Ải Đường
Chương 5
10.
Sau khi Trưởng Công Chúa chính thức đăng cơ, việc đầu tiên ngài làm chính là ban bố tân pháp.
Bãi bỏ những hủ tục cũ kỹ cấm nữ tử tham gia khoa cử, cấm kinh doanh và cấm tự lập hộ tịch.
Nữ tử có thể bước ra khỏi chốn khuê phòng, làm quan, kinh thương và sở hữu tài sản riêng.
Thiên hạ xôn xao, thế lực cũ bắt đầu phản công đúng như dự đoán.
Khắp nơi liên tục có những toán quân phản loạn tự xưng là chính thống nổi dậy, trong kinh thành cũng thường xuyên xuất hiện những màn ám sát nhắm vào ba người bọn ta.
Nhưng ta vốn chẳng hề sợ hãi.
Trưởng Công Chúa phong ta làm Thiên hạ Binh mã Đại Nguyên soái, nắm giữ toàn bộ binh quyền trong thiên hạ.
Thẩm Anh được phong làm Hộ bộ Thượng thư kiêm Đại chưởng quỹ của Hoàng gia thương hiệu, nắm giữ mạch m.á.u kinh tế của đế quốc.
Mỗi ngày đều có những kẻ thích cảm giác mạnh lén lút lẻn vào Nguyên soái phủ.
Tới một kẻ, ta tiễn một kẻ đi.
Mỗi buổi sáng, hậu viện Nguyên soái phủ đều xếp ngay ngắn một hàng xác chếc đã bị ta l*t s*ch đồ quý giá.
Lục xác, trở thành trò chơi bốc thăm may mắn mà ta mong chờ nhất mỗi sáng.
"Tên sát thủ này thật nghèo kiết xác, ngay cả một chiếc răng vàng cũng không có."
Ta đá đá cái xác dưới đất, chê bai vứt thanh kiếm sắt hoen gỉ sang một bên.
Phó tướng đứng bên cạnh nghiêm túc ghi chép: "Nguyên soái, đây là đợt thứ bảy trong tháng này rồi. Xác chếc này xử lý ra sao?"
"Theo quy cũ mà làm, kéo đến bãi tha ma ngoài thành. Số binh khí thu được thì nung chảy đúc nông cụ, còn ngân phiếu thì nhập kho."
Ta thản nhiên sắp xếp mọi việc.
Chỉ cần lợi ích đầy đủ, những tiếng phản đối ắt sẽ dần dần nhỏ lại.
Thẩm Anh thông qua các thủ đoạn thương mại, phân phối lại tài sản của cả nước.
Chưa đầy ba năm, quốc lực của triều ta đã trở nên cực kỳ hùng mạnh.
Bách tính an cư lạc nghiệp, vị thế của nữ tử được nâng cao chưa từng có trong lịch sử.
Trên triều đình, không còn kẻ nào dám lảm nhảm chuyện "mái gà gáy sáng" nữa.
Bởi vì những kẻ dám hé môi, hoặc là đã phá sản lang thang đầu đường, hoặc là đã nằm ở bãi tha ma làm mồi cho c.h.ó hoang rồi.
11.
Sau khi thiên hạ thái bình, ta hoàn toàn nhàn rỗi.
Không có giặc để đánh, đồng nghĩa với việc không có thu nhập hợp pháp từ việc lục xác.
Ta chỉ đành mỗi ngày ngồi trong Nguyên soái phủ mà thở dài đếm số bổng lộc quốc khố ban xuống.
Bệ hạ hiểu rõ bản tính của ta, để biểu dương công trạng, người đặc biệt ban cho ta một "món quà lớn".
Hơn chục thế gia công tử ăn mặc lộng lẫy, diện mạo khôi ngô, được đưa thẳng vào Nguyên soái phủ.
Tên thái giám dẫn đầu vẻ mặt đầy nịnh nọt: "Nguyên soái, đây đều là những tài tử được các đại gia tộc trong kinh thành tuyển chọn kỹ lưỡng. Bệ hạ nói, ngài đến nay vẫn chưa thành thân, đặc biệt ban những người này đến để sung túc hậu viện, giúp ngài nối dõi tông đường."
Ta ngồi trên ghế thái sư, nhìn hàng nam tử đang đứng dàn hàng ngang phía dưới.
Kẻ thì làm bộ thanh cao, người lại âm thầm đưa tình.
Ta chọn vài kẻ trông thuận mắt ở lại làm việc, còn lại đều tống cổ hết đi đào than.
Đêm đó, Bệ hạ và Thẩm Anh cải trang vi hành đến Nguyên soái phủ.
Ba người bọn ta cùng ngồi trên nóc nhà uống rượu.
Thẩm Anh cầm bàn tính vàng, cười đến run cả người: "Ải Đường à Ải Đường, ngươi tống hết đám công tử nhà thế gia đi đào than, giờ mấy lão già đó đang khóc đến sưng cả mắt, lại còn phải tốn tiền mua bảo hộ từ chỗ ta đấy."
Nữ hoàng bệ hạ nâng chén rượu, cụng với ta một cái.
"Làm tốt lắm. Những thế gia đó đưa nam nhân tới, chẳng qua chỉ muốn liên hôn để thâm nhập vào quân quyền. Chiêu này của ngươi, trực tiếp cắt đứt mọi mộng tưởng của bọn chúng."
Ta ngửa cổ uống cạn chén rượu, nhìn ngắm đầy trời tinh tú, cảm thán gật đầu.
"Chút tình yêu hay danh phận gì đó, tất cả đều chẳng thực tế và đáng yêu bằng bạc tiền quyền lực trong túi."
“ Phải”
“Phải”
“Haha”
HẾT