Hắn nhìn ta, vẻ chua chát vừa rồi đã hoàn toàn biến mất.
23
Ngày hôm sau, ta được Hoàng đế triệu vào cung.
Khác với lần đầu, lần này chỉ có một mình ta.
Ta hoàn toàn không hiểu quy củ trong cung. Ta từng nghĩ phải học, nhưng Tạ Ngộ nói không cần, hắn có thể dạy ta.
Thế nhưng hắn chưa từng dạy ta phải hành lễ thế nào, mà chỉ dạy ta cách nói “bình thân” với cung nhân…
Thành ra ta chỉ có thể dựa theo ký ức lần đầu vào cung để hành lễ với Hoàng đế.
Không ngờ ta vừa khom người, phía trên đã truyền đến giọng nói của Hoàng đế:
“Miễn những lễ nghi sáo rỗng ấy đi.”
“Ngồi xuống đi.”
Ta gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Nghe nói hôm qua ngươi cùng Hoài Vương đi phá một sòng bạc?”
Đối diện với câu hỏi của Hoàng đế, ta gật đầu.
“Trẫm đã sai người điều tra. Ngươi là cô nhi.”
“Thuở nhỏ từng bị bọn buôn người bắt đi, khó khăn lắm mới trốn thoát.”
“Hộ tịch hiện tại của ngươi hẳn cũng do Bùi Thuật làm giúp.”
“Xuất thân như vậy quả thật rất dễ bị người ta chỉ trích.”
Không thể nghe ra cảm xúc trong lời Hoàng đế.
Ta chỉ có thể học theo những gì viết trong thoại bản, đứng dậy quỳ xuống.
“Dân nữ tự biết thân phận thấp hèn, không xứng với Vương gia.”
“Mối hôn sự giữa dân nữ và Vương gia vốn chỉ là một sự cố. Nếu Bệ hạ muốn dân nữ rời khỏi Vương gia, dân nữ tuyệt đối không oán trách.”
Lời vừa dứt, Hoàng đế trước mặt lại kinh hãi biến sắc.
Đúng lúc người định mở miệng, Tạ Ngộ đã xông vào.
“Hoàng huynh, ta và Vương phi yêu nhau thì có gì sai?”
“Vì sao huynh lại muốn chia rẽ chúng ta?”
“Ta hận huynh!”
Tạ Ngộ không cho Hoàng đế cơ hội nói chuyện, kéo ta chạy thẳng ra ngoài.
24
Ta bị Tạ Ngộ kéo chạy khắp Hoàng cung.
Mặt hắn tức đến đỏ bừng.
“Nàng tuyệt đối đừng đồng ý với Hoàng huynh ta.”
“Nếu nàng rời đi, ta biết phải cưới ai đây?”
Tạ Ngộ dừng bước, quay đầu nhìn ta.
Bị hắn nhìn như vậy, mặt ta dần nóng lên.
“Những lời ta nói vốn là sự thật.”
“Hoàng thượng cũng nói rồi, thân phận của ta không chịu nổi điều tra. Nếu bị công khai, bọn họ sẽ lấy ta làm cớ để công kích Vương gia.”
Ta nhỏ giọng phản bác.
“Công kích ta? Ta bị công kích còn ít sao?”
“Hay là… nàng cảm thấy thanh danh ta quá tệ, không xứng với nàng?”
Tạ Ngộ đột nhiên chuyển lời, khiến ta nghe đến ngẩn người.
“Ta không có.”
“Vương gia rất tốt.”
Ta vội vàng nói.
“Vậy nàng còn muốn rời khỏi ta?”
Tạ Ngộ truy hỏi.
“Ta sai rồi, Vương gia. Sau này ta sẽ không nói như vậy nữa.”
Tạ Ngộ giống hệt một đứa trẻ, ta chỉ có thể thuận theo lời hắn mà dỗ dành.
“Ta tạm tin nàng.”
Sắc mặt Tạ Ngộ dịu đi đôi chút.
“Còn nữa, vừa rồi nàng gọi ta là Vương gia ba lần.”
“Ba bữa tiếp theo, nàng đừng hòng được ăn cơm!”
25
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ sau ngày ta bị Hoàng đế triệu vào cung, Tạ Ngộ không tiếp tục vào chầu nữa.
Ngay cả đến Lễ bộ cho có lệ cũng miễn luôn.
Hoàng đế sai người đến Vương phủ mời, hắn cũng nhất quyết không đi.
Hắn nói phải ở bên trông chừng ta, không thể để người khác gọi ta đi mất lần nữa.
Muốn hắn vào chầu cũng được, với điều kiện ta phải đi theo.
Hoàng đế bị Tạ Ngộ chọc tức không nhẹ.
Suốt nửa tháng ấy, Tạ Ngộ sống vô cùng nhàn nhã.
Cuối cùng, trong một bữa trưa, ta không nhịn được hỏi:
“Thật ra có phải chàng chỉ không muốn vào chầu không?”
Bàn tay đang gắp thức ăn của Tạ Ngộ khựng lại. Một lúc lâu sau, con ngươi hắn đảo một vòng rồi đặt mạnh đũa xuống.
“Nàng lại nghi ngờ tình cảm ta dành cho nàng?”
“Ta đau lòng rồi. Nửa năm tới ta sẽ không đi dự buổi chầu sớm nữa!”
Ta: “…”
Tạ Ngộ quả nhiên nói được làm được, vẫn luôn không chịu vào chầu.
Nhưng hắn có thể lười biếng, ta lại không thể.
Hoàng hậu sai người triệu ta vào cung, nói muốn ta hỗ trợ chuẩn bị cung yến.
Ta sợ Tạ Ngộ biết sẽ lại nổi giận, chỉ có thể giấu hắn lén vào cung.
“Thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
Ta dựa theo trí nhớ hành lễ với Hoàng hậu, sau đó đứng lên.
“To gan!”
Ta vừa đứng dậy, ma ma bên cạnh Hoàng hậu đã hét lớn, khiến ta giật mình.
“Nương nương còn chưa bảo ngươi đứng dậy, sao ngươi dám tự tiện bình thân?”
“Nhưng… Vương gia nói rằng sau khi hành lễ có thể lập tức đứng lên.”
Ta nhớ lại lời Tạ Ngộ từng dạy.
“Chàng nói sẽ không có ai cứ bắt người khác quỳ mãi, trừ khi…”
Ta nhìn Hoàng hậu, không dám nói hết.
“Trừ khi gì?”
Hoàng hậu hỏi.
“Trừ khi là kẻ biến thái.”
“Thôi, ngươi ngồi xuống đi.”
Khóe miệng Hoàng hậu co giật, tức đến mức liên tục uống trà hạ hỏa.
26
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đây là sổ sách của Thượng Cung Cục.”
Hoàng hậu sai cung nhân ném cho ta một cuốn sổ dày cộp.
“Tổ chức cung yến nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng từ chi phí đến món ăn, rượu dùng đều không dễ dàng.”
“Bổn cung cho rằng muốn tổ chức tốt cung yến thì trước tiên phải hiểu rõ các khoản chi tiêu.”
“Nghe nói ngươi xuất thân thấp hèn, lớn lên nơi phố chợ, chẳng lẽ ngay cả chữ cũng không biết?”
Thấy ta hồi lâu không nói gì, Hoàng hậu không nhịn được lên tiếng chế giễu.
“Nương nương, sổ sách này có sai sót.”
Ta chậm rãi lên tiếng. Hoàng hậu khinh thường cười:
“Sai sao? Ngươi xem hiểu được à?”
Ta đẩy sổ sách đến trước mặt nàng.
“Nương nương xem chỗ này. Cộng lại chỉ có ba trăm năm mươi lượng bảy quan tiền, nhưng cuối cùng lại ghi đã tiêu năm trăm lượng.”
“Ta mới xem hai ba trang, phía trước e rằng còn sai nhiều hơn.”
Sắc mặt Hoàng hậu lập tức trắng bệch.
“Ngươi… sao có thể?”
Nàng giật lấy sổ sách, nhưng tính toán nửa ngày, ngay cả bàn tính cũng gảy sai.
Cuối cùng, nàng tức đến mức ném bàn tính xuống, gọi ma ma bên cạnh tới:
“Ngươi tính cho bổn cung xem, có phải thật sự sai không?”
Ma ma lộ vẻ khó xử:
“Nương nương, nô tỳ không biết tính toán…”
Hoàng hậu sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Cuối cùng, nàng hỏi hết cung nhân trong cung mình, rồi còn phải gọi người phụ trách ghi sổ của Thượng Cung Cục tới đối chất.
23
Ngày hôm sau, ta được Hoàng đế triệu vào cung.
Khác với lần đầu, lần này chỉ có một mình ta.
Ta hoàn toàn không hiểu quy củ trong cung. Ta từng nghĩ phải học, nhưng Tạ Ngộ nói không cần, hắn có thể dạy ta.
Thế nhưng hắn chưa từng dạy ta phải hành lễ thế nào, mà chỉ dạy ta cách nói “bình thân” với cung nhân…
Thành ra ta chỉ có thể dựa theo ký ức lần đầu vào cung để hành lễ với Hoàng đế.
Không ngờ ta vừa khom người, phía trên đã truyền đến giọng nói của Hoàng đế:
“Miễn những lễ nghi sáo rỗng ấy đi.”
“Ngồi xuống đi.”
Ta gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Nghe nói hôm qua ngươi cùng Hoài Vương đi phá một sòng bạc?”
Đối diện với câu hỏi của Hoàng đế, ta gật đầu.
“Trẫm đã sai người điều tra. Ngươi là cô nhi.”
“Thuở nhỏ từng bị bọn buôn người bắt đi, khó khăn lắm mới trốn thoát.”
“Hộ tịch hiện tại của ngươi hẳn cũng do Bùi Thuật làm giúp.”
“Xuất thân như vậy quả thật rất dễ bị người ta chỉ trích.”
Không thể nghe ra cảm xúc trong lời Hoàng đế.
Ta chỉ có thể học theo những gì viết trong thoại bản, đứng dậy quỳ xuống.
“Dân nữ tự biết thân phận thấp hèn, không xứng với Vương gia.”
“Mối hôn sự giữa dân nữ và Vương gia vốn chỉ là một sự cố. Nếu Bệ hạ muốn dân nữ rời khỏi Vương gia, dân nữ tuyệt đối không oán trách.”
Lời vừa dứt, Hoàng đế trước mặt lại kinh hãi biến sắc.
Đúng lúc người định mở miệng, Tạ Ngộ đã xông vào.
“Hoàng huynh, ta và Vương phi yêu nhau thì có gì sai?”
“Vì sao huynh lại muốn chia rẽ chúng ta?”
“Ta hận huynh!”
Tạ Ngộ không cho Hoàng đế cơ hội nói chuyện, kéo ta chạy thẳng ra ngoài.
24
Ta bị Tạ Ngộ kéo chạy khắp Hoàng cung.
Mặt hắn tức đến đỏ bừng.
“Nàng tuyệt đối đừng đồng ý với Hoàng huynh ta.”
“Nếu nàng rời đi, ta biết phải cưới ai đây?”
Tạ Ngộ dừng bước, quay đầu nhìn ta.
Bị hắn nhìn như vậy, mặt ta dần nóng lên.
“Những lời ta nói vốn là sự thật.”
“Hoàng thượng cũng nói rồi, thân phận của ta không chịu nổi điều tra. Nếu bị công khai, bọn họ sẽ lấy ta làm cớ để công kích Vương gia.”
Ta nhỏ giọng phản bác.
“Công kích ta? Ta bị công kích còn ít sao?”
“Hay là… nàng cảm thấy thanh danh ta quá tệ, không xứng với nàng?”
Tạ Ngộ đột nhiên chuyển lời, khiến ta nghe đến ngẩn người.
“Ta không có.”
“Vương gia rất tốt.”
Ta vội vàng nói.
“Vậy nàng còn muốn rời khỏi ta?”
Tạ Ngộ truy hỏi.
“Ta sai rồi, Vương gia. Sau này ta sẽ không nói như vậy nữa.”
Tạ Ngộ giống hệt một đứa trẻ, ta chỉ có thể thuận theo lời hắn mà dỗ dành.
“Ta tạm tin nàng.”
Sắc mặt Tạ Ngộ dịu đi đôi chút.
“Còn nữa, vừa rồi nàng gọi ta là Vương gia ba lần.”
“Ba bữa tiếp theo, nàng đừng hòng được ăn cơm!”
25
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ sau ngày ta bị Hoàng đế triệu vào cung, Tạ Ngộ không tiếp tục vào chầu nữa.
Ngay cả đến Lễ bộ cho có lệ cũng miễn luôn.
Hoàng đế sai người đến Vương phủ mời, hắn cũng nhất quyết không đi.
Hắn nói phải ở bên trông chừng ta, không thể để người khác gọi ta đi mất lần nữa.
Muốn hắn vào chầu cũng được, với điều kiện ta phải đi theo.
Hoàng đế bị Tạ Ngộ chọc tức không nhẹ.
Suốt nửa tháng ấy, Tạ Ngộ sống vô cùng nhàn nhã.
Cuối cùng, trong một bữa trưa, ta không nhịn được hỏi:
“Thật ra có phải chàng chỉ không muốn vào chầu không?”
Bàn tay đang gắp thức ăn của Tạ Ngộ khựng lại. Một lúc lâu sau, con ngươi hắn đảo một vòng rồi đặt mạnh đũa xuống.
“Nàng lại nghi ngờ tình cảm ta dành cho nàng?”
“Ta đau lòng rồi. Nửa năm tới ta sẽ không đi dự buổi chầu sớm nữa!”
Ta: “…”
Tạ Ngộ quả nhiên nói được làm được, vẫn luôn không chịu vào chầu.
Nhưng hắn có thể lười biếng, ta lại không thể.
Hoàng hậu sai người triệu ta vào cung, nói muốn ta hỗ trợ chuẩn bị cung yến.
Ta sợ Tạ Ngộ biết sẽ lại nổi giận, chỉ có thể giấu hắn lén vào cung.
“Thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
Ta dựa theo trí nhớ hành lễ với Hoàng hậu, sau đó đứng lên.
“To gan!”
Ta vừa đứng dậy, ma ma bên cạnh Hoàng hậu đã hét lớn, khiến ta giật mình.
“Nương nương còn chưa bảo ngươi đứng dậy, sao ngươi dám tự tiện bình thân?”
“Nhưng… Vương gia nói rằng sau khi hành lễ có thể lập tức đứng lên.”
Ta nhớ lại lời Tạ Ngộ từng dạy.
“Chàng nói sẽ không có ai cứ bắt người khác quỳ mãi, trừ khi…”
Ta nhìn Hoàng hậu, không dám nói hết.
“Trừ khi gì?”
Hoàng hậu hỏi.
“Trừ khi là kẻ biến thái.”
“Thôi, ngươi ngồi xuống đi.”
Khóe miệng Hoàng hậu co giật, tức đến mức liên tục uống trà hạ hỏa.
26
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đây là sổ sách của Thượng Cung Cục.”
Hoàng hậu sai cung nhân ném cho ta một cuốn sổ dày cộp.
“Tổ chức cung yến nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng từ chi phí đến món ăn, rượu dùng đều không dễ dàng.”
“Bổn cung cho rằng muốn tổ chức tốt cung yến thì trước tiên phải hiểu rõ các khoản chi tiêu.”
“Nghe nói ngươi xuất thân thấp hèn, lớn lên nơi phố chợ, chẳng lẽ ngay cả chữ cũng không biết?”
Thấy ta hồi lâu không nói gì, Hoàng hậu không nhịn được lên tiếng chế giễu.
“Nương nương, sổ sách này có sai sót.”
Ta chậm rãi lên tiếng. Hoàng hậu khinh thường cười:
“Sai sao? Ngươi xem hiểu được à?”
Ta đẩy sổ sách đến trước mặt nàng.
“Nương nương xem chỗ này. Cộng lại chỉ có ba trăm năm mươi lượng bảy quan tiền, nhưng cuối cùng lại ghi đã tiêu năm trăm lượng.”
“Ta mới xem hai ba trang, phía trước e rằng còn sai nhiều hơn.”
Sắc mặt Hoàng hậu lập tức trắng bệch.
“Ngươi… sao có thể?”
Nàng giật lấy sổ sách, nhưng tính toán nửa ngày, ngay cả bàn tính cũng gảy sai.
Cuối cùng, nàng tức đến mức ném bàn tính xuống, gọi ma ma bên cạnh tới:
“Ngươi tính cho bổn cung xem, có phải thật sự sai không?”
Ma ma lộ vẻ khó xử:
“Nương nương, nô tỳ không biết tính toán…”
Hoàng hậu sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Cuối cùng, nàng hỏi hết cung nhân trong cung mình, rồi còn phải gọi người phụ trách ghi sổ của Thượng Cung Cục tới đối chất.