Ải Đường

Chương 2

Một nghìn lượng vàng.

 

Ta không chút do dự, rút thanh mái chèo sắt đã được cải tạo đeo sau lưng ra.

 

Tên hộ vệ cầm đầu thấy vậy liền cười khinh khỉnh:” Con thôn nữ ở đâu ra, muốn tiền đến đ.i.ê.n rồi hả? Anh em, chém chếc nó luôn!”

 

Hắn vung đao chém tới phía ta.

 

Ta nghiêng người tránh lưỡi đao, mái chèo sắt trong tay mang theo tiếng gió rít, bổ thẳng vào đầu gối hắn.

 

Tiếng xương gãy vang lên giòn giã.

 

Tên hộ vệ cầm đầu gào thét ngã nhào xuống đất.

 

Bốn tên còn lại thấy vậy, lập tức không còn dám coi thường, vung đao bao vây lấy ta.

 

Ta không đánh theo lối thường, mái chèo cứ nhằm vào khớp xương và hạ bàn yếu ớt của bọn chúng mà đánh.

 

Mỗi lần vung lên, chắc chắn sẽ có một tiếng xương gãy giòn vang.

 

Chỉ trong mười nhịp thở.

 

Năm tên hộ vệ đều nằm la liệt trên đất, tay chân gãy vụn, kêu khóc không ngừng.

 

Ta vác mái chèo đi tới trước mặt Thẩm Anh.

 

“Một nghìn lượng vàng, trả ngay hay viết giấy nợ đây?”

 

Thẩm Anh nhìn đám đàn ông đang kêu la trên đất, rồi lại nhìn ta.

 

Nàng gỡ miếng ngọc bài trên cổ xuống ném cho ta: “Đây là tín vật của Đại thông tiền trang ở Giang Nam, cầm bài này có thể rút ra một nghìn lượng vàng bất cứ lúc nào. Ta tên Thẩm Anh, ngươi tên gì?”

 

“Ải Đường”.

 

Ta cầm ngọc bài lên, kiểm tra kỹ chất liệu, xác nhận là hàng thật.

 

Thẩm Anh lau bùn trên mặt, nhìn chằm chằm vào ta bằng ánh mắt rực lửa.

 

“Ải Đường, bản lĩnh võ công này của ngươi mà ở cái làng chài rách nát này thì quá phí phạm, có hứng thú làm một vố lớn với ta không?”

 

Ta nhướng mày: “Lớn cỡ nào?”

 

“Không sợ ngươi cười, công tử của Tri phủ trên danh nghĩa là muốn nạp ta làm th.i.ế.p, nhưng thực chất là muốn thôn tính tuyến đường vận chuyển của nhà họ Thẩm.”

 

...

 

Thẩm Anh ánh mắt lạnh băng: “Phụ thân ta già rồi, cũng sợ chếc, lão sợ quyền thế của Tri phủ nên đã đồng ý hôn sự này, định đóng gói ta gửi đi.”

 

Ta nhíu mày, chuyện này chẳng khác gì những gì lão Ải đã làm với ta.

 

Nàng cười lạnh: “Bọn chúng nằm mơ đi! Ta đã đốt sạch dinh thự chính của nhà họ Thẩm rồi, toàn bộ bản vẽ cốt lõi và nhật ký hải trình ta đều mang ra ngoài.

 

Ta ở nhà họ Thẩm bao nhiêu năm nay không phải là uổng phí, chuyện trên mặt sông không ai hiểu rõ hơn ta. Ta muốn thành lập đội tàu riêng, nuốt chửng cảng chợ đen mà Tri phủ đang nắm giữ, tự mình làm chủ vùng Giang Nam”!

 

Ta nhìn người phụ nữ đầy dã tâm này, trong mắt lóe lên sự tán thưởng.

 

Làng bọn ta quanh năm nằm ở cửa sông, chủ yếu làm nghề chài lưới và vận tải.

 

Làm những việc nguy hiểm nhất, nhưng tiền bạc thì bị lũ quan lại kia nuốt mất chín phần, tiền đến tay chỉ còn lại chút mảnh vụn, chẳng đủ cơm ăn.

 

Nếu chuyện này của Thẩm Anh làm thành công, có lẽ bọn ta có thể bàn lại chuyện chia chác.

 

Ta gõ nhẹ mái chèo sắt trong tay, ánh mắt bừng sáng.

 

" Ngươi cần ta làm gì?"

 

"Ta cần ngươi giúp ta trấn giữ cục diện."

 

Thẩm Anh tiện tay lau vệt bùn trên mặt, bỗng nhiên bật cười.

 

"Một hợp tác giả dứt khoát, tuyệt đối không nói nhảm với nam nhân như ngươi thật tốt. Lợi nhuận kiếm được, chúng ta chia năm năm."

 

"Quan trọng nhất là, ta có đường lui, có thể bảo đảm mạng sống của ngươi và ta."

 

Chia năm năm.

 

Đó sẽ là vàng bạc vô kể, tốt hơn vạn lần kiếp làm th.i.ế.p!

 

Ta đưa tay ra, nắm lấy cổ tay nàng: "Thành giao."

 

04.

 

Dựng đội thuyền tất yếu chỗ nào cũng cần bạc.

 

Thẩm Anh bị ép gả, nghèo rớt mồng tơi, chỉ có thể là ta đầu tư cho nàng trước!

 

Ta dứt khoát dẫn nàng đến chỗ giấu bảo vật của ta.

 

Nơi này là một hang đá tự nhiên, chỉ khi thủy triều rút mới lộ ra cửa hang.

 

Ta giấu hết những viên dạ minh châu, nhẫn ngọc, ngọc bội mò được từ các xác chếc vào khe đá sâu trong hang.

 

Ta cùng Thẩm Anh lội nước ngang đầu gối đi vào trong hang.

 

Vừa đi được nửa đường, ta đột nhiên dừng bước.

 

 

Không đúng lắm.

 

Trong không khí thoang thoảng mùi thuốc súng nồng nặc.

 

"Có kẻ từng đến đây."

 

Ta hạ thấp giọng, che chắn Thẩm Anh phía sau.

 

Lời vừa dứt, phía sâu trong hang động bỗng thắp sáng hơn mười ngọn đuốc.

 

Một đội binh lính mặc giáp trụ tinh xảo bước ra từ bóng tối, bao vây lấy chúng ta.

 

Binh lính dạt ra, một trung niên nam nhân vẻ mặt âm hiểm chậm rãi đi tới.

 

Hắn đang nghịch viên dạ minh châu ta giấu trong khe đá.

 

"Bản tọa chính là Trấn Ải Đại tướng quân đương triều, phụng chỉ tìm kiếm Tề Vương và Thái Tử mất tích."

 

Nam nhân trung niên ánh mắt âm lạnh khóa chặt lấy ta, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười tàn nhẫn.

 

"Bản tọa lục soát khắp trăm dặm ải vực, cuối cùng cũng tìm được dạ minh châu tùy thân của Tề Vương trong cái động rách nát này. Nha đầu, Tề Vương và Thái Tử, là ngươi🔪 đúng không?"

 

Ta không cảm xúc nhìn hắn.

 

Xem ra phiền phức sau vụ đắm thuyền đã tìm tới cửa.

 

Trấn Ải Đại tướng quân cười lạnh, ánh mắt quét qua quét lại trên người ta và Thẩm Anh.

 

"Hai tên thứ dân, to gan lớn mật. 🔪 hoàng thân quốc thích, đáng tội tru di cửu tộc. Thế nhưng..."

 

Trong mắt hắn lóe lên vẻ d.â.m tà.

 

"Bộ hạ của bản tọa tìm kiếm trên hòn đảo hoang này mấy ngày rồi, huynh đệ vất vả cả. Hai người nếu chịu ngoan ngoãn hầu hạ bản tọa và huynh đệ, giao hết tài bảo khác ra, bản tọa có thể cân nhắc để cho hai người toàn thây, thậm chí... để cho hai người làm việc hầu hạ trong quân doanh."

 

Ta không chút động tĩnh nhìn về phía Thẩm Anh sau lưng.

 

Tay Thẩm Anh đã lặng lẽ sờ vào hỏa chiết bên hông.

 

Hang động này không chỉ có tài bảo của ta, bên dưới còn thông với một hầm khí gas tự nhiên bỏ hoang. Chỉ cần một đốm lửa, cả hang động sẽ nổ tung.

 

Ta khẽ nháy mắt với nàng.

 

Không cần phí lời, chúng ta đã đạt được đồng thuận.

 

Trấn Ải Đại tướng quân thấy ta không nói gì, tưởng ta sợ hãi, cười lớn bước tới, vươn tay muốn túm cổ áo ta.

 

"Đã không nói, vậy thì c** đ* ra, hầu hạ cho tốt..."

 

Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn sắp chạm vào cổ áo ta, ta lùi lại một bước, đồng thời hét lên với Thẩm Anh: "Châm lửa!"

 

Thẩm Anh không chút do dự rút hỏa chiết, thổi lửa, ném mạnh vào sâu trong hang.

 

Vụ nổ khủng kh.i.ế.p hất văng một nửa tảng đá cửa hang, ngọn lửa nuốt chửng hàng binh lính phía trước.

 

Trấn Ải Đại tướng quân bị khí áp hất bay, đập mạnh vào vách đá.

 

Khói bụi chưa tan, ngoài hang lại truyền đến một tiếng động lớn c.h.ói tai.

 

Không phải chúng ta gây ra.

 

Chúng ta chạy ra ngoài cửa hang.

 

Một chiến thuyền bọc sắt đen ngòm đâm nát rặng đá ngoài cửa hang, ngang nhiên tiến vào ải loan!

 

Trên boong tàu đứng đầy hàng hàng lớp lớp nữ binh áo đen cầm nỏ nặng.

 

Trấn Ải Đại tướng quân bị thương nặng vừa bò dậy từ đống đổ nát, nhìn thấy chiến thuyền sắc mặt tái nhợt ngay lập tức.

 

Ở mũi chiến thuyền, đứng một người đàn bà mặc nhuyễn giáp màu vàng kim sẫm sát người.

 

Nàng ta một chân giẫm lên mạn tàu, tay xách một chiếc bao tải đang rỉ m.á.u.

 

Người đàn bà nhìn xuống Trấn Ải Đại tướng quân, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy 🔪 khí khiến người ta kh.i.ế.p sợ.

 

"Trấn Ải lão cẩu, không phải ngươi đang tìm đương kim Thánh thượng sao?"

 

Người đàn bà tiện tay ném bao tải xuống bãi cát.

 

Bao tải mở ra, một cái đầu già nua đeo vương miện lăn ra, chếc không nhắm mắt.