Bùi Chi Du cuối cùng cũng bị mùi khét ám khắp phòng đuổi đi.
Lúc đi còn rất tri kỷ giúp mang luôn túi rác ra ngoài.
Trì Mộ Tinh vẫn như cũ vừa ngồi nghịch điện thoại xem app đặt đồ ăn, vừa thỉnh thoảng dùng chân đá lưng Lộ Tử Nhiên.
Đột nhiên, một bàn tay nắm chặt mắt cá chân cậu, ngăn lại động tác phá phách ấy.
Trì Mộ Tinh giật mình, ngay sau đó liền bị Lộ Tử Nhiên cởi vớ.
Bàn tay Alpha còn ấm hơn cả vớ, bao trọn lấy chân cậu, thậm chí còn xấu xa mà gãi gãi lòng bàn chân.
Trì Mộ Tinh không nhịn được, hừ một tiếng, mới mắng: “Ngươi làm gì đó?”
Lộ Tử Nhiên vẻ mặt chính nghĩa: “Là ngươi đá ta trước, ta trừng phạt ngươi một chút không được à?”
“Ngươi thay đổi rồi, trước kia ngươi luôn sủng ta, giờ cư nhiên lại nói trừng phạt ta.” Trì Mộ Tinh rất bất mãn.
Khó trách Tiêu Gia Nhiễm luôn dạy cậu, có vài nam nhân được lợi rồi liền đổi sắc mặt, bảo Trì Mộ Tinh cùng mười mấy người bạn nhất định phải mở to mắt mà nhìn rõ.
“Đây đã tính gì là trừng phạt.” Lộ Tử Nhiên cười, “Về sau ngươi còn phải chịu hơn nữa đó, Trì Mộ Tinh.”
“Có ý tứ gì?”
“Quá vàng(chỉ mấy chuyện “trong sáng””, ta mới không nói.” Lộ Tử Nhiên thả chân ra, giúp cậu mang lại vớ, sau đó đi vào bếp dọn dẹp hiện trường phạm tội.
Trì Mộ Tinh nhìn bóng lưng hắn vài giây, rồi lại cúi đầu vừa nghêu ngao vừa đặt cơm hộp.
Hoạt động liên danh của tiệm trà sữa Tâm Động đã kết thúc, nhưng bán online vẫn còn hoạt động, không biết có phải mua quảng cáo hay không mà mỗi lần mở app đều lì lợm chiếm trang đầu, khiến Trì Mộ Tinh nhìn mà ngứa mắt, hận không thể lập tức lao đến xưởng để tiếp tục nghiên cứu máy pha trà sữa tự động của mình.
Đánh bại hàng giả là trách nhiệm của mọi người! Mà cậu Trì Mộ Tinh, chính bản thân là ông chủ, trách nhiệm càng lớn!
Cậu vừa nghĩ vừa đem hết phong bao lì xì nhận được dùng vào cửa hàng kia.
Dùng bao lì xì xong thì một ly trà sữa chỉ còn một hai đồng, cộng thêm miễn phí ship, tiệm trà sữa Tâm Động kiểu gì cũng phải lỗ vốn.
Khiến đối thủ cạnh tranh thua lỗ, đó là đạo nghĩa không thể thoái thác! Dù chỉ là vài ly trà sữa nhỏ nhoi, nhiều sợi lông dê gom lại cũng đủ vặt trọc con dê.
Vì thế, khi Lộ Tử Nhiên từ phòng bếp đi ra, liền thấy trên bàn bày đầy mấy ly trà sữa Tâm Động, Trì Mộ Tinh đang lần lượt mở ra thử vị, còn gọi hắn lại: “Ca ca, tới ăn cắp bí mật thương mại của đối thủ một chút.”
Lộ Tử Nhiên dở khóc dở cười đi qua: “Ngươi làm cái gì đó tiểu tổ tông?”
“Ta đang làm cho đối thủ phá sản.” Trì Mộ Tinh nghiêm túc đáp, “Ngươi đoán ta tốn bao nhiêu tiền đây?”
“Nhiêu?”
“Mười đồng, bình quân một ly chưa đến hai đồng.”
Trì Mộ Tinh như khoe công, đưa ra cả một xâu hóa đơn nhỏ cho Lộ Tử Nhiên xem: “Ca ca, khen ta đi, ta đặt nhiều như vậy, nhà bọn họ sẽ lỗ vốn.”
Lộ Tử Nhiên cầm xâu hóa đơn nhìn qua, từng tờ từng tờ đều chói mắt bởi số tiền gốc so với mức giảm.
“Ngươi đem toàn bộ bao lì xì dùng hết ở cái cửa hàng này?”
“Đúng vậy.” Trì Mộ Tinh chớp mắt vô tội, “Có vấn đề gì sao?”
“Không có!” Lộ Tử Nhiên nhào tới hôn một cái lên má cậu, “Trì Mộ Tinh, ngươi quá ngầu, còn biết vặt lông dê của đối thủ.”
Hắn chưa từng dạy tiểu tổ tông chuyện này, nói cách khác, tiểu tổ tông đã không thầy tự hiểu. Trận thương chiến độc ác này, Trì Mộ Tinh thắng!
Trì Mộ Tinh được khen thì vui lắm, dán người vào ngực hắn, rầm rì vừa hừ vừa cùng hắn chửi: “Cái này không ngon bằng trà sữa nhà chúng ta.”
Lộ Tử Nhiên một ngụm cũng chưa uống, nhưng vẫn nghiêm túc hùa theo: “Ngươi nói đúng.”
Hai người vừa uống vừa chê bai, một lát sau, đồ ăn chính mà Trì Mộ Tinh đặt cũng được giao tới.
“Ca ca, cái này không phải là vặt lông dê.” Trì Mộ Tinh nhắc nhở, “Ta có nguyên tắc, chỉ vặt đối thủ cạnh tranh thôi.”
Lộ Tử Nhiên cầm túi đồ ship nhìn thoáng qua, giỏi lắm, đây chính là cửa hàng ăn uống hợp tác với tiệm trà sữa Tâm Động offline, Trì Mộ Tinh đúng thật không dùng bao lì xì, mà thành thật trả nguyên giá.
“Không sao đâu bảo bối, lát nữa ta tra một chút xem tiệm trà sữa Tâm Động hợp tác với những cửa hàng nào, về sau ngươi có bao lì xì lớn thì cứ vặt hết trên đầu bọn họ.”
“Được!” Trì Mộ Tinh mặt mày hớn hở, chưa từng nghĩ niềm vui hóa ra lại đơn giản như thế.
Đây chính là một loại tiểu kh*** c*m thế tục, nếu không phải gặp Lộ Tử Nhiên, rất có thể cả đời này cậu sẽ chẳng bao giờ có được trải nghiệm như vậy.
Ăn uống xong, Lộ Tử Nhiên đi vào phòng mở video họp với Thường Thường Nhi.
Trì Mộ Tinh tiếp tục nằm ườn trên sofa.
Bỗng nhiên, điện thoại cậu nhận được một thông báo liên hệ mới.
Trì Mộ Tinh mở ra nhìn, là từ tổ chương trình [Đấu trường Người Máy].
Cậu lập tức nhấn xác nhận kết bạn, vội vàng gửi qua một câu: 【 Ngài khỏe! 】
Đối phương cũng nhanh chóng trả lời: 【 Ngài khỏe, xin hỏi ngài là Trì Mộ Tinh phải không? 】
【 Là ta. 】 Trì Mộ Tinh đáp.
【 Chuyện là thế này, chương trình TV dù sao cũng cần một chút chiêu trò mới đẹp mắt. Chúng tôi chú ý tới nhan sắc và học vị của ngài đều rất phù hợp thẩm mỹ công chúng, hy vọng ngài có thể ký thêm hợp đồng tuyển thủ minh tinh. Như vậy ngài sẽ có nhiều thời lượng lên hình hơn, khi sắp bị loại thì khách quý còn có thể dùng cơ hội hồi sinh để cho ngài thêm một lần nữa. Ngài có tiện ký hợp đồng này không? 】
“……” Trì Mộ Tinh trừng mắt, cái gì đây?
Hợp đồng tuyển thủ minh tinh?
Nhiều thời lượng lên hình? Đây rõ ràng là điều cậu không muốn.
Còn cơ hội hồi sinh… chẳng khác nào sỉ nhục người!
Nếu robot của cậu thật sự yếu đến mức bị đánh bại loại bỏ, thì một cơ hội hồi sinh có thể khiến “Lẫm Đông” lật ngược thế cục trước những robot được thiết kế tinh vi hơn sao?
【 Ngài khỏe, xin lỗi. Ta không muốn ký. 】 Trì Mộ Tinh gần như không cần suy nghĩ, lập tức trả lời.
Đối phương hình như không ngờ Trì Mộ Tinh sẽ trả lời như vậy, lại khuyên thêm một lần: 【 Ngài nghĩ kỹ đi, chẳng lẽ ngài không muốn cha mẹ mình trên TV được nhìn thấy gương mặt con trai nhiều hơn sao? 】
“…” Trì Mộ Tinh cứng người.
【 Cha mẹ ta qu·a đ·ời rồi. 】
【 Thật ngại quá, vậy người yêu ngài thì sao? 】
【 Hắn ngày nào cũng nhìn ta. 】
【 Vậy ngài thật sự không suy xét nữa sao? 】 đối phương lại cố hỏi.
Trì Mộ Tinh nghiêm túc trả lời: 【 Thật sự không suy xét. 】
Đối phương dường như rất tiếc, gửi lại một biểu cảm khóc: 【 Vậy được rồi. 】
Cuộc đối thoại kết thúc tại đây, nhưng tâm trạng vốn đang vui vẻ của Trì Mộ Tinh lập tức sa sút.
Ngoài cửa sổ, bầu trời vốn sáng sủa cũng dần dần bị mây đen bao phủ, tựa hồ một trận mưa lớn sắp ập xuống, làm cả thành phố nghiêng ngả.