Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 117: Ta chỉ là một cái cấp tiểu Trì ông chủ làm công tiểu trâu ngựa

Lộ Tử Nhiên đúng là đã lâu rồi chưa ghé tiệm trà sữa Tinh Động.

Lần này thi xong, hắn mới quay về nhìn thử, không ngờ vừa nhìn đã giật mình, bởi vì người máy “Đường Nhỏ đồng học” do Trì Mộ Tinh thiết kế thế mà đã được nâng cấp.

Tuy bề ngoài trông vẫn y như ban đầu, nhưng chương trình đối thoại đã được nâng cấp hoàn toàn mới, không chỉ có giọng của Lộ Tử Nhiên mà còn thêm cả giọng của Lục Từ.

Kỳ Vọng nói với nó: “Đường Nhỏ đồng học, dùng giọng Lục đồng học.”

Lập tức, con robot kia có thể phát ra một đoạn giọng nói được cài đặt sẵn.

Nghe nói là vì Lục Từ cảm thấy bản thân thường xuyên đi công tác vắng nhà, để Kỳ Vọng ở đây một mình thật sự không đành lòng, giống như không tổ ấm cũng không bạn trai, nên đã xin Trì Mộ Tinh mở một chút quyền hạn sử dụng người máy, gắn thêm giọng mình vào để bầu bạn với Kỳ Vọng, tiện thể cũng giúp Đường Nhỏ đồng học nâng cấp.

Trì Mộ Tinh không có ý kiến, Lộ Tử Nhiên dĩ nhiên cũng không có ý kiến.

Nói thật, hắn thậm chí thấy hai gói giọng nói này cũng chẳng có gì là không ổn.

Chỉ có điều, gói giọng nói của Lục Từ nghe qua đã thấy độc miệng thật sự: “Chào mọi người, hôm nay học hành thế nào?”

Má, ai mà chịu nổi, vừa nghe đã thấy muốn vào tiệm mua mấy bộ não Einstein.

Học kỳ mới, sang mùa mới, Lộ Tử Nhiên dẫn tiểu Mã sắp xếp lại tiệm trà sữa một phen, lại mang theo quà kỷ niệm đi lấy lòng, tới chỗ gác bảo an tìm mấy chú bảo an quen mặt.

Đội trưởng đội bảo an vừa thấy Lộ Tử Nhiên đã rất vui: “Tiểu Lộ, khai giảng rồi à?”

“Đúng vậy đội trưởng Lưu.” Lộ Tử Nhiên cười nói, “Học kỳ này phải học thật tốt, mỗi ngày tiến về phía trước, nâng cao thành tích, cố gắng trở thành học sinh ba tốt.”

Những lời hắn nói toàn là nói nhảm, kỳ thật điều duy nhất trong lòng Lộ Tử Nhiên mong muốn là cuối kỳ không bị tạch môn nữa là được. Dù sao bây giờ tiệm trà sữa có rất nhiều việc, tuy có Thường Thường Nhi giúp đỡ, nhưng vẫn có nhiều chuyện cần ông chủ tự mình đứng ra. Mà ông chủ bù nhìn Trì Mộ Tinh lại chẳng bao giờ quản, cho nên tất cả công việc đều đè hết lên đầu Lộ Tử Nhiên.

Hắn lấy từ trong túi ra mấy ly trà sữa mới cùng phụ kiện, thêm vài phiếu ăn uống của mấy cửa hàng mỹ thực gần trường: “Đây là nghiệp vụ mới của tiệm trà sữa, nhờ các chú góp ý thêm ạ?”

“Được, Tiểu Lộ, đóng gói lần này trông khá lắm,” Lưu đội trưởng nhận lấy rồi xem qua, “Nghe nói tiệm trà sữa các cậu bây giờ hot lắm, tôi lướt Mỗ Âm, vừa mở trang đầu đã thấy phòng live stream của tiệm các cậu.”

“Ai nha, đó là tiệm trà sữa của Trì Mộ Tinh, đâu phải của ta.” Lộ Tử Nhiên khiêm tốn, “Ta chỉ là làm trâu làm ngựca cho ông chủ Tiểu Trì làm thôi mà.”

“Đừng khiêm tốn, chuyện tình yêu tâm động của hai cậu ta đều xem rồi, cảm động quá chừng.”

Lộ Tử Nhiên: “……”

Hắn thật sự thấy ngại, chuyện đó nửa thật nửa là hư cấu, qua tay Ngụy Hiểu Huyên biên tập thành cực kỳ cảm động. Thực ra câu chuyện của bọn họ đâu có khắc sâu như cô ta kể.

Cũng chẳng hiểu tiểu mỹ nữ kia học viết ở đâu, mà viết được đến đạo lý rành rọt, dọa cả phòng live stream tràn ngập dòng chữ “khóc lớn”.

“Tiểu Lộ a,” Lưu đội trưởng nghiêm túc nói, “Giữa ta với ngươi từ trước đến nay có hiềm khích gì sao?”

“Đương nhiên là không có rồi ạ.” Lộ Tử Nhiên vội vàng trấn an bảo an, nghĩ thầm kỳ này mình còn trông cậy vào các chú nhiều.

Thật ra ngay cuối kỳ một, Bùi Chi Du đã lấy thân phận hội trưởng Hội Học Sinh gửi đề nghị lên nhà trường, hy vọng đại học Kim Bảng có thể mở cửa một phần cho bên ngoài. Dù sao đây là trường đại học tốt nhất cả nước, năm nào cũng có vô số học sinh mơ ước được thi đỗ vào, mà nếu trước kỳ thi đại học đã được tận mắt thấy phong cảnh trường danh tiếng, thì chắc chắn là sự khích lệ lớn nhất.

Ban giáo vụ đã tiếp nhận đề nghị của Bùi Chi Du và đưa ra kế hoạch sửa đổi cổng bảo vệ, hiện đang phối hợp cùng đội bảo an. Lần này Lộ Tử Nhiên tới đây chính là để nói mấy lời khách sáo.

“Tiệm trà sữa của các cậu đã trở thành địa điểm check-in nổi tiếng rồi, nhà trường cũng tính đưa vào sách tuyên truyền.” Lưu đội trưởng nói, “Cho nên đừng lo khách không vào được, chỉ sợ lưu lượng khách quá nhiều, ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của học sinh trong trường.”

Nói vậy quả thật có lý.

Tiệm trà sữa Tinh Động nằm ngay tầng trệt của khu ký túc xá sinh viên, phía trên là phòng ở. Sau khi nổi tiếng, đúng là dễ ảnh hưởng đến sinh hoạt của đám sinh viên trong ký túc.

Lấy năng lực hiện tại của Lộ Tử Nhiên, muốn dời tiệm trà sữa sang chỗ khác cũng không hề áp lực, hơn nữa hắn cũng đang tính chuyện mở rộng quy mô cho tiệm trà sữa Tinh Động.

Quy mô cũ đã không còn phù hợp với lượng khách hiện tại, nhân sự ban đầu cũng không đủ dùng.

Quan trọng nhất là, khai giảng rồi, Lộ Tử Nhiên lại không thể ngủ cùng Trì Mộ Tinh nữa.

Hắn phải về ký túc xá của mình, mỗi đêm đều có người kiểm tra, một hai lần không ở còn đỡ, nhưng nếu lần nào cũng không có mặt thì quản lý ký túc chắc chắn sẽ nổ tung.

Bởi vậy, Lộ Tử Nhiên lên kế hoạch cùng Trì Mộ Tinh dọn ra ngoài sống chung, giống như Bùi Chi Du và Tiêu Gia Nhiễm.

Đến lúc đó, tiệm trà sữa cũng có thể dọn sang, không ảnh hưởng gì đến việc Trì Mộ Tinh uống loại trà sữa mình thích.

Còn phần kinh doanh, vẫn có thể thuê thêm một nhóm sinh viên vừa học vừa làm để gánh vác lượng khách của cửa hàng.

Nói xong với bảo an, Lộ Tử Nhiên rời đi, chạy xe điện đi đón Trì Mộ Tinh tan học.

Hai ông chủ tài sản hơn trăm triệu mà dưới mông vẫn là cái xe điện vài ngàn tệ, chuyện này bị Thường Thường Nhi, Kỳ Vọng, Ngụy Hiểu Huyên thay phiên trêu chọc. Đường đường là ông chủ lớn mà đến cái xe riêng cũng không có.

Lộ Tử Nhiên tỏ vẻ: “Ta đến bằng lái còn chưa có, mua xe cái rắm a.”

Kỳ Vọng hỏi hắn: “Ngươi không muốn để vợ ngồi ghế phụ, cùng ngươi cảm nhận cảm giác thần xe Haruna sao?”

Lộ Tử Nhiên tất nhiên cũng từng nghĩ tới vấn đề này.

Cho nên, hắn quay sang hỏi Trì Mộ Tinh: “Bảo bối, ngươi có muốn ta lái xe đưa ngươi đi hóng gió không?”

“Ngươi lại muốn làm gì?” Trì Mộ Tinh ngồi phía sau xe điện, hai chân không yên phận đong đưa trong không trung, cậu ôm chặt eo Lộ Tử Nhiên, ghé sát tai hắn hỏi.

“Ta đi thi bằng lái, rồi mua một chiếc xe, chở ngươi đi chơi.” Lộ Tử Nhiên nói.

Trì Mộ Tinh tự nhiên gật đầu đồng ý, nhưng lại bổ sung: “Ca ca, đừng quá mệt, ngươi đã có rất nhiều việc phải làm rồi.”

Đoá hoa cao lãnh giờ đây lại giống như chiếc áo bông nhỏ tri kỷ, mặc lên người vừa ấm áp vừa yên tâm, khiến Lộ Tử Nhiên ngay lập tức tha thứ cho mấy ngày trước Trì Mộ Tinh điên cuồng ép hắn ôn thi.

Hai ngày sau, Trì Mộ Tinh đứng trước cửa tiệm trà sữa Tinh Động, nhìn tấm poster liên danh dán “Mua trà sữa, tặng phiếu giảm giá 20% cho kỳ thi lái xe” mà rơi vào trầm tư.

“…”

Có phải bây giờ bọn họ đến học lái xe cũng không cần tự bỏ tiền nữa rồi không?