Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta?

Chương 9

Hoàng hậu liên tục lắc đầu, lại quay sang nói với Tạ Ngộ vừa bước ra khỏi Ngự Thư Phòng:

“Ngươi phải đối xử tốt với nàng, đừng để đám nam nhân lung tung cướp mất Vương phi của mình!”

30

“Nàng ta bị sao vậy?”

Tạ Ngộ cảm thấy khó hiểu.

Thế là ta đành kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra.

“Cũng xem như nàng ta còn chút lương tâm.”

Tạ Ngộ nghe xong gật đầu.

“Nàng ta nên phạt Bùi Thuật thêm một trận mới phải, ai bảo ngày nào hắn cũng kiêu ngạo như vậy!”

“Hoàng hậu nương nương thật sự là người rất tốt.”

Ta đáp.

“Những ngày qua ta vào cung tính sổ, được ăn ngon uống ngon, nàng ấy cũng không làm khó ta.”

Tạ Ngộ cố nhịn xúc động muốn trợn mắt.

“Đó là bởi vì nàng ta có việc cần nhờ nàng.”

“Hoàng hậu xuất thân từ Chu thị, người của Chu gia không có ai dễ đối phó.”

“Nàng ta hao tâm tổn trí gả cho Hoàng huynh, hiện giờ làm chủ hậu cung, tiền triều hậu cung gần như đều là thiên hạ của Chu gia.”

“Ta cảm thấy chàng đã có thành kiến từ trước, nghĩ Hoàng hậu nương nương quá xấu xa.”

Ta vẫn không đồng ý với Tạ Ngộ.

“Tình cảm giữa Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương rõ ràng rất tốt.”

“Hừ, đó gọi là diễn kịch trước mặt người khác.”

Tạ Ngộ tức tối nói.

Không ngờ ngày hôm sau, Tạ Ngộ thật sự nói đúng.

Hoàng thượng nổi giận đùng đùng chạy đến, đuổi toàn bộ người trong điện ra ngoài.

Ta cùng cung nữ thân cận của Hoàng hậu đứng ngoài nghe lén:

“Trẫm vừa sai Đại Lý Tự bắt đầu điều tra vụ gian lận khoa cử, hôm nay chủ khảo Trần Nhậm đã bị sát hại ngay tại nhà.”

“Mật thư ấy hôm qua Hoàng hậu từng đến Ngự Thư Phòng xem qua.”

“Chu gia quả thật sinh được một nữ nhi tốt như nàng.”

“Bệ hạ nói vậy là có ý gì? Người cho rằng thần thiếp sai người truyền tin về Chu phủ sao?”

“Thần thiếp chưa từng làm.”

“Có làm hay không, Hoàng hậu tự mình rõ nhất.”

“Bệ hạ đã không tin, thần thiếp cũng chẳng còn gì để nói.”

“Được! Trẫm không tin Chu gia có thể g.i.ế.c sạch tất cả người trong thiên hạ!”

……

Chỉ nghe một tiếng động lớn, cửa điện bị đẩy tung.

Cung nữ kéo ta cúi đầu, tránh vị Đế vương đang nổi giận đùng đùng.

Đợi Hoàng thượng rời đi, ta nhìn qua khe cửa vào bên trong.

Hoàng hậu trước nay luôn bình tĩnh không lay động, giờ lại đang lén lau nước mắt.

31

Hôm ấy, ta không tính sổ sách.

Ta đến tiểu trù phòng, làm cho Hoàng hậu một bát tô sơn.

“Hoàng hậu nương nương, người nếm thử đi.”

Hoàng hậu nâng bát lên, ăn một miếng.

Đôi mắt nàng khẽ mở lớn:

“Ngon.”

“Lạnh lạnh mát mát, quả thật giải nhiệt.”

“Đây là tô sơn. Trước kia mỗi khi không vui, chưởng quầy tiệm điểm tâm từng dạy ta làm.”

Ta ra hiệu Hoàng hậu ăn thêm một chút.

“Bà ấy nói ăn chút đồ ngọt, tâm trạng sẽ vui hơn.”

Hoàng hậu mỉm cười:

“Ngươi đã nói vậy, nếu hôm nay bổn cung muốn ăn cả một thùng thì sao?”

Ta hơi khó xử:

“Không phải không thể làm, chỉ là ta sợ nương nương ăn nhiều, dạ dày không chịu nổi.”

Hoàng hậu càng cười vui vẻ hơn.

“Chẳng trách bọn họ đều thích ngươi.”

“Tính tình như ngươi, gả cho Hoài Vương quả thật rất thích hợp.”

“Hắn chơi bời lêu lổng, hậu viện lại sạch sẽ, còn thích ngươi, sẽ không để ngươi chịu khổ.”

“Ban đầu nương nương muốn gả Vân Chiêu cho Hoài Vương, cũng là vì suy nghĩ như vậy sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta bừng tỉnh hiểu ra.

“Ngươi rất thông minh.”

Hoàng hậu gật đầu.

“Đáng tiếc Vân Chiêu lại ngốc hơn ngươi.”

Nàng vừa dứt lời, một cung nữ bước vào.

“Nương nương, vừa rồi Ngự Thư Phòng truyền tin, hôm nay Bệ hạ đã đến chỗ Trần Quý phi.”

Cung nữ không dám nhìn Hoàng hậu.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Không sao.”

“Cũng đâu phải lần đầu.”

Hoàng hậu tuy nói như vậy, nhưng ta thấy sắc mặt bà không được tốt.

32

Tạ Ngộ vẫn như thường lệ đến đón ta về nhà.

Ta kể cho hắn nghe chuyện hôm nay Hoàng đế và Hoàng hậu cãi nhau.

“Chuyện này nàng không cần xen vào.”

“Tranh chấp quyền thế không phải việc nàng có thể xoay chuyển.”

Tạ Ngộ khuyên ta.

“Nhưng ta biết rõ mà.”

“Hôm Chu phủ gửi thư đến, ta cũng có mặt. Hoàng hậu nương nương còn chưa xem đã sai người đốt đi.”

Ta lên tiếng giải thích thay Hoàng hậu.

“Trên danh nghĩa nàng là Vương phi của ta, đương nhiên nàng ta phải diễn kịch cho nàng xem.”

“Hoàng hậu gả cho Hoàng huynh vốn là một nước cờ của Chu gia.”

“Hôm nay Hoàng huynh cũng rất tức giận. Chẳng lẽ Hoàng huynh không bị tổn thương sao?”

Tạ Ngộ nói.

“Bệ hạ quả thật rất tức giận, nhưng người vẫn có thể đến chỗ Trần Quý phi ngủ.”

“Như vậy chứng tỏ người cũng đâu quá để tâm?”

Ta hỏi ngược lại.

“Chuyện này…”

Tạ Ngộ nghẹn lời, không dám phản bác thêm.

“Chàng hoàn toàn không hiểu. Hoàng hậu nương nương rất để tâm đến Hoàng thượng.”

“Ta không tin nương nương là người như chàng nói. Hôm nay nàng ấy đau lòng lắm, ta làm tô sơn cho nàng ấy mà nàng ấy cũng chỉ vui lên được một chút.”

“Cái gì? Nàng làm tô sơn cho nàng ta?”

Trong một đống lời của ta, Tạ Ngộ chỉ chú ý đến đồ ăn.

Ta trợn mắt nhìn hắn:

“Phải.”

“Theo ta thấy, Hoàng hậu chỉ muốn lừa tô sơn của nàng ăn thôi.”

“Ta không quan tâm. Ta cũng rất đau lòng! Nàng làm tô sơn cho nàng ta mà không làm cho ta!”

Tạ Ngộ giống hệt một đứa trẻ, tức tối trừng mắt nhìn ta.

“Chàng chẳng đau lòng chút nào. Chàng còn có sức bênh vực Bệ hạ!”

“Hoàng hậu nương nương đối xử với Hoàng thượng hoàn toàn không phải vì quyền thế. Nàng ấy nhớ rõ mọi sở thích của Bệ hạ.”

“Nhớ cả chuyện Bệ hạ thuở nhỏ từng nhiễm phong hàn, mỗi khi trời nổi gió đều muốn ho.”

“Lê hấp đường phèn, xuyên bối tỳ bà, ngay cả những món canh đưa đến Ngự Thiện Phòng cũng đều do nàng ấy tự tay làm.”

“Đến y phục Thượng Cung Cục may cho Bệ hạ, có vài chi tiết cũng do nương nương đích thân căn dặn phải sửa thế nào.”

Tạ Ngộ vẫn không chịu tin.

“Đó là vì Hoàng hậu muốn lấy lòng Hoàng huynh.”

“Vậy sau này ta sẽ không làm bánh cho chàng nữa.”

Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy Tạ Ngộ ngốc đến vậy.

“Vì sao?”

Hắn còn hỏi lại ta.

“Bởi vì ta không cần lấy lòng Hoài Vương điện hạ.”

Tạ Ngộ cứng họng. Hắn đứng sững tại chỗ hồi lâu mới đuổi theo ta.

“Không phải, chuyện giữa Hoàng huynh và Hoàng hậu thì có gì để so sánh với chúng ta?”

“Không đúng, nàng nói Hoàng hậu làm như vậy vì yêu Hoàng huynh, vậy nàng đối với ta…”

“Điện hạ nghĩ nhiều rồi. Ta cũng giống Hoàng hậu nương nương, chỉ là có việc muốn nhờ chàng mà thôi.”

Ta không nhìn Tạ Ngộ, chỉ tự mình bước về phía trước.

“Ta sai rồi, ta sai rồi còn không được sao?”

“Nàng đừng mặc kệ ta…”