Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 105: tâm động

“Là ai sai khiến các ngươi làm loại chuyện này?”

Lục Từ nói xong, đặt một cây bút lên bàn.

Tiếng đặt bút vang giòn, mang theo khí phách, khiến người nghe cũng biết hắn đang cực kỳ không vui.

Là sinh viên năm hai của Đại học Kim Bảng, đồng thời cũng là hạng nhất toàn trường, thành tích của Lục Từ hoàn toàn tự mình nỗ lực, không hề dựa vào gia đình, không chút gian dối.

Vậy nên hắn cực kỳ căm ghét những thủ đoạn mờ ám, đặc biệt là kiểu giở trò sau lưng, bôi đen người khác.

Cho dù chuyện hôm nay không liên quan đến tiệm trà sữa Tinh Động, chỉ là bất kỳ tiệm trà sữa nào khác đi chăng nữa, Lục Từ cũng sẽ mạnh mẽ khinh bỉ loại hành vi này.

Hắn nhấp một ngụm trà, bình thản chờ đợi hai người đối diện chịu mở miệng.

Trong lòng Lục Trống Trơn thì run lẩy bẩy, bởi hắn biết so với Giả Thiên Kim, hành vi của mình còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.

Giả Thiên Kim đắc tội Giả gia, còn hắn lại đắc tội với gia tộc giàu có số một thủ đô- Lục gia!

Rốt cuộc lúc đó hắn nghĩ cái gì mà hồ đồ nghe theo Giả thiên kim, đi đóng giả nhị thiếu gia Lục gia chứ?!

Để rồi bây giờ, tiền chưa kiếm được bao nhiêu, đã bị bắt quả tang, không biết vị đại thiếu gia này sẽ xử lý hắn ra sao.

Rõ ràng tuổi tác chỉ là sinh viên năm hai, nhưng khí thế áp bách của Lục Từ đã vượt xa tuổi tác, khiến Lục Trống Trơn sợ đến mức nghĩ kỹ luôn cả kiếp sau sẽ đầu thai ở đâu.

Sợ Lục Từ thật sự tiễn mình đi đầu thai, hắn hoảng hốt khai hết hậu trường phía sau.

Lục Từ đưa cho hắn một tờ giấy, bắt hắn viết toàn bộ ra, cuối cùng còn yêu cầu ký tên và điểm chỉ.

Lục Trống Trơn nhìn chằm chằm hộp mực đỏ trước mặt, chỉ thấy như đó là máu tươi của chính mình.

Sau khi viết xong, hắn cúi đầu, lớn tiếng nói: “Thật sự, thật sự xin lỗi!”

Lục Từ cười lạnh: “Xin lỗi có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì?”

Chưa để Giả thiên kim và Lục Trống Trơn kịp tiếp tục duy trì bộ dáng thiếu gia – tiểu thư, Lục Từ đã gọi cảnh sát tới đưa bọn họ đi.

Công bộc của nhân dân ra tay gọn gàng, nhanh chóng, hiệu suất cực cao.

Chân Thiên Kim gõ bàn, ý bảo Lục Từ ăn chút bánh ngọt mà nàng vừa gọi thêm.

Ban nãy nàng còn sợ Giả thiên kim mặt dày ăn ké, nên cố ý đợi hai người kia bị mang đi mới gọi món.

Lục Từ lại không hứng thú: “Gần đây ăn ngọt nhiều quá, không muốn ăn nữa.”

“Ăn nhiều đô ngọt ở đâu ra?” Chân Thiên Kim hỏi.

“Bạn trai ta đang nghiên cứu cải tiến công thức trà sữa, coi ta như chuột bạch thử nghiệm, mỗi ngày nhét đủ loại trà sữa vào miệng ta, sắp làm ta ngấy đến muốn phun ra.” Lục Từ lại vuốt tóc mái, hờ hững đáp.

Chân thiên kim hơi bất ngờ —hóa ra vị đại nhân vật oai phong lẫm liệt bên ngoài, phía sau lại là một “tiểu khả ái” bị bạn trai cưng chiều như vậy.

Ngọt thật đấy, ân ái quá mức rồi!

Nàng bất giác nhớ tới hai bạn nhỏ từng mua cửa hàng của mình, liền hỏi: “Lộ Tử Nhiên với Trì Mộ Tinh gần đây vẫn ổn chứ?”

Vừa dứt lời, Lục Từ liền sực nhớ tới lần mình vô tình nhấn vào diễn đàn CP khi mượn điện thoại Kỳ Vọng, thấy đồng nhân văn ngập trời của hai người kia, đủ thể loại tình tiết không từ thủ đoạn nào.

Cả người hắn lập tức nổi da gà: “…… Ha ha, chắc là vẫn ổn.”

Trong lòng đám nhân viên, ông chủ với bà chủ nhà bọn họ đã “một đêm 88 lần”, đến mức muốn chạy hóa thân luôn cũng không kịp.

Còn lúc này, Lộ Tử Nhiên hoàn toàn không biết đối thủ cạnh tranh đã bị lộ ngay dưới mí mắt đại lão Lục Từ. Hắn vẫn còn đang vừa đau đầu nghĩ cách cứu vãn chính mình, vừa sốt ruột đi tìm Bùi Chi Du để bàn bạc chuyện đổi tên thương hiệu.

Không phải là đổi tên tiệm trà sữa, mà là đổi tên trà Mật Đào Ô Long Ngọt.

Đây là hương vị Trì Mộ Tinh thích nhất, cũng chính vì ly trà sữa này mà Lộ Tử Nhiên mới quyết định mua cửa hàng, để cho Trì Mộ Tinh dù đi đâu, bất cứ lúc nào muốn uống cũng đều có thể uống được loại trà sữa mình thích nhất.

Lộ Tử Nhiên cảm thấy, một ly trà sữa có ý nghĩa kỷ niệm như vậy, nếu chỉ gọi là “Trà Mật Đào Ô Long Ngọt” thì thật sự quá bình thường, hoàn toàn không nói lên được điều gì.

Nó hẳn phải gọi là — “Tâm Động”.

Một ly đánh dấu mỗi lần tim rung động giữa hắn và Trì Mộ Tinh, cái tên này tuyệt đối thích hợp.

Vừa khéo, cửa hàng hàng giả ngoài kia lại mang tên “tiệm trà sữa Tâm Động”?

Vậy hắn càng muốn để cho bọn họ nhìn xem, rốt cuộc cái gì mới là “tâm động” chân chính!

Lần này, Lộ Tử Nhiên quyết định tuyệt đối không điệu thấp nữa, hắn muốn làm một hoạt động thật oanh oanh liệt liệt, để mọi người cùng nhau chứng kiến — hắn có “tâm động”.

Giống hệt như học sinh tiểu học đứng dưới quốc kỳ tuyên thệ “yêu Tổ quốc, yêu đồng bào”.

Đối mặt với Bùi Chi Du và Thường Thường, hai người vốn không biết tên “tiệm trà sữa Tinh Động” có nguồn gốc thế nào, Lộ Tử Nhiên lần đầu tiên nghiêm túc kể lại ý nghĩa đặt tên này.

“Tiệm trà sữa này tuy là Trì Mộ Tinh bỏ tiền, nhưng vốn dĩ là ta tính toán đưa cho cậu ấy như một món quà. Chỉ là giữa chừng có vài vấn đề, cuối cùng cửa hàng trưởng lại thành Trì Mộ Tinh…… Ai, cái đó không quan trọng. Quan trọng là tối hôm đó ta ngồi trong tiệm nghĩ rất lâu về quan hệ giữa ta và Trì Mộ Tinh. Ta chăm sóc cậu ấy, quan tâm cậu ấy, thật sự chỉ vì ta lấy tiền nhà cậu ấy, thành người ở rể của Trì gia sao? Kỳ thật cũng không phải…… Có lẽ, từ trước đó, ta đã động tâm với cậu ấy rồi.”

Thậm chí còn là từ rất sớm, rất sớm trước đó.

Trì Mộ Tinh lần đầu tiên phát bệnh, khi ấy da cậu vì chứng khao khát da thịt nghiêm trọng mà thần trí mơ hồ, chỉ có thể lờ mờ cảm giác được hơi ấm cùng mùi hương vây quanh, vô thức dựa sát vào lồng ngực Lộ Tử Nhiên, tiếng rên khàn khàn vang lên từng chút.

Yết hầu cậu khi đó áp sát ngay ngực trái Lộ Tử Nhiên, cùng nhịp tim hắn cộng hưởng.

Có lẽ lúc đó, Lộ Tử Nhiên đã “tâm động”.

Chỉ là đối diện với một Trì Mộ Tinh gần như mất đi cả ý thức, hắn căn bản không dám tin — tiểu tổ tông thật sự thích hắn, không chỉ đơn thuần vì cơ thể hắn.

Dù sao bọn họ có đến 99% độ phù hợp tin tức tố, rất nhiều chuyện đều có thể lấy “phản ứng sinh lý” ra để giải thích.

“Tâm động” khi phát âm cũng khá giống “Tinh”, nghe lên không khác biệt mấy, nên lúc đó ta nhất định muốn lấy tên “tiệm trà sữa Tinh Động”. Cũng vì thế, ta còn cãi nhau với Bùi Chi Du,” Lộ Tử Nhiên nhìn sang Bùi Chi Du, “Ngươi lúc ấy hoàn toàn không hiểu ta, còn từ chối thẳng thừng.”

“Giờ ta hiểu rồi.” Bùi Chi Du cảm thấy trí tuệ tình trường của mình kém xa Lộ Tử Nhiên, “Không được, ta phải về lập ngay một kênh mang tên bạn trai ta trên diễn đàn ‘Hôm Nay Vườn Trường’, tốt nhất mua luôn kênh. Như vậy mỗi lần mọi người dùng phiếu giảm giá mua đồ, đều sẽ nhớ ơn kim chủ ba ba Tiêu Gia Nhiễm.”

Lộ Tử Nhiên vỗ tay: “Ý tưởng tuyệt vời,anh em.”

Thường Thường: “…… Thật 6 đó, Đại học Kim Bảng có hai người các ngươi, đúng là phúc khí.”

Nói xong lịch sử đặt tên tiệm trà sữa, Lộ Tử Nhiên bắt đầu bàn vào chính sự.

“Thường Thường, ta muốn ngươi giúp ta thiết kế một hoạt động vừa không lỗ vốn, lại có thể tạo lợi ích tối đa. Còn Bùi tổng, ta đương nhiên hy vọng ngài tiếp tục giúp ta chạy thêm mấy đợt quảng cáo.”