ngụy Hiểu Huyên: “Là ai tìm ngươi?”
Thiếu nữ lập tức đứng lên: “Là ta, là ta.”
Lộ Tử Nhiên xoay người nhìn chằm chằm vào thiếu nữ, phát hiện cô bé này nhiều nhất cũng chỉ lớn xấp xỉ bằng hắn.
Đáng giận, lại là một phú nhị đại.
Cuộc đời hắn vì sao lại tràn ngập vô số phú nhị đại, chỉ riêng hắn là không phải!
Dù trong lòng thầm phun tào, Lộ Tử Nhiên vẫn lễ phép vươn tay: “Ngươi khỏe.”
“Ngươi khỏe” thiếu nữ cũng đưa tay bắt lấy, “….Bà…chủ.”
Nàng vẫn không quen gọi xưng hô này, nói thế nào cũng cảm thấy kỳ kỳ.
Lộ Tử Nhiên đương nhiên cũng hiểu chỗ kỳ quái ấy ở đâu: “Không sao, bỏ qua cách xưng hô này đi, chúng ta nói thẳng vào chuyện chính. Ông chủ đang thi đấu, buổi tối ta còn đến đón cậu ấy về nhà.”
Thiếu nữ nghe vậy mới yên lòng, lấy ra tập tài liệu cha nàng chuẩn bị, đưa cho Lộ Tử Nhiên xem.
Cha nàng dường như cực kỳ nuông chiều con gái, vừa tròn 18 tuổi, lễ vật sinh nhật mà cô muốn là được nâng đỡ thần tượng mạng yêu thích trở thành nữ minh tinh, vậy mà ông ta đồng ý ngay lập tức.
Có tiền thật là sảng khoái! Lộ Tử Nhiên cảm khái.
Thực ra hắn cũng không bài xích việc nhân viên đi giới giải trí, ngược lại, chỉ cần nhân viên có quy củ càng tốt, Lộ Tử Nhiên đều giơ hai tay hai chân ủng hộ.
Nhân viên trong tiệm hiện giờ, vốn dĩ đã có một số lượng lớn thực tập sinh do Kỳ Vọng đưa sang, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ trở thành thần tượng.
Nếu lỡ đâu họ nổi tiếng, chẳng phải còn có thể kéo tiệm trà sữa cùng phát triển, lúc đó mọi người đều sẽ đến tiệm để gặp “thần tượng từng làm thêm ở đây”, Lộ Tử Nhiên hoàn toàn có thể cải tạo một góc tiệm thành khu kỷ niệm thần tượng.
Nếu Ngụy Hiểu Huyên muốn đi, hắn cũng sẽ không ngăn cản.
“Ngươi có thể cho Ngụy Hiểu Huyên diễn vai gì?” Lộ Tử Nhiên hỏi.
Nếu chỉ là mấy web drama tầm thường, vậy Ngụy Hiểu Huyên e rằng còn kiếm ít hơn nhân viên trong tiệm, lại chẳng được bao nhiêu người biết tới, vậy thì không đáng.
Thiếu nữ mỉm cười: “Ba ta nói, chỉ cần có tiền thì cái gì cũng có thể diễn.”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Má, kẻ có tiền đừng có bạo kích nữa, đã đủ choáng rồi!
Xem ý của thiếu nữ, chỉ cần Ngụy Hiểu Huyên và Lộ Tử Nhiên gật đầu, nàng có thể trực tiếp an bài để Ngụy Hiểu Huyên gia nhập bất kỳ đoàn phim nào nàng muốn.
Quả nhiên, ông chủ mỏ than đá thật sự kh*ng b*.
Lộ Tử Nhiên vì vậy quay sang hỏi ý Ngụy Hiểu Huyên: “Ngươi có muốn diễn phim không?”
Ngụy Hiểu Huyên do dự một chút: “Ta…… ta chưa từng diễn. Nhưng ta rất muốn được xuất hiện trước nhiều người.”
Nếu không, trước kia nàng cũng sẽ không chọn hát múa ở khách sạn, hiện tại lại chọn làm nhân viên kiêm thần tượng mạng trong tiệm trà sữa. Tất cả đều là cơ hội để được nhiều người nhìn thấy chính mình.
“Muốn đi thì cứ đi.” Lộ Tử Nhiên đưa tập tài liệu cho Ngụy Hiểu Huyên, “Còn chuyện hợp đồng, tự ngươi xem xét, đừng để bị lừa là được.”
“Ta, ta mới không lừa tỷ tỷ đâu!” Thiếu nữ lập tức đứng lên phản bác, “Ta thích tỷ tỷ đã lâu… Ta chỉ hy vọng nàng có thể được càng nhiều người nhìn thấy.”
Ngụy Hiểu Huyên thụ sủng nhược kinh, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ phần mộ tổ tiên nhà mình vừa bốc khói rồi? Buổi tối nhất định phải gọi điện về hỏi nhà một chút mới được.
Trời ạ, nàng có thể đi đóng phim rồi!
Thật sự, thật sự quá hạnh phúc!
Lộ Tử Nhiên cùng thiếu nữ trao đổi WeChat, thuận miệng hỏi: “Ngươi tên gì?”
“Ta tên Đường Từ Từ.” Thiếu nữ đáp.
“Thích Quan Cốc?”
“……” Thiếu nữ khựng lại, “Ta có nhiều tiền như vậy, tất nhiên là phải mua Quan Cốc rồi.”
Hai người căn bản chẳng cùng một kênh, không hiểu sao Lộ Tử Nhiên lại thấy bản thân so với Đường Từ Từ, quả thật giống như một lão nhân từ thế kỷ trước.
Thiếu nữ nói mình vừa mới thành niên, vừa nghĩ đến việc phải gặp Ngụy Hiểu Huyên, hôm nay nhìn thấy tận mắt, còn xinh đẹp hơn cả trên màn hình điện thoại, nàng càng thêm kiên định ý muốn đưa Ngụy Hiểu Huyên đi đóng phim.
Lộ Tử Nhiên muốn khóc: “Rõ ràng ta cũng rất soái nha? Sao chẳng ai tìm ta?”
“Ta không thích nam, thật xin lỗi.” Đường Từ Từ nghiêm túc đáp lời xin lỗi.
Lộ Tử Nhiên: “…”
Thôi bỏ, chỉ cầu Ngụy Hiểu Huyên cẩu phú quý chớ quên người!
Xong việc, Lộ Tử Nhiên quyết định mang tin vui này đi đón Trì Mộ Tinh, gặp tiểu tổ tông trước tiên, nhất định phải để cậu đoán xem hôm nay đã có chuyện tốt gì xảy ra.
“Gogogo, xuất phát thôi!” Lộ Tử Nhiên lại ngồi vào xe, khởi động vững vàng.
Dọc đường, Lộ Tử Nhiên vui vẻ cả người, còn tự hát một bài 《Cung Hỉ Phát Tài》.
Âm nhạc vui nhộn quanh quẩn trên đường, chạy được nửa chừng, Bluetooth bỗng vang lên cuộc gọi đến.
Là số của Trì Mộ Tinh.
Lộ Tử Nhiên hơi bất ngờ — hắn nhìn đồng hồ, còn sớm mà, thường ngày 【Đấu trường Người máy】 đều phải đến 8-9 giờ tối mới kết thúc.
Trì Mộ Tinh sao lại gọi điện trước? Chẳng lẽ đang nghỉ giữa chừng?
Lộ Tử Nhiên nghi hoặc bắt máy: “Alo, bảo bảo?”
Nhưng đầu dây bên kia truyền đến lại không phải giọng của Trì Mộ Tinh.
“Alo alo alo, nghe thấy không? Ngươi có phải là bạn trai của Trì Mộ Tinh không?”
Giọng ríu rít, vừa nghe đã biết là Alpha tên Kỷ Tinh Tinh.
“Có chuyện gì vậy?” Lộ Tử Nhiên đáp, “Ta… coi như vậy đi?”
“Trì Mộ Tinh xảy ra chuyện rồi!” Kỷ Tinh Tinh ở đầu kia lo lắng hét lên, “Ngươi ở đâu? Bao giờ mới về? Cậu ấy nói ngươi bận việc, bảo ta đừng làm phiền ngươi, nhưng ta nào dám nghe lời cậu ta a, má nó, lần đầu tiên ta thấy cậu ta khóc đó.”
“Cậu ấy làm sao vậy?” Lộ Tử Nhiên nghe xong trong lòng cũng rối loạn, “Còn nữa, sao điện thoại cậu ấy lại ở trong tay ngươi? Người đâu?”
“Cậu âyd bị nhân viên công tác gọi vào văn phòng,” Kỷ Tinh Tinh trả lời, “Cụ thể làm gì thì ta không biết, chỉ là hôm nay đấu trường rất loạn, nhiều người bị tổ tiết mục điều tra lắm.”
“A?” Lộ Tử Nhiên khó hiểu, Trì Mộ Tinh vẫn luôn đàng hoàng, sao lại bị điều tra, “Rốt cuộc là chuyện gì?”
“Ai,” Kỷ Tinh Tinh thở dài, “Có người trong đội Ngô đội đi tố cáo, nói rất nhiều người máy không phù hợp yêu cầu quy phạm thi đấu, ‘Lẫm Đông’ của Trì Mộ Tinh chính là một trong số đó.”
“Sao có thể!” Lộ Tử Nhiên không tin, “‘Lẫm Đông’ là Trì Mộ Tinh hao tổn mười mấy cái người máy mới chọn ra, tốn nhiều tiền như thế, nếu không đạt yêu cầu thì chẳng phải lãng phí sao? Trì Mộ Tinh sẽ không làm chuyện này, nếu không đạt, cậu ấy nhất định sẽ làm lại cái mới.”
“Ta cũng không rõ, tóm lại giờ tổ tiết mục không muốn để cậu ấy tiếp tục thi đấu nữa, ngươi mau tới an ủi cậu ấy đi!” Kỷ Tinh Tinh cũng khó chịu, “Cậu ấy đang thực sự rất cần ngươi, thật đó.”