“Không có gì, ta chính là thích cái loại ngủ đông nhiều năm cuối cùng bùng nổ ra cái cảm giác đại bức.” Kỷ Tinh Tinh trả lời, “Các ngươi không cảm thấy như vậy đặc biệt sảng sao? Giống hệt sảng văn.”
Lục Văn Huyền nghe không hiểu, bởi vì ông từ nhỏ đến lớn thuận buồm xuôi gió, chưa từng cảm nhận qua ủy khuất gì, muốn trang bức thì lúc nào cũng có thể.
Trì Mộ Tinh cũng nghe không hiểu, cậu đọc sảng văn cũng chưa từng thấy nó “sảng” chỗ nào.
Một màn diễn thuyết tình cảm mãnh liệt của Kỷ Tinh Tinh cuối cùng đổi lại hai cái vẻ mặt không hiểu của phú N đại, tức giận đến mức hắn dậm chân: “Thật sự không nói thông với các ngươi được!”
“Đừng nóng, chờ chút nữa còn có vòng lựa chọn thứ hai, trong sân còn lại 37 cái người máy không ai chọn, giúp ta tham mưu xem nên chọn cái nào?” Lục Văn Huyền cười nói.
Kỷ Tinh Tinh hừ một tiếng: “Theo tiêu chuẩn của ngài, chẳng phải thấy cái nào điệu thấp liền chọn cái đó sao.”
“Cũng không hẳn.” Lục Văn Huyền nói, “Ta còn sẽ len lén quan sát xem Peppa cùng George chọn người máy có đặc điểm gì, sau đó chọn thêm những người máy có đặc điểm tương tự.”
“Ngài cũng biết thuận thế a.” Kỷ Tinh Tinh giơ ngón tay cái khen ngợi.
Trì Mộ Tinh không để ý đến Kỷ Tinh Tinh đang tâng bốc Lục Văn Huyền, cậu nghiêm túc viết cho Lục Văn Huyền một tờ kiến nghị, đem những cái cậu cho rằng có tiềm lực nhất trong 37 cái người máy đó liệt kê ra.
Nghĩ thêm, cậu lại bổ sung một cái — chính là người máy “Thổ Bát Thử” của đồng đội cậu ở vòng thăng cấp trước.
Người đồng đội đó đã từng giúp cậu chiếm chỗ ngồi, Trì Mộ Tinh cảm thấy mình có thể tiếp tục giúp hắn một tay.
Lục Văn Huyền tập hợp kiến nghị của đội viên, tràn đầy tự tin đi tranh đoạt người máy.
Trì Mộ Tinh ngồi nhàm chán đến mức lắc chân, Kỷ Tinh Tinh cũng buồn chán, bèn chọc chọc cậu: “Anh em, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”
“18, năm nhất.” Trì Mộ Tinh trả lời.
“So với ta còn nhỏ hơn!” Kỷ Tinh Tinh giật mình, “Xem ra, danh hiệu thiếu niên thiên tài phải đổi chủ rồi! Ta còn tưởng tổ tiết mục tìm ta để ký hợp đồng tuyển thủ minh tinh là bởi vì ta nhỏ tuổi nhất nơi này!”
“Ngươi ký hợp đồng tuyển thủ minh tinh?” Trì Mộ Tinh nhạy bén bắt được mấu chốt, lập tức hỏi.
Kỷ Tinh Tinh lắc đầu: “Không có, ta đã nói ta muốn trang bức, nếu ký hợp đồng, cái bức này coi như không phải ta tự trang, vậy thì chẳng có gì thú vị.”
“Vậy thì tốt.” Trì Mộ Tinh thở phào.
Cậu vốn có ý kiến rất lớn với loại minh tinh tuyển thủ ký hợp đồng này, đặc biệt là cái điều kiện “khi bị đào thải sẽ có cơ hội thứ hai”, khiến cậu cảm thấy thật sự rất bất công.
Thua kém thì chính là thua kém, nếu thua mà vẫn giữ lại, đối với người khác thì quá không công bằng.
Đây là thi đấu kỹ nghệ, không phải cuộc thi tuyển sắc đẹp, Trì Mộ Tinh không muốn vì bề ngoài mà kiếm chút lợi nhỏ.
“Ngươi cũng không ký hợp đồng?” Kỷ Tinh Tinh kinh ngạc, “Má nó, ngươi tuyệt đối là người năm nay bọn họ muốn ký hợp đồng nhất!”
“Không ký.” Trì Mộ Tinh lắc đầu, “Ta… Ta muốn nghiêm túc thi đấu, không muốn nghĩ nhiều chuyện khác.”
“Nhưng ngươi không ký, ta không ký, thì nhất định sẽ có người khác ký.” Kỷ Tinh Tinh đoán, “Ngươi nói xem… sẽ là ai?”
“Không biết.” Trì Mộ t*nh h**n toàn không có manh mối.
Ở đây đại đa số tuyển thủ đều là nhiều người hợp thành đội, so với loại chỉ có hai người như Trì Mộ Tinh cùng Kỷ Tinh Tinh thì đội đông người càng có lợi cho tiết mục tổ xây dựng tuyến tình tiết, nói cách khác, bọn họ không nhất định phải đẹp trai đẹp gái mới được ký hợp đồng tuyển thủ minh tinh, chỉ cần đủ nổi bật, có thể hấp dẫn ánh mắt khán giả, như vậy là đủ rồi.
Lục Văn Huyền sau khi tuyển xong đợt người máy thứ hai trở về, lúc này trông ông vô cùng đắc ý.
Đại khái là vì đội Peppa cùng George ngay vòng đầu tiên đã sắp hoàn chỉnh, cho nên đến vòng thứ hai, Lục Văn Huyền bớt đi một đối thủ mạnh, mà tiêu chuẩn lựa chọn người máy của ông lại khác hẳn hai tổ còn lại, bởi vậy cơ bản người máy ông muốn đều lấy được.
“Ngươi để ta chọn tám người máy, chỉ có một cái không lấy được.” Lục Văn Huyền vừa về liền nói với Trì Mộ Tinh, “Có một cái người máy b*n r* bị Peppa cùng George lấy mất, bất quá không sao, ta có hai người các ngươi là đủ rồi.”
Kỷ Tinh Tinh vỗ ngực: “Lão đại, ngài có chúng ta là đủ, chúng ta là người máy b*n r* siêu cường, ta chính là quán quân bán kết Fran đó!”
Hắn không nói dối, mỗi bán kết khu đều có cách thi đấu thăng cấp riêng, bán kết khu Fran chính là loại phân tổ xa luân chiến cực kỳ tàn khốc, mà “Ấm Dương” của Kỷ Tinh Tinh đã vượt qua vô số đối thủ, kiên trì đến tận cuối cùng.
Lục Văn Huyền cuối cùng còn đi chọn thêm một người máy bị thừa đến vòng chọn thứ ba.
Đến vòng chọn thứ ba, trong sân chỉ còn bốn người máy, chủ nhân của chúng đều rất xấu hổ, liên tục hai vòng chẳng được ai chọn.
Sau khi chọn xong, Lục Văn Huyền dẫn đội viên quay về khu vực chiến đội.
Đồng đội ở bán kết khu Thủ đô của Trì Mộ Tinh- Ngụy Triều, tung tăng chạy tới ngồi xuống bên cạnh cậu: “Tiểu đội trưởng!”
“Ta không phải tiểu đội trưởng…” Trì Mộ Tinh xua tay, rồi giới thiệu Kỷ Tinh Tinh với Ngụy Triều: “Đây là chủ nhân người máy b*n r* ‘Ấm Dương’, Kỷ Tinh Tinh.”
“Ngươi khỏe,” Ngụy Triều nói, “Ta là chủ nhân người máy ‘Thổ Bát Thử’, Ngụy Triều.”
“Thổ Bát Thử?” Kỷ Tinh Tinh cười nhạo, “Kỹ năng là kêu the thé sao?”
Trì Mộ Tinh: “……”
Ngụy Triều: “……”
Thật là một câu chê lạnh sống lưng.
“Các bạn khán giả, hiện tại bốn tổ đội đã tập hợp xong, hãy cùng nhau nhìn xem tình hình chuẩn bị ch·iến đấu của bốn chiến đội!”
Người chủ trì đi tới giữa sân, cùng lúc đó, màn hình lớn phía trên hiện ra số liệu từ hiện trường quay, chia thành bảng phân tích.
Trên bảng số liệu, hiển thị chính xác số lượng các loại người máy của từng chiến đội, đồng thời tiến hành phân tích theo tám khía cạnh: công kích, phòng ngự, cân bằng, linh hoạt… để tổng hợp ra ưu thế và yếu điểm của mỗi chiến đội.
“Má! Thế mà lại không có chỉ số khốc huyễn!” Đội trưởng Ngô Lại bên kia phun tào, quay đầu cười với đội viên: “Nếu có bảng khốc huyễn, chúng ta tuyệt đối đứng nhất.”
Đội của Lục Văn Huyền cócác thuộc tính khá cân bằng, ông rất hài lòng với lựa chọn của mình, từ biểu đồ tám chiều có thể thấy, độ cân bằng của đội ông thậm chí đã sắp bắt kịp, thậm chí vượt qua đội Peppa cùng George.
Hai tổ còn lại thì hơi kém một chút.
Đại khái vì người máy thiên về b·ạo l·ực hoặc dựng xoay vốn dễ thăng cấp hơn, cho nên loại hình người máy còn lại mới là nơi cạnh tranh khốc liệt nhất.
Đặc biệt là người máy b*n r*, số lượng ít đến đáng thương.
Lục Văn Huyền và hai người nước ngoài kia nhanh chóng chia nhau nốt số ít người máy b*n r* còn lại.
“Các ngươi chính là v·ũ kh·í bí mật của ta.” Lục Văn Huyền quay sang nói với Trì Mộ Tinh và Kỷ Tinh Tinh.