Ngày hôm sau buổi trưa, tại hiện trường【Đấu trường Người máy】.
Trì Mộ Tinh quấn khăn quàng cổ bước vào, thay đồng phục đội thì bị nhân viên tiết mục nhắc nhở:
“Tuyển thủ Trì Mộ Tinh, lát nữa quay có hệ thống sưởi, làm ơn đừng quấn khăn quàng cổ nha.”
Trì Mộ Tinh: “…”
Quả thật quá khó cho cậu. Hiện tại, cậu vô cùng cần khăn quàng cổ này.
Lý do chính là Trì Mộ Tinh muốn hôn, Lộ Tử Nhiên liền cho.
Giống hệt chuyện 800 năm trước, cậu muốn dâu tây, Lộ Tử Nhiên cũng cho cậu dấu dâu tây “chính hãng”.
Cố tình, ngay lúc này!
Hôm nay cậu còn phải thi đấu cơ mà a a a a!!!
Buổi sáng, Lộ Tử Nhiên cũng ngượng chín mặt, cứ nhéo nhéo cổ Trì Mộ Tinh, tự hỏi làm thế nào để xoá đi mấy dấu vết này.
Hắn thật sự không cố ý.
Đêm qua hôn hôn, cả hai đều thất thần, nhất thời quên khống chế tin tức tố, kết quả sau đó Lộ Tử Nhiên lý trí đứt đoạn, cắn cổ Trì Mộ Tinh, còn ôm cậu gọi “Bảo bối” đến nửa đêm.
Chính hắn cũng không nhớ rõ mấy dấu này là để trước hay sau nửa đêm, chỉ nhớ giọng hừ nhẹ trong lòng ngực, nghe hay đến mức làm máu trong người hắn sôi trào.
“Tốt lắm, giờ ta tin ngươi thật sự yêu ta.” Trì Mộ Tinh ôm khăn quàng cổ, hừ lạnh, “Nhưng ta không muốn đi thi đấu.”
Lộ Tử Nhiên vừa buồn cười vừa dở khóc, dỗ mãi cậu mới chịu quàng khăn đi vào hội trường.
Chỉ tiếc, ngay khi vào liền nhận tin dữ, khăn quàng cổ không được phép mang vào khu quay chụp. Trì Mộ Tinh buộc phải ăn mặc giống các tuyển thủ khác.
Cậu đành lén lút đi đến cửa phòng hoá trang, thử hỏi xem có thể nhờ nhân viên trang điểm che đi vết hôn trên cổ hay không.
Kỳ thực tuyển thủ không có phần hoá trang.
Dù sao số lượng tuyển thủ quá nhiều, một robot có thể có vài chủ nhân, mà camera chủ yếu tập trung vào robot, rất hiếm khi quay mặt tuyển thủ. Bỏ thêm nhân lực, thời gian để trang điểm cho từng người quá tốn kém, không đáng.
Trì Mộ Tinh nghĩ, mình là trường hợp đặc biệt, biết đâu nhân viên sẽ đồng ý.
Cậu gõ cửa phòng hoá trang, may mắn thay, bên trong vang lên giọng Lục Văn Huyền.
“Ai?”
“Là ta, Trì Mộ Tinh.”
Nghe thấy giọng cậu, Lục Văn Huyền lập tức đồng ý: “Vào đi.”
Trì Mộ Tinh che cổ, rón rén bước vào.
Cậu không dám hạ tay xuống, cảm giác để trưởng bối nhìn thấy mấy dấu này thật sự… thẹn chết đi được.
Lục Văn Huyền nhìn cậu đầy khó hiểu: “Sao ngươi cứ giữ tay ở cổ thế?”
Trì Mộ Tinh không trả lời, cứng nhắc đổi đề tài: “Hôm nay ta có thể trang điểm một chút không?”
Lục Văn Huyền: “?”
Đứa nhỏ này thế nào tự dưng lại có bệnh thần tượng? Chẳng phải trước giờ đều không để tâm sao?
Nghe nói ngay cả hợp đồng tuyển thủ minh tinh cậu cũng không ký.9n
Lục Văn Huyền không rõ hợp đồng đó cụ thể thế nào, nhưng nghe qua cũng chỉ mấy người ham hư vinh, thích khoe khoang vẻ ngoài mới ký.
“Ngươi vì sao đột nhiên muốn trang điểm?” Lục Văn Huyền hỏi.
Trì Mộ Tinh: “…”
Không thể không hỏi sao…
Cậu thật sự không dám nói. Nhất là sau khi quen biết các trưởng bối Lục gia khác, trong mắt Lục Quan Diệp và Thích Vân Huyên, cậu đang là một “bé ngoan đáng yêu”.
Cậu không muốn ngày hôm sau liền biến thành “bé ngoan hư hỏng” trong miệng Lục Văn Huyền, rồi bị ông kể lại cho Lục Quan Diệp cùng Thích Vân Huyên nghe.
Trì Mộ Tinh buồn bực che cổ rời phòng hoá trang, để lại Lục Văn Huyền một gương mặt đầy nghi hoặc.
Cậu lại ôm cổ trở về chỗ ngồi. Kỷ Tinh Tinh đang lướt qua cùng Ngụy Triều tán gẫu, vừa thấy Trì Mộ Tinh liền tò mò:
“Tối qua ngươi bị sái cổ à?”
Trì Mộ Tinh: “… Không có.”
“Thế sao ngươi cứ che cổ hoài?” Kỷ Tinh Tinh càng không hiểu, “À à, có phải ngươi mê kpop không?”
“Cái gì cơ?” Trì Mộ Tinh càng nghe càng mờ mịt.
Kỷ Tinh Tinh làm động tác vung tay cổ động: “Whiplash~”
Trì Mộ Tinh: “?”
Hoàn toàn không hiểu, giống như đang xem nghệ thuật sắp đặt.
“Đượ thôi,” Kỷ Tinh Tinh hạ tay xuống, “Ngươi chẳng lẽ cả ngày chỉ biết học? Đại học bá!”
Kỳ thật không hẳn, Trì Mộ Tinh âm thầm trả lời trong lòng, còn có cùng người ở rể của cậu yêu đương nữa chứ.
Giờ Trì Mộ Tinh đã cam tâm thừa nhận mình với Lộ Tử Nhiên đang yêu nhau. Dù không chủ động công khai, nhưng cậu tin Lộ Tử Nhiên hiểu rõ ý tứ này.
Hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ, giờ ngay cả cắn cũng cắn.
Cậu dung túng Lộ Tử Nhiên, dung túng đến mất cả hồn.
Cuối cùng, Trì Mộ Tinh phải đi tìm một nữ tuyển thủ, mượn kem che khuyết điểm, chui vào WC, soi camera trước mà tô tô vẽ vẽ nửa ngày.
Khi bước ra, nhìn gương trước cửa phòng vệ sinh, mấy dấu hôn đã không còn quá rõ.
Cậu trả lại kem che khuyết điểm, quay lại chỗ ngồi.
Lục Văn Huyền đã hoá trang xong trở lại, cả người sáng rực như vừa ký xong một thương vụ lớn.
“Ngươi đi đâu vậy?” Vừa thấy Trì Mộ Tinh, hắn lập tức hỏi, “Ta còn định gọi video cho em trai ta, cho ngươi chào hỏi một tiếng.”
“Không, không được.” Trì Mộ Tinh từ chối ngay, không do dự nửa giây, “… Ý ta là, giờ không tiện, ta… ta có chút tình huống đặc biệt.”
Làm sao cậu có thể mang cả cổ đầy dâu tây ra video chào hỏi người ta, quá thất lễ, lại thêm ngượng chết.
“Không sao.” Lục Văn Huyền cũng không ép, “Dù sao các ngươi đã có liên hệ, sau này muốn nói chuyện thì tuỳ ý gọi video.”
“Có làm phiền bọn họ không?” Trì Mộ Tinh dè dặt hỏi, “Bọn họ hình như rất bận, ở nước ngoài còn nhiều việc kinh doanh.”
“Cũng ổn thôi.” Lục Văn Huyền đáp nhẹ, “Lục gia tiền nhiều như vậy, có bị quấy rầy một chút cũng chẳng sao. Quan trọng là, bọn họ thật sự thích ngươi, sẽ không để ý đâu.”
Trì Mộ Tinh cảm động: “Ta cũng rất thích bọn họ.”
Đây là lời thật. Tối qua xem vòng bạn bè của Thích Vân Huyên, Trì Mộ Tinh vô thức nhớ đến mẹ mình. Dường như Thích Vân Huyên có cảm ứng, sáng hôm sau lúc Trì Mộ Tinh vừa tỉnh, đã thấy bà gửi tin nhắn, cách sáu tiếng chênh lệch giờ, bà tính toán chính xác lúc trong nước vừa rời giường, gửi cho cậu: “Buổi sáng tốt lành, bạn nhỏ Trì Mộ Tinh, hôm nay thi đấu cố lên nhé.”
Thật sự giống như một người mẹ…
Dù Trì Mộ Tinh chưa từng được mẹ chăm sóc, nhưng bản năng nói cho cậu biết, việc Thích Vân Huyên làm, chính là đang dành tình thương của mẹ cho mình.
Cậu đón nhận thứ tình thương vốn không thuộc về mình, vừa ấm áp, lại vừa như đang bước trên băng mỏng.