Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta?

Chương 5

Ta cố nén cay nơi sống mũi, lên tiếng đáp trả.

“Còn dám cứng miệng. Tát vào miệng nàng ta cho ta!”

Vân Chiêu bị ta chọc giận không nhẹ.

Mắt thấy cái tát của bà t.ử sắp giáng xuống, bỗng nghe một tiếng động lớn, cửa lớn Bùi phủ bị phá tung.

Là Tạ Ngộ.

Hắn còn dẫn theo một đội thị vệ.

“Hoài Vương, ngài đang làm gì vậy?”

Vân Chiêu giật mình, cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Đây là Bùi phủ, sao ngài có thể dẫn thị vệ xông vào?”

Tạ Ngộ đá văng hai bà t.ử đang khống chế ta, hoàn toàn không để ý đến Vân Chiêu.

“Nàng có bị thương không?”

Ta lắc đầu:

“Ta không sao.”

Ta lo lắng nhìn về phía Bao Kim:

“Bọn họ không cho ta mang Bao Kim đi, còn ngược đãi nó.”

“Còn nhớ ta là người thế nào không?”

Tạ Ngộ khẽ nhướng mày.

Ta ngẩn người:

“Phùng Thời?”

“Ừ!”

Tạ Ngộ lập tức đáp lời, sau đó lại khựng lại.

“Nhưng điều ta muốn nói là, ta là kẻ xấu.”

“Vậy nên còn nói nhảm với nàng ta làm gì? Cứ cướp thẳng!”

16

Theo lệnh của Tạ Ngộ, Bao Kim được cứu xuống.

Vân Chiêu cùng đám nô bộc đều bị thị vệ của hắn khống chế.

“Nàng ta làm hỏng bao nhiêu đồ của nàng?” Tạ Ngộ hỏi.

“Vài bộ y phục, một chiếc bàn tính và mấy món trang sức không đáng tiền mà thôi. Bỏ đi.”

Ta cũng lười truy cứu.

Tạ Ngộ gật đầu:

“Các ngươi làm hỏng mấy bộ y phục của Vương phi. Tuy chúng không đáng tiền, nhưng tình cảm là vô giá.”

“Còn bàn tính và trang sức ấy đều là độc nhất vô nhị, giá trị liên thành.”

“Ta cũng không đòi hỏi quá đáng, bồi thường khoảng năm sáu bảy tám… mười vạn lượng là được.”

Ta kinh ngạc nhìn Tạ Ngộ, lại thấy người này vẫn mặt không đỏ, tim không đập nhanh, tiếp tục nói:

“Ta biết Bùi Thiếu khanh nhà các ngươi xuất thân hàn môn, số tiền này ta sẽ đi tìm Hoàng tẩu đòi.”

“Hoài Vương, ngài… ngài quả thật vô sỉ!”

Vân Chiêu tức giận mắng.

“Khẩu tài của Quận chúa còn kém Bùi Thiếu khanh xa lắm. Học hắn cách mắng bổn vương nhiều một chút đi.”

Tạ Ngộ phất tay, hoàn toàn không để tâm.

Đang chuẩn bị rời đi, Bùi Thuật cũng vội vã trở về.

“Bùi Thiếu khanh, ngươi về đúng lúc lắm.”

“Ngày mai trên triều cứ đàn hặc ta tội cưỡng đoạt ch.ó nhà lành đi.”

Tạ Ngộ kéo ta, ta dắt Bao Kim, hai người một ch.ó đang đi ra ngoài.

“Gâu! Gâu!”

Bao Kim đột nhiên giằng khỏi dây, chạy đến bên chân Vân Chiêu rồi tè một bãi.

“A!”

Vân Chiêu suy sụp hét lớn.

“A Thuật, chàng nhìn nàng ta đi, nhìn bọn họ đi…”

Nàng đáng thương nhìn Bùi Thuật.

Chưa đợi Bùi Thuật lên tiếng, Tạ Ngộ đã nói thêm:

“Bùi Thiếu khanh, vậy ngươi tố cáo thêm một tội là ch.ó nhà ta cậy thế chủ nhân đi!”

17

Bao Kim rất thích Tạ Ngộ, trên xe ngựa cứ l.i.ế.m hắn mãi.

“Cảm ơn ngươi đã thích ta, nhưng ta không có sở thích đoạn tụ đâu.”

Miệng Tạ Ngộ nói vậy, tay lại không ngừng vuốt đầu Bao Kim.

“May mà chàng đến kịp lúc, nếu không ta và Bao Kim đều lành ít dữ nhiều.”

“Khách sáo, khách sáo. Dù sao ta cũng là kẻ ác nổi tiếng khắp kinh thành, ta không cho phép có người đáng ghét hơn mình!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tạ Ngộ phất tay.

“Nhưng hiện giờ Bùi Thuật được Thiên t.ử trọng dụng, Vân Chiêu lại là Quận chúa. Việc vừa rồi của chàng quả thật hơi quá đáng, e rằng ngày mai sẽ bị Bệ hạ trách mắng.”

Ta hơi lo lắng, sợ Tạ Ngộ vì cứu mình mà phải gánh tội.

Tạ Ngộ nghe xong, trầm ngâm một lát.

“Nàng nói đúng. Ngày mai vào triều, nàng dẫn Bao Kim đi cùng ta.”

“Đợi tan buổi chầu, ta sẽ để Bao Kim đến xin lỗi Bùi Thuật.”

Thái độ đột ngột thay đổi của Tạ Ngộ khiến ta ngẩn người.

“Chàng nói thật sao?” Ta hỏi.

“Đương nhiên.”

Tạ Ngộ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c.

……

Nhưng ngày hôm sau, khi ta dẫn Bao Kim đứng ngoài đại điện, thứ nghe được lại là tiếng hét lớn của Tạ Ngộ:

“Bùi Thiếu khanh, chuyện hôm qua thật sự xin lỗi nhé!”

“Chó nhà ta nghịch ngợm, tè lên mặt Quận chúa.”

“Bùi Thiếu khanh, ngươi đừng chối. Chuyện này đúng là lỗi của ch.ó nhà ta!”

“Ngươi tha thứ cho ta đi. Nếu ngươi không tha thứ, ngày nào vào triều ta cũng sẽ cầu xin ngươi, cầu đến khi ngươi chịu tha thứ mới thôi!”

……

18

Sau khi tan buổi chầu, Tạ Ngộ vừa bước ra, Bao Kim đã lập tức chạy tới.

Nó vui vẻ vẫy đuôi, muốn Tạ Ngộ xoa đầu.

“Nhìn ngươi kìa, tè lên người Quận chúa rồi mà giờ còn nhảy nhót vui vẻ thế này.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tạ Ngộ vừa nói vừa xoa đầu Bao Kim.

“Ồ, Bùi Thiếu khanh!”

Tạ Ngộ nhìn thấy Bùi Thuật đang bước ra khỏi đại điện.

Bùi Thuật vừa nhìn thấy Bao Kim liền tăng nhanh bước chân.

Nhưng hắn trước nay luôn chú trọng dáng vẻ trước mặt người ngoài, rất nhanh đã bị Tạ Ngộ đuổi kịp.

“Lại đây, mau xin lỗi Bùi Thiếu khanh đi.”

Tạ Ngộ bế Bao Kim đến trước mặt Bùi Thuật.

Chuyện ch.ó xin lỗi người đúng là lần đầu nghe thấy, các đại thần đi ngang qua đều tò mò nhìn sang.

Bao Kim sủa hai tiếng với Bùi Thuật, sau đó nhấc chân tè thẳng lên người hắn.

“Ta bảo ngươi xin lỗi Bùi Thiếu khanh, ngươi tè lên người ta làm gì?”

“Người ta là Thiếu khanh Đại Lý Tự, đâu phải cái bô!”

Lời vừa dứt, một vài đại thần xung quanh lập tức che miệng cười trộm.

Bao Kim vui vẻ sủa thêm hai tiếng rồi chạy mất.

Ta vội vàng đuổi theo.

Giọng Tạ Ngộ từ phía sau truyền tới:

“Con ch.ó này thật chẳng nghe lời gì cả!”

“Bùi Thiếu khanh cứ yên tâm, đợi ta bắt được nó, ta nhất định dùng đùi gà nhồi cho nó c.h.ế.t no!”

Tạ Ngộ nhanh ch.óng đuổi kịp, chạy đến bên cạnh ta.

Hai người một ch.ó cùng chạy dưới ánh mặt trời.

19

Bởi vì vẫn luôn ở trong Hoài Vương phủ, ta cảm thấy mình không thể chỉ ăn không ở không, ngày thường cũng giúp làm một vài việc trong phủ.

Một hôm, ta đang làm bánh trong bếp thì bị Tạ Ngộ nhìn thấy.

“Sao nàng lại ở trong bếp?”

“Chỉ tiện tay giúp một chút thôi. Ta đâu thể ngày nào cũng chơi bời lêu lổng, chẳng làm việc gì?”

Ta đáp.

Khóe miệng Tạ Ngộ giật giật:

“Nàng đang mắng ta đấy à?”

“Không có.”

Ta lập tức lắc đầu.

Dù sao ngày nào cũng đi khắp nơi gây chuyện cũng khá bận rộn.

Đương nhiên, câu này ta không dám nói ra.

“Đi, bổn vương dẫn nàng ra ngoài làm chính sự!”

Tạ Ngộ kéo ta lên xe ngựa.

Ta hoàn toàn không ngờ, chính sự hắn nói lại là đến sòng bạc…

Tạ Ngộ kéo ta đến trước bàn xúc xắc.