Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể
Chương 134: thân ca hảo lạnh nhạt, cần uống ít thuốc trị liệu một chút
Lục Văn Huyền thu kết quả rút thăm về, những tuyển thủ không xuất chiến đều quay lại chỗ ngồi nghỉ ngơi, chỉ còn những người phải lên thi đấu đang chờ đạo diễn sắp xếp.
Các chiến đội khác dường như vẫn chưa hoàn thành phần này, Lục Văn Huyền thấy nhân viên tổ tiết mục cũng không định quay thêm, liền ra hiệu cho biết mình muốn đi vệ sinh một chuyến.
Nhân viên gật đầu đồng ý, ông bèn rời khỏi phạm vi quay chụp.
Sau khi đi WC xong, ông không vội trở về, mà lấy điện thoại ra nhìn.
Ngày thường công việc ông bận rộn, quay tiết mục tất nhiên bỏ lỡ nhiều tin tức quan trọng, vừa hay lúc này các đội khác còn chưa xong, cũng coi như cho ông có chút thời gian xem điện thoại.
Màn hình sáng lên, hiện ra cuộc gọi nhỡ của Lục Quan Diệp.
Lục Văn Huyền nhíu mày, cảm thấy thật kỳ lạ.
Xem giờ gọi, thì rõ ràng là vừa tỉnh dậy liền lập tức gọi cho mình, lại còn gọi liên tục mấy lần.
Chuyện gấp đến mức này sao?
Ông không có thời gian nghĩ nhiều, lập tức gọi lại, mở miệng hỏi: “Có chuyện gì? Hạn trong nửa phút, bắt đầu tính giờ.”
Lục Quan Diệp: “…”
Anh ruột thật lạnh nhạt, đúng là nên uống ít thuốc trị liệu.
Vì chỉ có nửa phút, Lục Quan Diệp không kịp vòng vo, nói thẳng: “Ta và phu nhân muốn làm quen Trì Mộ Tinh.”
Lục Văn Huyền: “?”
Làm sao thế này, hai người bọn họ quen Trì Mộ Tinh từ khi nào?
“Xem tiết mục ta quay à?”
“Đừng nói nhiều, 30 giây không nên lãng phí trên người ngươi.” Lục Quan Diệp đáp, lặp lại một lần nữa: “Chúng ta muốn làm quen Trì Mộ Tinh.”
Lục Văn Huyền: “…”
Mẹ nó, em ruột biến thành cái máy đọc lại rồi.
“Được rồi được rồi, ta đang quay tiết mục đây,” thời gian cấp bách, Lục Văn Huyền không kịp hỏi rõ, chỉ có thể tạm đáp ứng, “Xong tiết mục ta sẽ giới thiệu cho các ngươi làm quen.”
“Tốt, bái bai.” Lục Quan Diệp cúp máy rất nhanh.
Toàn bộ cuộc gọi, ít lời mà gọn, chưa tới 30 giây.
Lục Văn Huyền mặt mũi mờ mịt, cất di động, quay về sân quay chụp.
Chiến đội ông vẫn là đội hiệu suất cao nhất, mang theo các đội viên còn lại trở về, trong khi các đội khác vẫn chưa sắp xếp xong.
Trì Mộ Tinh ngồi phía sau Lục Văn Huyền, nhàm chán cùng Kỷ Tinh Tinh phân tích các loại người máy khác.
Lục Văn Huyền quay đầu, hỏi Trì Mộ Tinh: “Ngươi có quen em trai ta không?”
Trì Mộ Tinh nghi hoặc: “Em trai ngài là…”
“Không sao, không quan trọng.” Thấy dáng vẻ kia, Lục Văn Huyền đã hiểu Trì Mộ Tinh căn bản không quen biết Lục Quan Diệp, liền quay đầu lại, “Ngươi cứ tiếp tục thảo luận đi.”
Trì Mộ Tinh liền tiếp tục trò chuyện với Kỷ Tinh Tinh, hoàn toàn không để lời hỏi kia vào lòng.
Trận đấu loại hình bắn không phải phần kịch tính nhất, nên tổ tiết mục sắp xếp nó vào giữa chương trình.
Bọn họ vừa xem nửa trận vừa trò chuyện, có chút buồn chán.
Cuối cùng đến phiên nhóm b*n r* chuẩn bị ra trận, chưa đợi Trì Mộ Tinh nói gì, Kỷ Tinh Tinh đã rất tự giác, y như thường lệ, đứng bật dậy: “Chờ tới sốt ruột rồi! Để ta lên trước!”
Trì Mộ Tinh không tranh với hắn, gật đầu, nói một tiếng với Kỷ Tinh Tinh và Lục Văn Huyền rồi cùng nhau lên đài chuẩn bị.
Lục Văn Huyền đối với cặp song tinh b*n r* này vô cùng tự tin.
Trong vòng loại hình đồng dạng, mỗi lần chỉ loại bỏ đội đứng cuối.
Mà người máy của Trì Mộ Tinh và Kỷ Tinh Tinh, thế nào cũng không thể yếu đến mức rơi vào vị trí lót đáy.
Bởi vậy, Lục Văn Huyền vẫn cứ khí định thần nhàn, mặc cho hai nhóc con kia tự mình an bài.
Kỷ Tinh Tinh vừa lên sân đã thấy vài vị trung niên nam nhân từ đội Peppa và George bước xuống, đó chính là đội chế tác “Cóc ghẻ”.
Người trung niên cầm đầu tiến lên, bắt tay Kỷ Tinh Tinh, vô cùng khiêm tốn gật đầu: “Cửu ngưỡng cửu ngưỡng, bái kiến đại lão, nhớ nhẹ tay cho bọn ta.”
Kỷ Tinh Tinh: “… Không phải là ta ngưỡng mộ đại danh ngài đã lâu sao?”
Hắn phát hiện, ở chung với mấy vị đại lão, thế nhưng lại ngoài ý muốn mà hài hòa.
Có lẽ mọi người trong nghề đều hiểu nỗi khổ khi chế tác người máy, tóm lại, sau khi tổ Kỷ Tinh Tinh loại bỏ một đối thủ, ba chiếc người máy còn lại tuy ngoài mặt vẫn tranh hạng nhất nhì ba, nhưng trên thực tế, từng người điều khiển đã âm thầm đạt thành đồng thuận, tìm một góc độ đẹp rồi đồng quy vu tận, không cần gây tổn thương quá nặng cho nhau.
Vì thế, lúc Kỷ Tinh Tinh xuống đài, chiếc thùng rác “Âm Dương” của hắn chỉ bị chút ít thương tổn nhỏ.
“Bọn họ thật dễ nói chuyện a!” Kỷ Tinh Tinh nhắc nhở, “Xem ra mọi người đều không nỡ phá hỏng người máy của nhau.”
Trì Mộ Tinh tin.
Trì Mộ Tinh lên đài.
Rồi Trì Mộ Tinh hối hận.
Không biết có phải ảo giác hay không, đối diện với cậu là tuyển thủ nữ của đội lam, chủ nhân một chiếc người máy b*n r* là một ngự tỷ thân cao chân dài, hiếm hoi trong chương trình có nữ tuyển thủ, lại còn được một máy quay riêng liên tục chiếu tới, nhìn qua rõ ràng là được đặc biệt chiếu cố.
Trì Mộ Tinh luôn cảm thấy, tuyển thủ này chắc chắn có ký hợp đồng minh tinh.
Người máy của nàng quả thực cũng rất lợi hại. Vừa vào trận, “Lẫm đông” của Trì Mộ Tinh cùng người máy của nàng liên thủ loại bỏ một chiếc người máy của đội Lý Đại Long.
Trì Mộ Tinh cho rằng đến đây thì hẳn cũng xong, bởi Kỷ Tinh Tinh đã nói: hạng một, hạng hai, hạng ba không khác biệt, không cần đánh đến quá mức kịch liệt. Đây vốn là sự ngầm hiểu chung giữa các tuyển thủ.
Thế nhưng nữ ngự tỷ kia, đã loại được một chiếc người máy, vẫn tiếp tục điên cuồng truy sát hai chiếc còn lại!
Cảm giác kia, cứ như thể nàng nhất định phải cướp hết mọi ánh sáng spotlight về mình…
Trì Mộ Tinh nhịn.
Trì Mộ Tinh lui.
Trì Mộ Tinh cuối cùng không thể nhịn nữa, bắn bay người máy của nàng.
Ngự tỷ sững sờ vài giây, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin.
Nàng lập tức khởi động chức năng trở về vị trí cũ, sau khi trở lại liền tiếp tục lao thẳng về phía “Lẫm đông”!
Nàng quả thực là tuyển thủ minh tinh.
Cũng là tổ tiết mục đã nói rõ với nàng, với thân phận tuyển thủ minh tinh, nàng cần phải có nhiều spotlight hơn!
Mấy con người máy xấu xí kia, không xứng cướp đi ánh sáng sân khấu thuộc về nàng!
Ngự tỷ vẫn điên cuồng truy sát, mà trên khán đài, Kỷ Tinh Tinh càng xem càng thấy sai sai.
“Lão đại, nữ nhân kia điên rồi a!” Kỷ Tinh Tinh lắc vai Lục Văn Huyền, “Nàng ta xé bỏ hiệp ước hòa bình rồi! Nàng thật sự nghĩ có thể thắng Trì Mộ Tinh sao?”
Lời Kỷ Tinh Tinh vừa dứt, thế cục trong sân lập tức thay đổi.
“Lẫm đông” bị ép đến góc chiến trường, cuối cùng không còn nhẫn nhịn, mở công suất tối đa, bắn bay người máy của ngự tỷ lên giữa không trung.
Người máy kia rơi xuống đất với tiếng “ầm” chấn động, khiến Kỷ Tinh Tinh nổi hết da gà.
“Thi đấu kết thúc!” Người chủ trì tuyên bố.
Nima, tuyển thủ minh tinh đúng là đặc quyền. Người chủ trì tuyên bố trong miệng, trong lòng thì phun tào: rõ ràng là con cưng của tổ tiết mục, vừa thấy người máy của minh tinh không ổn liền lập tức tuyên bố dừng trận!
Kết thúc, Trì Mộ Tinh lại một lần nữa thu hoạch thêm vài ánh mắt oán hận từ những tuyển thủ khác.
“…”
Trì Mộ Tinh đã tê rần, cậu cảm thấy bản thân tham gia thi đấu này, chẳng khác nào đi thu thập độ chán ghét của người khác vậy.