Chương 100 huỷ hoại a bọn nhỏ
Trì Mộ Tinh ghé người trên bàn, cầm dụng cụ hàn trong tay, nối hai cái khớp nhỏ, phát ra âm thanh “tư tư” nho nhỏ.
Trên bàn đầy linh kiện li ti, những món đồ chơi lắp ráp kiểu này, Trì Mộ Tinh đều rõ như lòng bàn tay.
Cậu đang tự tay làm quà sinh nhật cho Tiêu Gia Nhiễm, một con robot mini, to hơn con ngựa đồ chơi chút xíu, bình thường có thể đặt trên bàn ngắm, cũng có thể ra lệnh bằng giọng nói: “Mời nhảy một điệu”, là nó sẽ bắt đầu nhảy điệu Jazz.
Trì Mộ Tinh vốn không rành Jazz, liền lên mạng tìm mấy đoạn nhảy kinh điển, lập trình cho robot.
Cái này ngốn của cậu cả ngày, từ sáng sớm đến tối, vừa khéo hoàn thành kịp cùng Lộ Tử Nhiên đi dự tiệc sinh nhật Tiêu Gia Nhiễm.
Ý tưởng này là nghe được ở chỗ Bùi Chi Du hôm đó.
Bùi Chi Du nói chuyện chọc tức người, cố ý muốn Lộ Tử Nhiên tặng Tiêu Gia Nhiễm một món quà.
Lộ Tử Nhiên quay đầu liền đặt trên mạng một sọt sầu riêng kèm bàn phím, nói là để Bùi Chi Du “cầu nhân đắc nhân”.
Trì Mộ Tinh không nỡ như vậy, cậu thật tâm bỏ công sức làm quà.
Bởi cậu đã rất lâu rồi không tặng ai quà, hơn nữa Tiêu Gia Nhiễm đối với cậu thực sự rất tốt.
Mỗi lần cần cậu chỉ đạo, cậu ta đều có mặt ngay, không hẳn coi trọng cậu, mà bởi vì…chơi di động vui quá.
Cuối cùng điều chỉnh thử, robot nhỏ lắc lư chân tay, đắc ý nhảy múa.
Trì Mộ Tinh hài lòng, cất nó vào hộp, rồi xuống lầu, ngồi vào ghế sau xe Lộ Tử Nhiên.
“Ca ca, đi thôi.”
Mùa đông ngồi ở ghế sau người khác chở, cảm giác thực sự thoải mái. Vóc dáng Trì Mộ Tinh nhỏ hơn Lộ Tử Nhiên, ngày thường ôm nhau, hắn luôn bao trọn được cậu. Khi chở cậu, lại càng chắn gió lạnh, khiến Trì Mộ Tinh ngồi phía sau không bị gió táp vào mặt.
Cậu thích thú dựa đầu lên lưng hắn, hô hấp đều đặn, nhẹ nhàng.
Kể từ hôm đó, Lộ Tử Nhiên quả thật mua không ít “đồ chơi nhỏ”, chỉ là không giống như Trì Mộ Tinh nghĩ, tất cả đều là mấy sản phẩm nhỏ đứng đắn.
Ngoại trừ cái “não yêu đương” có hơi ngốc……
Nhưng, tuy ngốc, Trì Mộ Tinh lại rất thích.
Ngoài ý muốn, cậu phát hiện bản thân không hề ghét “chứng ngốc nghếch”, nhất là đối mặt với Lộ Tử Nhiên, chỉ cảm thấy hắn đáng yêu.
Đây đại khái chính là tình nhân trong mắt ra Tây Thi. Trì Mộ Tinh nghĩ thầm.
Tiệc sinh nhật Tiêu Gia Nhiễm cũng không mời nhiều người, muốn kéo người quen biết Bùi Chi Du thì quá nhiều, mà Bùi Chi Du lại không thích những người đó ảnh hưởng đến bạn trai, cho nên Tiêu Gia Nhiễm chỉ mời một nhóm nhỏ thật sự thân thiết. Mấy người kia thì quà cũng không nhận.
Trước khi tiệc bắt đầu, Tiêu Gia Nhiễm đã đè Bùi Chi Du xuống sofa, hoàn toàn không quan tâm áo sơ mi dưới thân đắt bao nhiêu, cứ thản nhiên chơi trò chỉ dám làm vào sinh nhật: “Ca ca, ta làm S, ngươi làm M, để ta sảng một phen.”
Bùi Chi Du cười: “Sao thế, ngươi yêu đương gặp bình cảnh rồi? Cần khai thác lĩnh vực mới?”
“Ngươi chỉ cần nói có được hay không!” Tiêu Gia Nhiễm ôm cổ y, hung hăng cắn một cái, “Ai hắc, lần này có diễn nha.”
Bùi Chi Du đúng là M tận gốc, quay đầu đưa cả bên cổ còn lại: “Tới đi bảo bối, cho đối xứng.”
Tiêu Gia Nhiễm được như nguyện, lại bổ thêm một dấu, còn cố tình m*t mạnh.
“Lần này bên phải đậm hơn bên trái…… Ca ca, ta bù thêm bên trái cho đậm thêm đi.”
Khóe miệng Bùi Chi Du giật giật: “…… Ngươi là thọ tinh, ngươi lớn nhất, tới đi bảo bối.”
Một tiếng sau, Lộ Tử Nhiên đẩy cửa bước vào, lập tức thấy hai bên cổ Bùi Chi Du mỗi bên một vết lớn, vừa nhìn liền biết không phải một lần mà thành, chẳng rõ đã bị hút bao nhiêu lượt.
“Hôm nay trăng tròn hả, đồ đệ ta biến thành người sói rồi?” Lộ Tử Nhiên che mắt Trì Mộ Tinh, trêu một câu.
Bùi Chi Du xoa cổ, mạnh miệng: “Sảng.”
Thật ra cổ đau gần chết, bị Tiêu Gia Nhiễm đè treo một tiếng đồng hồ. Đêm nay kiểu gì cũng phải bắt cậu bù lại.
Lộ Tử Nhiên bỗng nhớ tới hôm nọ Trì Mộ Tinh bất ngờ hôn lên cổ hắn một cái, liền nghĩ phải coi trọng việc này, tuyệt đối không để tiểu tổ tông học cái trò này về, nếu không thì quan hệ hai người thật sự khó mà giải thích.
May thay Trì Mộ Tinh lập tức đưa quà ra, giơ hộp lên: “Sinh nhật vui vẻ, đây là quà của ta.”
Từ sau khi nhận được căn phòng nhỏ Lộ Tử Nhiên tặng, Trì Mộ Tinh bỗng nhiên cũng muốn tự tay chế tác đồ vật tặng người. Hôm nay trải qua thực tiễn, cậu mới phát hiện tự tay làm quà thật sự khác hẳn, bỏ công sức, bỏ thời gian, cảm giác thành tựu tràn đầy giống như ăn trái cây tự mình trồng luôn ngọt hơn ngoài chợ.
Tiêu Gia Nhiễm với vẻ mặt chờ mong mở chiếc hộp quà ra, một con robot nhỏ lập tức đập vào mắt.
Trì Mộ Tinh còn cẩn thận dùng màu đỏ tô phần tóc của nó, chỉ nhìn một cái đã biết đây là “phiên bản Tiêu Gia Nhiễm”.
“Mời ngươi nhảy một bài.” Trì Mộ Tinh ra lệnh.
Robot nhỏ lập tức nhận lệnh, bắt đầu thực hiện điệu Jazz trên bàn, từng động tác từng cử chỉ đều rất giống thật.
Quá giống, giống đến mức Tiêu Gia Nhiễm ngay lập tức nhớ lại buổi tối hôm đó bị Bùi Chi Du dùng vô số tư thế trêu chọc……
Thì ra Trì Mộ Tinh đã lấy cậu ta làm thí nghiệm thoát mẫn trước đó……
“Ngươi đối xử với ta tốt như vậy, ta nên báo đáp thế nào đây?” Tiêu Gia Nhiễm làm sao lại không nhận ra con robot này khác hẳn mấy món đồ chơi thường thấy trong siêu thị, giá trị chế tác nâng hẳn lên một bậc, còn chứa đầy tâm huyết của Trì Mộ Tinh.
Trì Mộ Tinh chớp mắt: “Ngươi hiện tại biết phải làm thế nào để hôn lưu lại dấu vết chưa?”
“Biết rồi!” Tiêu Gia Nhiễm thầm nghĩ, đến sớm không bằng đến đúng lúc, vừa mới học được kỹ xảo này liền có thể truyền thụ cho người khác, đây quả thực chính là ý nghĩa lớn lao nhất của việc học!
Cậu ta cúi đầu, ghé vào tai Trì Mộ Tinh nói nhỏ: “Bí quyết rất đơn giản, chính là phải m*t mạnh vào! Nếu sức chưa đủ thì còn có thể dùng thêm răng!”
Trì Mộ Tinh im lặng ghi nhớ, rồi khẽ liếc sang Lộ Tử Nhiên. Lộ Tử Nhiên bị nhìn đến ngẩn người.
Rõ ràng trong nháy mắt không để mắt đến tiểu tổ tông, Tiêu Gia Nhiễm liền hóa thân thành tà ác truyền giáo giả, dạy cho tiểu tổ tông thuần khiết của hắn mấy thứ tư tưởng tà ác…
Nhưng chuyện càng đặc sắc còn ở phía sau.
Sau khi mọi người đến đông đủ, Tiêu Gia Nhiễm vừa hứa nguyện xong còn chưa kịp thổi bánh kem thì hiện trường đã vang lên tiếng ồn ào:
“Hôn một cái, hôn một cái, hôn một cái!”
Trên gương mặt tuấn tú của Bùi Chi Du không nhịn được treo lên nụ cười, đi đến bên Tiêu Gia Nhiễm, nâng gáy cậu rồi nghiêng đầu hôn tới: “Bảo bối, dùng sức.”
“Khinh thường ai chắc!” Tiêu Gia Nhiễm trừng mắt, không hề kém thế mà hôn trả lại: “Để ngươi biết ai mới là thọ tinh!”
Bùi Chi Du vốn cự tuyệt để người ngoài xen vào tiệc sinh nhật của Tiêu Gia Nhiễm, mà đối mặt toàn bạn bè thân thiết, bọn họ căn bản chẳng ngại bị nhìn thấy cảnh thân mật thế này, thoải mái công khai triển lãm một màn lưỡi hôn đầy kĩ xảo.
Có lẽ vẫn có người để ý, chẳng hạn như Lộ Tử Nhiên.
Hắn lén nhìn sang Trì Mộ Tinh bên cạnh, chỉ thấy tiểu tổ tông mắt mở trừng trừng, giống như đang nghiêm túc nghe giảng một tiết học.
Huỷ hoại a bọn nhỏ, toàn bộ huỷ hoại! Đây là vị hôn thê bông hoa cao lãnh của hắn a……