Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 974

Chương 974: Tiên Thiên Toán vào đời!

Hương cỏ xanh mang theo vị đắng nhẹ pha chút thanh khiết của lá non, những giọt sương sớm khiến dư vị ấy có thêm một chút ngọt lành.

Nuốt xong ngụm cỏ này, La Bân cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Cậu vừa đi vừa nghỉ, hễ thấy cỏ non là hái vài ngọn ăn, nếu thấy rau dại hoặc các loại dược liệu như mã đề, kim ngân hoa, cây lồng đèn, cậu cũng hái xuống rồi cho vào miệng nhai nát.

Có chút gì đó trong bụng, tinh thần cũng khá khẩm hơn.

Chỉ là La Bân đi quá chậm, quá chậm. Việc xuống núi đối với một người vừa mới hồi phục sau trận bạo bệnh mà nói, quả thực là một yêu cầu quá sức.

Cứ cho là vậy đi, mình quả thật có thể coi là "vừa khỏi bệnh" chăng?

Tầm nửa buổi sáng, cuối cùng La Bân cũng xuống đến chân núi.

Phía xa có một cụm nhà cửa với những bức tường đất đặc trưng của các ngôi làng miền Nam.

Nhìn xa hơn chút nữa có thể thấy vài ngôi nhà lầu hai, ba tầng. Đây không phải là một ngôi làng cũ hoang vắng, nhưng từ trên núi nhìn xuống thì nơi này cũng không gần thị trấn, có thể coi là khá hẻo lánh.

Có lẽ vì phong thủy ở đây tốt nên Mao tiên sinh kia mới "nuôi" mình ở đây chăng?

Đến tận bây giờ, La Bân vẫn không chắc mục đích của Mao tiên sinh là gì.

Tuy nhiên, xét về nhân quả, ít nhất những việc ông ta làm cho đến hiện tại không có hại gì cho cậu, trái lại còn cho cậu một cơ hội.

La Bân bước vào làng.

Trên người không có tiền, phải tìm một nhà nào đó xin miếng ăn, hớp nước.

Đang đi, bỗng nhiên trời đất quay cuồng, La Bân muốn ngồi xuống nghỉ ngơi nhưng vẫn ngã gục xuống đất.

Bóng tối, sự nặng nề, cơ thể mệt mỏi như thể không còn là của mình nữa.

Bụng lại đau thắt từng cơn, giống như ăn nhầm thứ gì đó.

Hình như có người khiêng mình lên?

Hình như... Đang nằm trên một chiếc giường mềm mại.

Thật ngọt.

Đường glucose sao?

Đúng là cái hương vị đã lâu lắm rồi mới được nếm lại.

Cảm giác ấm nóng trên mặt, rõ ràng là có người đang dùng khăn lau cho mình.

La Bân mở mắt ra lần nữa.

Đập vào mắt cậu là một cô gái có gương mặt thanh tú, tầm hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh, lông mày hơi nhạt, tai rất đẹp, d** tai tròn trịa, tóc buộc thành một búi sau gáy.

Cô ấy không hề trang điểm, không thể nói là rất đẹp, nhưng trông rất hiền hậu, sạch sẽ, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Cô gái vui mừng kêu lên: "Anh tỉnh rồi! Trời ạ, anh bị hạ đường huyết, ngất xỉu ở lối vào sau núi. Bình thường ở đó chẳng có ai qua lại, nếu hôm nay cha con tôi không ra sau núi hóa vàng thì anh gặp chuyện lớn rồi!"

Cô gái nói rất nhanh, vẻ vui sướng lộ rõ.

"Cảm ơn." La Bân cũng nở nụ cười.

"Vâng vâng, không có gì đâu. Tôi không biết anh, anh không phải người làng mình đúng không? À đúng rồi, tôi tên là Tô Tô, anh tên gì? Trên người anh không có giấy tờ, cũng chẳng có điện thoại, hơn nữa anh gầy quá, anh bị bỏ đói lâu rồi sao?"

Tô Tô hỏi một lèo rất nhiều câu.

"Tôi tên La Bân, không phải người ở đây."

Dừng một chút, trong đầu La Bân đã sắp xếp sẵn một lời giải thích.

"Tôi cũng không biết đã bao lâu rồi, tôi bị người ta nhốt trong một cái hang núi, điện thoại và giấy tờ đều bị lấy mất. Chắc là lúc nãy ăn nhầm thứ gì đó, cũng có thể là do đói quá nên lúc xuống núi cứ bị chóng mặt suốt. Dù sao cũng cảm ơn cô."

La Bân ra bộ muốn xuống giường.

"Anh gặp phải loại người nào sao?" Tô Tô kinh ngạc.

Đồng thời, cô ấn vào vai La Bân.

"Đừng xuống, anh còn phải ăn chút gì đã, bố tôi đi nấu cháo rồi, cháo kê đấy, lúc nãy anh mới chỉ uống chút nước đường thôi. Đợi anh khỏe hơn một chút, tôi sẽ đưa anh đi báo cảnh sát." Tô Tô nói.

Báo cảnh sát?

Một từ ngữ vừa xa lạ, lại vừa quen thuộc.

Bỗng nhiên, cửa bị đẩy ra.

Người bước vào là một người đàn ông trung niên lưng hơi khòm, tóc đã lốm đốm bạc, khuôn mặt đầy nếp nhăn, đôi bàn tay chai sạn.

"Đừng có báo cảnh sát lung tung, đợi cậu ta khỏe rồi thì để cậu ta đi là được, muốn báo cảnh sát thì tự đi mà báo." Người đàn ông trung niên cảnh giác.

Ánh mắt ông ta nhìn La Bân cũng có vẻ dè chừng.

"Cậu dậy ăn chút gì đi, rồi có thể đi được rồi. Bố..." Tô Tô không đành lòng.

"Được rồi." La Bân gật đầu, cậu thoát khỏi tay Tô Tô rồi ngồi dậy.

Người đàn ông trung niên nhường đường cho cậu ra khỏi phòng trước, sau đó ông bước lùi lại vài bước.

La Bân nghe thấy ông ta nói nhỏ: "Đừng rước họa vào thân, những người báo cảnh sát trước đây kết cục thế nào con không phải không biết, khả năng cao là cậu ta đụng phải đám người đó rồi, cứ để cậu ta đi là đúng đấy."

Đám người đó?

Người nào?

Lúc nãy Tô Tô cũng hỏi cậu có gặp phải ai không.

Bây giờ người đàn ông này, cứ tạm gọi là ông Tô đi, có vẻ như ông ấy sợ cậu bị đám người đó giam giữ, sợ cậu đi báo cảnh sát rồi làm liên lụy đến "họ"?

Và ở cái làng này từng có người báo cảnh sát và bị trả thù?

Dĩ nhiên, cậu chẳng gặp ai cả.

Chẳng qua là vài câu nói nửa thật nửa giả để tạm thời giảm bớt rắc rối cho mình mà thôi.

Gian nhà chính ở ngay bên phải, trên bàn quả nhiên đặt một bát cháo, còn có một nồi nhỏ và vài đĩa thức ăn.

La Bân bước tới ngồi xuống, bưng bát lên, thong thả húp từng ngụm nhỏ.

Ông Tô bước tới, ngồi bên ngưỡng cửa, đang dùng những nan tre để đan mẹt.

Sau đó Tô Tô mới vào nhà, ngồi đối diện La Bân.

La Bân cúi đầu ăn.

Hết bát thứ nhất lại đến bát thứ hai.

Đến khi cậu định húp bát thứ ba, Tô Tô bỗng giơ tay ngăn lại.

"Người bị đói lâu ngày không nên ăn quá nhiều một lúc, anh sẽ không chịu nổi đâu."

La Bân hơi nhíu mày, tất nhiên chỉ trong thoáng chốc, sau đó cậu đặt thìa xuống.

Tô Tô mỉm cười, lấy ra một xấp tiền lẻ từ trong túi đưa cho La Bân.

Cô cẩn thận quan sát bố mình, tinh nghịch thè lưỡi.

"Cảm ơn."

La Bân nhận lấy tiền.

Thứ cậu đang cần nhất lúc này chính là một nơi dừng chân và một ít tiền.

Dù hiện tại cậu không nói gì, nhưng ơn nghĩa này cậu đã ghi tạc trong lòng.

Ông Tô nhìn vào trong nhà, rõ ràng là thấy hành động nhỏ này, ông không nói gì, chỉ châm một điếu thuốc, ngậm trên môi và tiếp tục đan mẹt.

"Số điện thoại của cô là bao nhiêu, khi nào giải quyết xong khó khăn trước mắt, tôi sẽ quay lại cảm ơn cô." La Bân nói.

"Không cần đâu, ai mà chẳng có lúc cần giúp đỡ. À đúng rồi, anh có muốn gọi điện về cho gia đình báo bình an không?"

Tô Tô đưa điện thoại cho La Bân.

La Bân nhận lấy, im lặng một hồi rồi đặt lại lên bàn, đẩy về phía cô.

"Nhà tôi bây giờ chỉ còn mình tôi, tôi không biết phải gọi cho ai."

Vừa nói, La Bân vừa mỉm cười chua chát.

"À... Tôi xin lỗi..." Tô Tô vội vàng xin lỗi.

"Không sao." La Bân hít một hơi thật sâu, đứng dậy.

Ông Tô quay đầu nhìn cậu.

Ánh mắt đó rõ ràng là muốn tiễn khách.

Tô Tô cũng đứng dậy: "Để tôi tiễn anh ra đầu làng, ở đó có xe vào thị trấn."

Rõ ràng ông Tô tỏ ra không hài lòng, nhưng ông cũng không tiện nói gì.

La Bân không đi nữa, cậu nhíu mày nhìn mặt ông Tô, sau đó lại nhìn sang mặt Tô Tô.

"Tôi có thể ở lại đây một ngày được không? Tôi vẫn thấy trong người hơi khó chịu một chút."

La Bân xoa lồng ngực.

"Được chứ." Mắt Tô Tô sáng lên.

Không hiểu sao, cô cảm thấy người trước mặt dù gầy yếu, dù trông như đang bệnh tật, nhưng khí chất tỏa ra lại rất khác biệt, khiến người ta cảm thấy rất gần gũi, thoải mái khi tiếp xúc.

"Không khỏe thì có thể ra trạm y tế làng, cậu có thể ra đó truyền nước." Ông Tô định đứng dậy.

Tô Tô vội bước tới, đè vai ông xuống, nói: "Bố, bố đừng thế mà."

"Có phải chú cũng thấy không khỏe không?" La Bân nhìn thẳng vào ông Tô.

Ông Tô: "..."

Dạo gần đây việc trong làng chẳng yên ổn chút nào, nhà nào nhà nấy đều hận không thể lắp camera ngay trên mộ.

Mỗi ngày ông đều phải ra mộ một chuyến để đốt ít vàng mã.

Cộng thêm việc trong nhà còn có những chuyện khác, đã đủ khiến người ta lo âu rồi.

Tô Tô lại nhặt về một người như thế này, người này có khi là bị đám người đó giam giữ, giờ lại còn không chịu đi.

Ông sao mà thoải mái cho nổi?

Đúng là như có cái dằm đâm trong họng.

"Bố tôi hơi ngại người lạ, ít khi tiếp xúc với người ngoài, trong làng cũng chẳng mấy khi giao thiệp." Tô Tô nói nhỏ: "Anh đừng giận nhé."

Tô Tô là một người tốt, vì vậy cô kìm nén cảm xúc của người nhà mình để nói những lời tử tế với La Bân.

"Tôi không có ý đó, tôi cũng không giận, chỉ là nghĩa đen thôi, có phải chú thấy không thoải mái, lồng ngực cứ thấy nghèn nghẹn như có ai lấy cái gậy thọc vào cửa tim mình không." La Bân nói tiếp.

Ông Tô: "..."

Ông bật dậy khiến Tô Tô cũng không giữ nổi.

"Chú xem, nãy giờ chú chẳng hề mỉm cười, nan tre đâm vào tay chú ít nhất cũng mười mấy vết rồi, chú chỉ bực bội nhổ bỏ vài cái thôi. Chú không thấy nhịn như vậy rất khó chịu sao? Chú không cách nào bình tâm lại được, cảm giác này chắc cũng xuất hiện một thời gian rồi nhỉ?"

Hai câu liên tiếp của La Bân khiến Tô Tô vội vàng cầm tay bố lên xem.

Ông Tô ngẩn người, ngơ ngác nhìn La Bân.

"Cậu... Tôi... Cậu..."

Nhất thời, ông thực sự không biết nói gì cho phải.

Hai câu đầu của La Bân thực sự khiến ông thấy nghẹn lòng hơn.

Nhưng câu La Bân nói rằng cảm giác này đã kéo dài một thời gian rồi.

Đúng thế, ngoại trừ việc La Bân đến nhà và không chịu đi khiến ông bực bội, thứ khiến ông khó chịu hơn cả chính là một cảm giác nghẹn tim vô cớ, bỗng dưng xuất hiện vào một buổi sáng nọ, từ đó đến nay vẫn không sao xua tan được.

Một thanh niên bệnh tật, không, nhìn thế nào thì La Bân cũng phải ba mươi rồi.

Một người như vậy lại nói trúng tim đen của ông dạo gần đây, sao mà huyền bí, thần thông đến thế?

Tô Tô cũng ngẩng đầu, cô có chút không hiểu.

Tuy nhiên, tình hình của bố dạo gần đây cô đều rõ cả.

"Là vì trong nhà và trong làng xảy ra chút chuyện,những chuyện này rất bào mòn tâm trí." Tô Tô nói.

"Không, không phải chuyện đó. Là có chuyện. Vấn đề này cũng là hiểu theo nghĩa đen. Cô Tô Tô, cô đi tìm cho tôi một chiếc gương."

La Bân nhìn Tô Tô.

Ánh mắt Tô Tô hơi lạ vì cách xưng hô của La Bân rất kỳ quái.

Tất nhiên cô không nói gì nhiều, vội về phòng mình lấy ra một chiếc gương.

"Chú, chú hãy treo chiếc gương này ở vị trí này, mặt gương hướng ra cổng nhà chú." La Bân chỉ vào chính giữa phía trên cửa chính.

Ông Tô làm theo.

Khi gương được treo lên, bên trong liền xuất hiện thêm một thứ, tất nhiên, phần lớn mặt gương đều phản chiếu cổng sân.

Ở vị trí chính giữa cổng sân, có một vật trông như mũi kim đen kịt, đâm xuyên qua xà cửa.

Đây chính là Sát!

Nhân kiệt địa linh, nhân không kiệt mà ngược lại còn bị tổn thương, đất cũng sẽ không linh.

Đây chính là truyền thừa thực sự của Tiên Thiên Toán!

Dù La Bân chỉ mới học được một chút ở núi Tát Ô, nhưng chỉ cần chút này không bị xáo trộn thì cũng có thể đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong một số việc.

"Chú có thấy dễ chịu hơn chút nào chưa? Nếu có, giờ chú đi theo tôi." La Bân nói tiếp.

"Cái này... Đúng là thấy khá hơn rồi, không còn nghẹn như thế nữa. Nhưng mà, không phải cậu nói không đi sao? Để tôi bảo Tô Tô dọn phòng cho cậu, cậu không cần đi đâu." Ông Tô lo lắng.

Người ở nông thôn đa phần đều tin vào mấy chuyện tâm linh, không thể nói hoàn toàn là mê tín, chắc chắn phải có cái lý của nó. Những câu nói huyền bí của La Bân đã khiến ông Tô hiểu ra rằng những lời gắt gỏng lúc nãy của mình là quá lời.

La Bân này không phải người thường!

"Tôi không đi, chú phải cầm theo dao."

La Bân chỉ vào con dao rựa ở góc tường.

"Đúng rồi, cô Tô Tô, cô chuẩn bị cho tôi ít giấy trắng và bút, đặt ở trong phòng dọn cho tôi được không?"

La Bân lại nhìn Tô Tô, những lời này cậu nói rất ôn hòa và kiên định.

Thấp thoáng, La Bân có một cảm giác.

Đây mới là mệnh số chăng?

Trở về với bản ngã, trở về với chính mình, vào đời thì mới học tốt được Tiên Thiên Toán?

Việc cậu muốn bế quan ở núi Tát Ô là sai lầm.

Vào đời mới là con đường của cậu!

truyenfull,truyenfull vn