Chương 98: Có người chưa về
Tiếng cầu xin của Trịnh Đồng đã yếu dần từ lâu, môi khô nứt, mắt lạc thần vô hồn.
La Bân nhìn sang, thấy rõ trong tay Vưu Giang đang xách là một cái đầu người, là đầu của một người phụ nữ.
Tóc của cái đầu ấy lòi ra khỏi mũ sừng dê, bị kéo ngược lên, nằm gọn trong tay Vưu Giang.
Mặt người phụ nữ này khá to, khoảng cách giữa hai mắt quá lớn, gần như không thấy sống mũi, đầu mũi tẹt xuống, miệng hơi hé ra để lộ hàm răng thưa thớt.
Ngoại hình ấy có phần dị dạng.
La Bân lại cắn mạnh đầu lưỡi một cái, vết thương trước đó lại chảy máu, cơn đau giúp đầu óc cậu tỉnh táo.
Cuối cùng, cái đầu người trong mắt cậu mới biến trở lại thành đầu dê.
La Bân thở phào, nhưng rồi cậu khựng lại, thầm tự trách mình đang suy nghĩ linh tinh.
Chính cậu đã từng nhầm dê hai chân là người. Với lại, có cả đội bảo vệ thôn Quỹ ở đây, sao Vưu Giang có thể thật sự xách đầu người về được?
Dê hai chân đúng là quái dị khó lường.
Vưu Giang tiến vào giữa vòng người, đi đến trước mặt Hà Quỷ, ném đầu dê xuống đất. Hai người đàn ông phía sau hắn cũng hất tay, xác một con dê khổng lồ rơi xuống.
Phía sau còn hơn mười người, cứ hai người khiêng một con dê hai chân.
Vưu Giang dẫn đội ra ngoài lẽ nào săn được tận mười con dê?
Ánh mắt Hà Quỷ sáng rực, La Phong thì nhíu mày.
Trước đó, mọi người đều đứng chờ suốt cả ngày, lòng nóng như lửa đốt. Giờ thấy nhóm Vưu Giang thu hoạch lớn như vậy, ai nấy đều vui mừng!
"Vưu Giang, giỏi lắm!" Hà Quỷ khen ngợi.
Nhưng ngay sau đó, La Phong bỗng trầm giọng hỏi: "Còn một nhóm nữa đâu?"
Vưu Giang cùng mọi người nhìn Trịnh Đồng bị trói trên đống củi, rồi mới đồng loạt nhìn La Phong và Hà Quỷ.
Vưu Giang lên tiếng: "Họ chưa về. Tôi đã chia năm nhóm đi năm hướng để đặt bẫy. Năm nhóm đều đã hoàn thành, nhưng ba người đó thì không thấy đâu. Tình hình khi ấy khá căng, nếu lập tức đi tìm người thì sẽ dọa dê hai chân bỏ chạy. Kế hoạch ban đầu vốn đã mạo hiểm nên tôi quyết định chưa tìm ngay. Thay vào đó, cả nhóm cùng dắt lão già ở lối vào thôn Khương ra ngoài. Lão ta chính là con dê già đầu đàn, được đặt vào trung tâm các bẫy làm mồi nhử. Kết quả quả nhiên dẫn dụ được mười con dê hai chân, toàn bộ đều bị giết. Tuy nhiên, ở xa còn nhiều dê khác đang quan sát nên chúng tôi không dám ở lại lâu, phải lập tức quay về. Tôi nghĩ ba người kia chắc không bị dê dụ đâu. Có thể họ phát hiện điều gì đó, không kịp báo lại mà đi điều tra tiếp. Nếu đến khi trời tối vẫn chưa về thì rất có thể họ đã đi vào vòng luẩn quẩn hoặc gì đó... Dĩ nhiên, đây chỉ là suy đoán của tôi, nếu thật sự họ xảy ra chuyện gì thì phải xem La Sam xử lý thế nào."
Những lời của Vưu Giang, nói ra tưởng chừng hợp lý, rõ ràng, nhưng câu cuối cùng khiến tim La Bân thắt lại.
Nhóm người mất tích đó chắc chắn sẽ không về kịp trước khi trời tối.
Không có chuyện như "gặp đường vòng" hay "đi điều tra riêng".
Vưu Giang đã giở trò!
Mục đích đương nhiên là muốn ép cậu rời khỏi khu vực thôn Khương.
Đúng vậy, Vưu Giang không ngốc. Khi La Phong ra đòn, hắn chắc chắn sẽ nghĩ cách đáp trả.
Giờ thì. cậu có thể từ chối sao?
Chính cậu đã đề nghị hỗ trợ các nhóm khác.
Giờ thật sự xảy ra chuyện, nếu từ chối, cậu chắc chắn sẽ bị mang tiếng.
La Phong và Hà Quỷ đều nhíu mày.
"Cũng có lý. Ba người kia mang theo lều trại và đèn dầu, chỉ mong họ phát hiện điều gì đó và sẽ sớm quay về. Nếu chẳng may bị lạc đường vòng, qua đêm cũng không sao, miễn là đừng gặp dê hai chân." Hà Quỷ nói, "La Phong, ngày mai cậu và La Sam đi xem sao?"
"Ừ." La Phong gật đầu.
Vưu Giang thở phào: "Tôi còn phát hiện một vị trí rất tốt để đặt bẫy, ngày mai sẽ tiếp tục dẫn người ra ngoài, tranh thủ săn thêm nhiều hơn."
"Rất tốt!" Hà Quỷ nở nụ cười.
"Trịnh Đồng rốt cuộc phạm tội gì vậy? Mọi người muốn thiêu sống hắn sao?" Đúng lúc này, Trần Chí lên tiếng, muốn thay đổi chủ đề.
"Hắn bị mèo độc dược nhập xác. Trương Khai và Đường Lương đều chết vì hắn..." Hà Quỷ thuật lại đơn giản toàn bộ thông tin.
Khóe miệng Vưu Giang cũng khẽ co giật.
Những người khác trong đội cũng lộ vẻ sợ hãi.
"Vậy là Trịnh Đồng chắc chắn phải chết sao? Không thể tìm cách ép con mèo ra, rồi giết nó à?" Có người dè dặt đề xuất.
Ngay lập tức có người nhỏ giọng mắng: "Cậu ngốc hả? Dân thôn Khương còn không có cách tốt hơn, cậu dám thử không? Nhỡ không thành công, con mèo độc dược sống thêm một đêm nữa, lại hại chết vài người thì sao? Chúng ta còn may mắn đấy, Trương Khai và Đường Lương chết thay cho chúng ta, chưa lây bệnh. Lỡ bị lây rồi, cậu còn dám nói kiểu đó nữa không?"
La Phong và Hà Quỷ đều không nói nhiều.
Cách xử lý chỉ có một.
Không thể mềm lòng!
"Không phải tôi... Tôi không phải mèo độc dược..."
"Tôi không làm gì sai cả..."
"Tôi không phải..."
Trịnh Đồng lại cầu xin.
"Lúc trước hắn không dám nói mình không phải mèo độc dược vì mọi người đều lảng tránh. Nhưng khi hắn tỉnh lại, tôi cố tình nói to vài câu về mèo độc dược, giờ hắn mới học theo mà kêu oan." Hà Quỷ liếc nhìn đống củi, ánh mắt đầy giễu cợt nhưng cũng vô cùng chắc chắn.
"Sắp tối rồi. Ra tay đi." La Phong lên tiếng.
"Ừ." Hà Quỷ gật đầu.
"Đầu và da dê hai chân có tác dụng trấn áp chúng, chúng ta phải mang về, không thể để xác lại bên ngoài. Đưa hết vào tầng hầm mà chúng ta sẽ nghỉ qua đêm." Vưu Giang nói.
"Hứa Dịch, ban nãy bọn tôi tìm thấy một tầng hầm lớn, tối nay nghỉ ở đó. Cậu dẫn người mang xác dê đi. Những người khác ở lại chứng kiến con mèo bị thiêu chết." Hà Quỷ sắp xếp.
Người đàn ông tên Hứa Dịch có thân hình gọn gàng, gò má nhô cao, vừa nhìn đã biết là người từng luyện võ. Anh ta gật đầu, vẫy tay ra hiệu. Vưu Giang lại xách đầu dê, bốn nhóm người phía sau khiêng xác mười con dê đi theo Hứa Dịch.
Hà Quỷ bước tới đống củi, lấy ra một cuộn bùa, châm lửa đốt rồi đi một vòng quanh, nhóm lửa.
Những lá bùa đều được kẹp giữa các lớp củi, tuy không thể bọc hết toàn bộ, nhưng số lượng đã đủ nhiều để làm mồi lửa!
Khói dày cuồn cuộn bốc lên, ngọn lửa bắt đầu cháy hừng hực.
Khói khiến người ta không thấy rõ mặt Trịnh Đồng.
Hắn gào thét liên tục giống như tiếng heo bị giết.
Sắc mặt La Bân thoáng thay đổi, cậu lùi lại vài bước, đứng ở vị trí cao hơn, có thể nhìn toàn bộ đống củi và cả phía sau.
Mèo độc dược sẽ không chờ chết đâu, nhỡ nó thoát ra thì sao?
Tiếng kêu ngày càng thảm thiết, Trịnh Đồng lăn lộn giữa ngọn lửa, lẫn trong đó là tiếng rú chói tai, giống như... Tiếng mèo gào trong mùa đ*ng d*c!
Âm thanh này khiến da đầu La Bân tê rần.
Nhưng cậu cũng thấy yên tâm.
Con mèo độc dược vẫn còn trong cơ thể Trịnh Đồng!