Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta?
Chương 1: 1
GIỚI THIỆU:
Cuối cùng Bùi Thuật cũng sắp cưới ta.
Chỉ là ngày thành thân được ấn định quá gấp, không kịp may riêng giá y, ta đành phải mua một bộ không vừa người.
Nhưng Bùi Thuật nói hôm ấy là ngày lành, nhất định phải thành thân đúng ngày đó.
Trớ trêu thay, ngay trong ngày lành ấy, đoàn rước dâu của chúng ta lại đụng phải đoàn rước dâu của một nhà khác.
May mà Bùi Thuật quan tâm đến ta, vội vàng kéo ta ra khỏi kiệu hoa.
“Nàng cứ đứng đây đợi một lát, cẩn thận đừng để bị thương.”
Thế nhưng cuối cùng, người ta chờ được lại là một giọng nói xa lạ:
“Tân nương ở đây!”
01
Bùi Thuật luôn lấy lý do công vụ bận rộn để hết lần này đến lần khác trì hoãn hôn sự giữa ta và hắn.
Năm đầu tiên đến kinh thành, hắn nói phải đứng vững gót chân trước đã.
“Người ta đều nói quan mới nhậm chức phải đốt ba đống lửa, nào có đạo lý vừa nhậm chức đã vội cưới thê t.ử?”
Bùi Thuật đã trách mắng ta như vậy.
Vì thế, hắn vùi đầu vào công vụ, ngày ngày bôn ba điều tra án tình.
Hắn luôn quên trở về phủ dùng bữa, nhưng sinh thần của Vân Chiêu Quận chúa đương triều lại nhớ rõ ràng không sai một ngày.
Năm thứ hai, hắn đã ngồi vững vị trí Thiếu khanh Đại Lý Tự, cũng nói sẽ cưới ta.
Thế nhưng hôn kỳ vẫn bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Định may hôn phục, hắn bận truy tìm manh mối nên quên mất.
Định tiệc cưới, Vân Chiêu Quận chúa bị nghi trúng cổ độc, cuối cùng cũng không thể thu xếp.
Định ngày thành thân, tháng nào hắn cũng không có thời gian.
“Đại Lý Tự khanh phía trên ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào ta, người trong triều chỉ hận không thể bắt được sai sót của ta.”
“Sở Ý Nhu, nàng có thể hiểu chuyện một chút không?”
Đến năm thứ ba, ta không dám hỏi thêm nữa.
Mỗi lần hỏi, ta đều bị Bùi Thuật trách mắng một trận.
Hắn sẽ nói ta ngày ngày ở trong Bùi phủ, ăn của hắn, dùng của hắn, có gì khác với đã thành thân?
Hắn còn nói ta quá mức nông cạn, ngoài chuyện thành thân ra, từ manh mối vụ án đến tình thế triều đình, ta đều chẳng hiểu gì.
Nhưng Bùi Thuật bỗng nhiên đồng ý cưới ta.
Hôm ấy, hắn tan làm trở về phủ từ rất sớm, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Chúng ta thành thân đi.”
“Ta đã xem qua, mùng hai tháng sau là ngày lành.”
02
“Mùng hai tháng sau? Có phải gấp quá không?”
“May hôn phục, đặt tiệc cưới, chuẩn bị thiệp mời, những chuyện này không thể vội vàng được.”
Tuy trong lòng vui mừng, ta vẫn cảm thấy nghi hoặc.
Bùi Thuật nghe vậy, sắc mặt lập tức lạnh xuống, hất tay ta ra.
“Đây là ngày lành tốt nhất trong mấy năm gần đây, thích hợp cưới gả.”
“Ngoài mùng hai tháng sau, phải năm năm nữa mới có một ngày tốt như vậy.”
“Nếu nàng không muốn, vậy thì đợi thêm năm năm nữa.”
Ta không dám phản bác, vội vàng gật đầu với hắn.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Ta bằng lòng.”
Chỉ cần có thể gả cho Bùi Thuật, chuyện gì ta cũng bằng lòng.
Bởi vì hắn là người thân cuối cùng của ta trên cõi đời này.
Nếu phải đợi thêm năm năm, thật sự quá lâu.
Đến lúc đó, ta sẽ trở thành một cô nương lớn tuổi, nhất định sẽ bị người ta chê cười.
Bùi Thuật thở phào nhẹ nhõm, giọng nói cũng dịu đi rất nhiều.
“Nàng yên tâm, những thứ nên có, ta đều sẽ cho nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cứ như vậy, ta và Bùi Thuật gấp gáp bắt đầu chuẩn bị hôn sự.
Không kịp may riêng hôn phục cũng không sao, mua đồ may sẵn là được.
Không vừa người, Bùi Thuật nói cũng chẳng quan trọng, dù sao chỉ mặc một lần.
Còn tiệc cưới và thiệp mời, Bùi Thuật trước nay luôn chống đối lại chủ động nhận lo liệu.
Nhìn hắn bận rộn vì hôn sự, những nghi ngờ trong lòng ta cũng vơi đi không ít.
Trước khi xuất giá, tân nương không được gặp phu quân tương lai, vì vậy Bùi Thuật thuê cho ta một tòa nhà.
Nơi ấy cách Bùi phủ rất xa.
Như vậy, đoàn rước dâu sẽ phải đi một quãng đường rất dài.
Nhưng ta hoàn toàn không có cơ hội nói ra suy nghĩ ấy, bởi Bùi Thuật căn bản không hề bàn bạc với ta.
Hắn sai quản gia đưa ta đến đó.
Hành lý của ta vừa được đặt vào trong nhà, tiếng vó ngựa đã vang lên, để lại một mình ta trong tòa nhà ấy.
03
May thay, ngày thành thân rất nhanh đã đến.
Ta bị nha hoàn gọi dậy từ sáng sớm, rửa mặt, chải đầu, trang điểm rồi thay y phục.
“Cô nương thật xinh đẹp.”
“Chỉ e đêm nay khi động phòng hoa chúc, đại nhân sẽ nhìn đến ngây người mất.”
Nghe các nàng nói vậy, hai má ta nóng bừng.
Giá y rất chật, dù chưa dùng điểm tâm, ta vẫn bị siết đến gần như không thở nổi.
Nhưng chỉ cần có thể gả cho Bùi Thuật, ta đều không để ý.
Cuối cùng Bùi Thuật cũng đến.
Tiếng chiêng trống và pháo nổ từ ngoài cửa truyền vào. Khăn đỏ phủ xuống, ta được nha hoàn dìu ra ngoài.
“Cô nương, đại nhân mặc hôn phục thật sự vô cùng tuấn tú.”
“Hai người thật xứng đôi.”
Nha hoàn đứng bên cạnh nhỏ giọng nói.
Ta vốn đã căng thẳng, nghe vậy tim càng đập nhanh hơn.
Thật muốn mau ch.óng được nhìn thấy Bùi Thuật.
Cũng không biết đêm nay phải đến khi nào hắn mới tới vén khăn trùm đầu cho ta.
Đúng lúc ta đang thất thần, phía trước bỗng vang lên một tiếng động lớn. Kiệu hoa chao mạnh, ngay sau đó nhanh ch.óng hạ xuống đất.
Ta bị dọa sợ không nhẹ.
“Đụng nhau rồi! Đụng nhau rồi!”
“Đoàn rước dâu của hai nhà lại đụng vào nhau!”
……
Tiếng ồn ào bên ngoài khiến lòng người hoảng loạn.
Đúng lúc ấy, tay ta được một người nắm lấy.
“Ý Nhu, là ta.”
Là Bùi Thuật.
04
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Ta lập tức nắm ngược lại tay hắn.
Khăn đỏ che khuất tầm nhìn, ta chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Bùi Thuật.
“Đoàn rước dâu của chúng ta đụng phải đoàn rước dâu của một nhà khác.”
“Nhà kia không chịu bỏ qua, e rằng sẽ phải trì hoãn một lúc.”
Nói xong, Bùi Thuật rút tay ra khỏi tay ta.
“Nàng cứ ở đây đợi một lát, cẩn thận đừng để bị thương.”
“Xử lý xong ta sẽ quay lại tìm nàng.”
Giọng nói vừa dứt, bóng người trước mắt cũng biến mất.
Cuối cùng Bùi Thuật cũng sắp cưới ta.
Chỉ là ngày thành thân được ấn định quá gấp, không kịp may riêng giá y, ta đành phải mua một bộ không vừa người.
Nhưng Bùi Thuật nói hôm ấy là ngày lành, nhất định phải thành thân đúng ngày đó.
Trớ trêu thay, ngay trong ngày lành ấy, đoàn rước dâu của chúng ta lại đụng phải đoàn rước dâu của một nhà khác.
May mà Bùi Thuật quan tâm đến ta, vội vàng kéo ta ra khỏi kiệu hoa.
“Nàng cứ đứng đây đợi một lát, cẩn thận đừng để bị thương.”
Thế nhưng cuối cùng, người ta chờ được lại là một giọng nói xa lạ:
“Tân nương ở đây!”
01
Bùi Thuật luôn lấy lý do công vụ bận rộn để hết lần này đến lần khác trì hoãn hôn sự giữa ta và hắn.
Năm đầu tiên đến kinh thành, hắn nói phải đứng vững gót chân trước đã.
“Người ta đều nói quan mới nhậm chức phải đốt ba đống lửa, nào có đạo lý vừa nhậm chức đã vội cưới thê t.ử?”
Bùi Thuật đã trách mắng ta như vậy.
Vì thế, hắn vùi đầu vào công vụ, ngày ngày bôn ba điều tra án tình.
Hắn luôn quên trở về phủ dùng bữa, nhưng sinh thần của Vân Chiêu Quận chúa đương triều lại nhớ rõ ràng không sai một ngày.
Năm thứ hai, hắn đã ngồi vững vị trí Thiếu khanh Đại Lý Tự, cũng nói sẽ cưới ta.
Thế nhưng hôn kỳ vẫn bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Định may hôn phục, hắn bận truy tìm manh mối nên quên mất.
Định tiệc cưới, Vân Chiêu Quận chúa bị nghi trúng cổ độc, cuối cùng cũng không thể thu xếp.
Định ngày thành thân, tháng nào hắn cũng không có thời gian.
“Đại Lý Tự khanh phía trên ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào ta, người trong triều chỉ hận không thể bắt được sai sót của ta.”
“Sở Ý Nhu, nàng có thể hiểu chuyện một chút không?”
Đến năm thứ ba, ta không dám hỏi thêm nữa.
Mỗi lần hỏi, ta đều bị Bùi Thuật trách mắng một trận.
Hắn sẽ nói ta ngày ngày ở trong Bùi phủ, ăn của hắn, dùng của hắn, có gì khác với đã thành thân?
Hắn còn nói ta quá mức nông cạn, ngoài chuyện thành thân ra, từ manh mối vụ án đến tình thế triều đình, ta đều chẳng hiểu gì.
Nhưng Bùi Thuật bỗng nhiên đồng ý cưới ta.
Hôm ấy, hắn tan làm trở về phủ từ rất sớm, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Chúng ta thành thân đi.”
“Ta đã xem qua, mùng hai tháng sau là ngày lành.”
02
“Mùng hai tháng sau? Có phải gấp quá không?”
“May hôn phục, đặt tiệc cưới, chuẩn bị thiệp mời, những chuyện này không thể vội vàng được.”
Tuy trong lòng vui mừng, ta vẫn cảm thấy nghi hoặc.
Bùi Thuật nghe vậy, sắc mặt lập tức lạnh xuống, hất tay ta ra.
“Đây là ngày lành tốt nhất trong mấy năm gần đây, thích hợp cưới gả.”
“Ngoài mùng hai tháng sau, phải năm năm nữa mới có một ngày tốt như vậy.”
“Nếu nàng không muốn, vậy thì đợi thêm năm năm nữa.”
Ta không dám phản bác, vội vàng gật đầu với hắn.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Ta bằng lòng.”
Chỉ cần có thể gả cho Bùi Thuật, chuyện gì ta cũng bằng lòng.
Bởi vì hắn là người thân cuối cùng của ta trên cõi đời này.
Nếu phải đợi thêm năm năm, thật sự quá lâu.
Đến lúc đó, ta sẽ trở thành một cô nương lớn tuổi, nhất định sẽ bị người ta chê cười.
Bùi Thuật thở phào nhẹ nhõm, giọng nói cũng dịu đi rất nhiều.
“Nàng yên tâm, những thứ nên có, ta đều sẽ cho nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cứ như vậy, ta và Bùi Thuật gấp gáp bắt đầu chuẩn bị hôn sự.
Không kịp may riêng hôn phục cũng không sao, mua đồ may sẵn là được.
Không vừa người, Bùi Thuật nói cũng chẳng quan trọng, dù sao chỉ mặc một lần.
Còn tiệc cưới và thiệp mời, Bùi Thuật trước nay luôn chống đối lại chủ động nhận lo liệu.
Nhìn hắn bận rộn vì hôn sự, những nghi ngờ trong lòng ta cũng vơi đi không ít.
Trước khi xuất giá, tân nương không được gặp phu quân tương lai, vì vậy Bùi Thuật thuê cho ta một tòa nhà.
Nơi ấy cách Bùi phủ rất xa.
Như vậy, đoàn rước dâu sẽ phải đi một quãng đường rất dài.
Nhưng ta hoàn toàn không có cơ hội nói ra suy nghĩ ấy, bởi Bùi Thuật căn bản không hề bàn bạc với ta.
Hắn sai quản gia đưa ta đến đó.
Hành lý của ta vừa được đặt vào trong nhà, tiếng vó ngựa đã vang lên, để lại một mình ta trong tòa nhà ấy.
03
May thay, ngày thành thân rất nhanh đã đến.
Ta bị nha hoàn gọi dậy từ sáng sớm, rửa mặt, chải đầu, trang điểm rồi thay y phục.
“Cô nương thật xinh đẹp.”
“Chỉ e đêm nay khi động phòng hoa chúc, đại nhân sẽ nhìn đến ngây người mất.”
Nghe các nàng nói vậy, hai má ta nóng bừng.
Giá y rất chật, dù chưa dùng điểm tâm, ta vẫn bị siết đến gần như không thở nổi.
Nhưng chỉ cần có thể gả cho Bùi Thuật, ta đều không để ý.
Cuối cùng Bùi Thuật cũng đến.
Tiếng chiêng trống và pháo nổ từ ngoài cửa truyền vào. Khăn đỏ phủ xuống, ta được nha hoàn dìu ra ngoài.
“Cô nương, đại nhân mặc hôn phục thật sự vô cùng tuấn tú.”
“Hai người thật xứng đôi.”
Nha hoàn đứng bên cạnh nhỏ giọng nói.
Ta vốn đã căng thẳng, nghe vậy tim càng đập nhanh hơn.
Thật muốn mau ch.óng được nhìn thấy Bùi Thuật.
Cũng không biết đêm nay phải đến khi nào hắn mới tới vén khăn trùm đầu cho ta.
Đúng lúc ta đang thất thần, phía trước bỗng vang lên một tiếng động lớn. Kiệu hoa chao mạnh, ngay sau đó nhanh ch.óng hạ xuống đất.
Ta bị dọa sợ không nhẹ.
“Đụng nhau rồi! Đụng nhau rồi!”
“Đoàn rước dâu của hai nhà lại đụng vào nhau!”
……
Tiếng ồn ào bên ngoài khiến lòng người hoảng loạn.
Đúng lúc ấy, tay ta được một người nắm lấy.
“Ý Nhu, là ta.”
Là Bùi Thuật.
04
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Ta lập tức nắm ngược lại tay hắn.
Khăn đỏ che khuất tầm nhìn, ta chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Bùi Thuật.
“Đoàn rước dâu của chúng ta đụng phải đoàn rước dâu của một nhà khác.”
“Nhà kia không chịu bỏ qua, e rằng sẽ phải trì hoãn một lúc.”
Nói xong, Bùi Thuật rút tay ra khỏi tay ta.
“Nàng cứ ở đây đợi một lát, cẩn thận đừng để bị thương.”
“Xử lý xong ta sẽ quay lại tìm nàng.”
Giọng nói vừa dứt, bóng người trước mắt cũng biến mất.