Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 984

 Chương 984: Thu hoạch

Cơ duyên?

Trong mắt La Bân, Phạm Kiệt, người đời gọi là tiên sinh Không Sơn này, đa phần là mượn tên tuổi để tạo ra kỳ vọng và khát khao cho người khác, từ đó nạo vét lợi ích trên người đối phương.

"Cảm ơn, tôi không cần." La Bân một lần nữa lắc đầu.

"Ờ..." Phạm Kiệt lại nghẹn lời.

La Bân đã bước vào khu phố bán hàng, tên tiểu sai vội vàng đi theo.

Phạm Kiệt đứng lặng hồi lâu ở đầu phố, miệng không biết lầm bầm câu gì đó, phủi phủi quần áo rồi tiếp tục bám đuôi.

Khi La Bân vào cửa Quỷ Thị, ông ta đã ở phía sau.

Nghe tên Tôn Ngự trông cửa nói mấy câu đó, ông ta biết thứ La Bân bán là vật trấn pháp khí của tiên sinh âm dương, nên sau khi La Bân vào trong, ông ta liền đi theo.

Không vì điều gì khác, ông ta là một tiên sinh phong thủy, vì tư chất tầm thường, truyền thừa thấp kém, nên chỉ có thể mượn thủ đoạn nuôi xác để trà trộn trong các gia tộc bàng môn tà đạo.

Kể từ khi nhà họ Chu bị diệt, ông ta vào phò tá nhà họ Hoa, được lão Cung gia chỉ điểm phong thủy vài lần, thu hoạch kha khá.

Bản lĩnh thì tăng lên, nhưng đồ nghề trong tay lại không theo kịp tốc độ tiến bộ của lão.

Vật trấn pháp khí của tiên sinh chắc chắn không phải là củ cải dưới đất, muốn thấy là có, muốn mua là được. Những la bàn, bùa chú bày bán tràn lan ngoài kia, hoặc là không có công hiệu tương ứng, hoặc là thực sự thô ráp, cấp thấp.

Vì thế, những lúc rảnh rỗi, ông ta thường tới Quỷ Thị dạo quanh.

Nếu hỏi tại sao không đến Minh Phường, thì Quỷ Thị ở thành phố Đại Tương này lấn át Minh Phường không chỉ một hai cái đầu. Trong Minh Phường, hạ cửu lưu rất đông, bàng môn tà đạo đều là đối tượng khiến họ kính sợ; còn trong Quỷ Thị thì toàn là bàng môn tà đạo, tiên sinh cũng thường xuyên có mặt.

Tuy nhiên, Quỷ Thị không trải rộng khắp nơi như Minh Phường, phạm vi thế lực nhỏ hơn.

Trong lúc bám theo La Bân, lông ta đã nhận ra âm khí tản ra từ trên người cậu, chính vì ông ta nuôi xác nên mới có thể phán đoán chính xác như vậy.

Thay vào người khác thì rất khó để nhìn ra ngay được.

Trên người La Bân quỷ khí, đây nhất định là một tiên sinh nuôi quỷ.

Bởi vậy Phạm Kiệt mới nói "người cùng đường".

Nhưng không ngờ, đối phương đến thái độ muốn trò chuyện cũng không có.

Từ bao giờ mà danh tiếng của nhà họ Hoa lại không còn tác dụng nữa?

Phải biết rằng, mấy tháng gần đây, sau khi tiểu thư Hoa Kỳ tiếp quản tổ chức Quỷ Khám, trở thành đại diện thủ lĩnh, ông ta đi đến đâu cũng đều là khách quý.

Người mọi người kính trọng không phải ông ta, mà là đạo sĩ đứng sau lưng nhà họ Hoa kia.

"Mình làm thằng nhóc đó sợ rồi sao?" Phạm Kiệt vừa đi vừa lẩm bẩm, "Hình như vậy, trời sắp đánh sấm, quỷ phải trốn tránh, tiên sinh nuôi quỷ sao dám qua lại với đạo sĩ chơi sấm sét chứ?"

...

Các cửa hàng hai bên đường phố dày đặc hơn Minh Phường nhiều, những con phố khác lúc trước đều thấy đầy hàng rong, nhưng ở đây thì không.

Cho đến khi vào sâu bên trong, ở đây có một nơi trông giống như chợ tập trung hơn, những quầy hàng bằng đá xếp đặt có trật tự, khá nhiều quầy hàng có người đứng phía sau, phía trước bày biện vật phẩm.

"Ngài cũng đã nghe qua danh tiếng của tiên sinh Không Thủ đó rồi đúng không?" Tên tiểu sai thận trọng ngoảnh đầu lại, nhìn thoáng qua phía sau, thấy Phạm Kiệt còn ở khá xa, hắn mới nhỏ giọng giải thích tiếp: "Tuy nhiên, đắc tội với nhà họ Hoa là hành động không khôn ngoan. Nhà họ Chu chọc vào nhà họ Hoa, trực tiếp bị diệt từ ông cụ cho đến cậu chủ bên dưới. Đó vốn là gia tộc có thể điều khiển quỷ vật chuột đội mũ quan, lại còn thông gia với nhà họ Hoa nhiều năm, vậy mà nói phế là phế ngay. Quỷ Khám chọc vào nhà họ Hoa, thủ lĩnh bị đánh tới mức phải quỳ xuống cầu xin tha thứ. Tiên sinh Không Thủ kia là người nổi tiếng chỉ dùng mỗi cái miệng nói hươu nói vượn, thực chất chỉ muốn lấy không đồ của người khác. Nhiều người không dám không đưa, cũng có một số người có tâm lý may rủi, kết quả là đến cửa nhà họ Hoa cũng không vào nổi. Ngài tốt nhất nên nhanh chóng hoàn thành giao dịch, bằng không thì cứ tặng tiên sinh Không Thủ một hai món đồ, coi như của đi thay người."

Tiểu sai nói một tràng dài, rồi làm động tác mời, đầu ngón tay vừa hay chỉ vào một quầy hàng đang trống.

La Bân trầm tư, cậu còn tưởng tiểu sai nói nhầm, Phạm Kiệt rõ ràng là tiên sinh Không Sơn mà, Không Thủ hóa ra chính là ý nói "tay không bắt giặc" sao?

Nhà họ Hoa...

Nghe quen quá.

Trong đầu cậu lập tức hồi tưởng lại một hình ảnh.

Ở thành phố Đồng Châu, trước khi lần đầu gặp Mạc Khôn, tại ngọn núi nơi tập kết của Quỷ Khám, thợ làm đồ giấy Hứa Du nói một nửa thủ lĩnh của Quỷ Khám đã bị diệt, bị một gia tộc bàng môn tà đạo tên là nhà họ Hoa tiếp quản.

Khuôn mặt đầy vẻ ngưỡng mộ của Hứa Vưu hiện lên trước mắt.

Câu nói cuối cùng vẫn còn vang vọng bên tai La Bân: "Gia tộc đó có cặp chị em, có thể nói là leo lên cành cao hóa phượng hoàng rồi."

Hồi tưởng kết thúc, La Bân thầm nhủ: Quả nhiên núi Thần Tiêu có vấn đề. Chủ đạo quán chân nhân bị lệch, xuất âm thần bị lệch muốn đoạt xá, dẫn đến cả núi Thần Tiêu đều không ổn.

Trước đây khi nghe thấy chuyện này, cậu đã từng nghĩ đạo sĩ không xuất gia thì thôi đi, lại còn chị em gia tộc? Đúng là ăn ngon mặc đẹp, không bạc đãi bản thân mình.

Giờ nghĩ lại, núi Tứ Quy và núi Thần Tiêu cùng một gốc rễ, vấn đề e rằng cũng từ rễ mà ra.

Một người bình thường sao có thể cùng lúc lấy cả hai chị em?

Một đạo sĩ, nếu giống như Bạch Quan Lễ, liều chết cũng phải dùng thiên lôi trừ ác, thì sao lại thu nạp một tổ chức nuôi quỷ gây họa?

Phải tránh xa Phạm Kiệt kia mới được.

Suy nghĩ không ảnh hưởng đến hành động, La Bân đi tới quầy hàng rồi dừng lại, đem tất cả đồ trong rương bày ra hết.

Khu chợ này vốn đông người, người qua kẻ lại không ngớt, có người dừng lại nhìn vài cái, quan sát La Bân, sau đó lại đi tiếp.

"Cậu em à, cậu không bán được đâu. Đồ của tiên sinh, bàng môn tà đạo mua về cũng chẳng có ích lợi gì lớn."

Phạm Kiệt một lần nữa đi tới trước mặt La Bân.

"Cậu cũng không cần sợ tôi, tuy cậu nuôi quỷ, nhưng chỉ cần cậu không làm ác, vị gia kia sẽ không dùng lôi đánh cậu đâu."

Phạm Kiệt vẫn tỏ vẻ nghiêm trang.

"Là do ông đúng không?" La Bân hỏi.

Danh tiếng tiên sinh "Tay Không" của Phạm Kiệt đã vang xa, đã có nhiều người bị hố như vậy, đương nhiên cũng có người kiêng dè.

Cậu bị lão nhìn chằm chằm, ai dám tới mua? Ai dám chạm vào lông mày Phạm Kiệt?

Còn nữa, Phạm Kiệt quả nhiên có chút bản lĩnh, có thể nhìn ra quỷ khí trên người cậu, việc này có liên quan đến thi khí trên người ông ta không?

"Cậu em nói quá lời rồi, tôi chỉ đang giải thích tình hình thôi, cậu phải gặp được người biết nhìn hàng và có nhu cầu thì mới bán được cái giá cậu muốn." Phạm Kiệt nói tiếp.

"Ông trả giá bao nhiêu." La Bân rất trực tiếp.

"Một cái giá rất cao. Nhà họ Hoa có một tiên sinh Quỷ Đầu, lúc sinh thời người đời gọi là Huyền Xỉ Kim Tướng Địa Như Thần, cứ cách vài tháng ông ấy sẽ quay về một chuyến. Cậu đưa hết tất cả pháp khí vật trấn này cho tôi, tôi cho cậu một cơ hội gặp ông ấy. Đó mới thực sự là đại tiên sinh, ông ấy là quỷ, cậu nuôi quỷ, ông ấy chỉ điểm cho cậu một hai câu thôi là cậu được hưởng lợi vô cùng."

Trong lúc nói chuyện, mắt Phạm Kiệt sáng rực lên.

"Không có hứng. Tôi không phải người thành phố Đại Tương, không hiểu những gì ông nói, tôi cũng không nuôi quỷ, những thứ này là tôi giết một tên tiên sinh nuôi quỷ mà có. Vì vậy, không ai dùng lôi đánh tôi cả. Trái lại là ông đây, thi khí nồng nặc, ông có hại người không?"

Mấy câu đơn giản của La Bân đã khiến sắc mặt Phạm Kiệt thay đổi.

"Ông còn cái giá nào khác không? Tôi chấp nhận tiền mặt, cũng chấp nhận vàng thỏi, nếu có dược liệu có thể tẩm bổ hồn phách thì cũng được." La Bân nói tiếp.

Phạm Kiệt nói một tràng dài như vậy, lúc đầu là đe dọa, lúc sau là dụ dỗ

La Bân đều chặn đứng lại hết, còn nói thẳng mình giết tiên sinh.

Núi Thần Tiêu là nơi trọng sĩ diện, cho dù là bắt cậu thì ngoài mặt cũng phải có lý do, cậu tin rằng tiểu sư thúc núi Tứ Quy kia cũng muốn giữ thể diện.

Hơn nữa, một người danh tiếng lẫy lừng, địa vị cao thượng trong giới âm dương, lại đi nghe lời của một tên tiên sinh phong thủy nhỏ bé của một gia tộc sao?

Cậu sẽ không bị Phạm Kiệt dọa.

Ngược lại, cậu dùng chiêu "gậy ông đập lưng ông".

Im lặng kéo dài vài giây, Phạm Kiệt không nói nhiều nữa, mà cầm chiếc la bàn trên quầy lên, tùy ý xoay xoay vài cái, lại xem qua bùa chú, mấy cái đinh đồng, tiền đồng và các pháp khí khác.

"Riêng chiếc la bàn này xem như được một chút thôi, số tầng quá ít, nếu là mười một tầng trở lên thì mới đáng tiền, trả cậu mười vạn. Mấy thứ này coi như tặng kèm cho tôi. Cậu em à, mười vạn tệ, mua lấy một cái nhân tình của tôi, không thiệt cho cậu đâu." Phạm Kiệt cố gắng khuyên nhủ.

"Phạm tiên sinh, bình thường ngài cao cao tại thượng, sao hôm nay lại trở nên bám riết không buông vậy? Tiên sinh này đã không phải người Đại Tương, cũng không ở vùng lân cận, không dùng được nhân mạch của ngài, ngài hà tất phải cưỡng ép? Vả lại chiếc la bàn mười tầng này thực sự không tệ, từ Địa Mẫu Cửu Tinh cho đến Thấu Địa Lục Thập Long, có thể coi là hàng trung thượng rồi. Mười vạn, ông muốn cả la bàn lẫn đồ tặng kèm? Hơi quá đáng rồi đấy."

Phía bên kia quầy chợ, một người đàn ông trung niên dáng người gầy cao, mặc bộ Đường trang màu xanh nhạt bước tới. Trong mắt ông ta tỏa ra khí tức hỗn tạp giữa đỏ và vàng, ánh mắt mơ màng, trông giống như đang say rượu, nhưng hình ảnh tổng thể không tệ, mang khí chất của người bề trên.

"Sao? Chuyện mua bán là thuận mua vừa bán, trả giá cũng vậy, có liên quan gì đến ông?" Phạm Kiệt lập tức cảnh giác.

"Tất nhiên là không liên quan đến tôi, tôi là Long Lương, trưởng lão tọa đường của Quỷ Thị. Mấy thứ này tôi lấy hết, một thỏi vàng lớn, giá thị trường gấp năm lần giá Phạm tiên sinh đưa ra, cậu thấy thế nào?" Long Lương lên tiếng.

"La Bân." Cậu báo tên mình trước, rồi trực tiếp gật đầu: "Thỏa thuận."

Rõ ràng, người vừa mới xuất hiện này không thuận hòa với Phạm Kiệt, cậu không muốn để hai người xảy ra thêm xung đột. Năm mươi vạn, đối với cậu hiện giờ là hoàn toàn đủ dùng.

"Một thỏi rưỡi." Phạm Kiệt lên tiếng.

"Hai thỏi." Sắc mặt Long Lương không đổi.

"Một thỏi vàng lớn, cộng thêm một miếng bạch giao Chung Sơn." Phạm Kiệt quay đầu, nhìn chằm chằm La Bân.

Long Lương còn định nói tiếp.

Tim La Bân thắt lại.

"Đồ là của Phạm tiên sinh rồi."

Cậu không để Long Lương trả giá thêm nữa.

Bạch giao Chung Sơn!

Vật nuôi dưỡng hồn phách!

Miếng bạch giao Chung Sơn cậu lấy được trước đây là do Lục Hựu đưa cho Trần Tổ, không ngờ một gia tộc bàng môn tà đạo mà cũng có thể bỏ ra được?

Một bộ pháp khí mà cậu coi khinh, không ngờ lại bán được cái giá như thế này, đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

Phạm Kiệt lục tìm trong người, ông ta lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ trước, mở nắp ra, bên trong quả nhiên là một miếng bạch giao Chung Sơn mỏng manh.

Phạm Kiệt vô cùng đau lòng.

Sau đó, lão lại lấy từ trong một chiếc túi nhỏ mang theo một thỏi vàng.

La Bân thu dọn tất cả vật phẩm vào trong rương, đưa cho Phạm Kiệt.

Hai người hoàn thành giao dịch.

Tiên sinh Long Lương kia cũng không giận, cứ đứng một bên nhìn.

Phạm Kiệt không ở lại lâu, mang theo chiếc rương rời đi.

"Cảm ơn." La Bân mới nhìn về phía Long Lương.

Bộ vật trấn này có thể đáng giá, nhưng cái giá Long Lương đưa ra đã không hề thấp, chắc chắn không sánh được với việc có thêm một miếng bạch giao Chung Sơn.

Thứ nhất là Phạm Kiệt thực sự muốn đồ, thứ hai chắc hẳn là đã tổn thương đến thể diện của Phạm Kiệt.

"La tiên sinh nói quá lời, là tự Phạm Kiệt không giữ được thể diện thôi. Tuy nhiên, lão ta đã chiếm được bao nhiêu hời ở Quỷ Thị này rồi, nhả ra một chút cũng là hợp lý." Long Lương niềm nở cười nói, "Tôi còn muốn mua một thứ nữa, La tiên sinh chắc chắn không để ở trong rương đó, hoặc giả là đã lấy ra rồi. Vẫn là cái giá lúc nãy, tôi không cần bản gốc, chỉ cần bản sao chép, tiên sinh sẽ không có bất kỳ tổn thất nào."

La Bân lập tức vào trạng thái phòng bị.

truyenfull,truyenfull vn