Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 969

Chương 969: Tướng nam, tướng nữ

Câu này của La Bân rõ ràng là biết rồi còn hỏi.

Cậu đã đoán được đó chính là trung tâm của ngọn núi, cũng giống như Ô Huyết Đằng và Si Tiêu, là cốt lõi của núi Tát Ô!

Không yên phận, cướp bóc và chiếm đoạt vốn là bản chất của con người sao?

Rõ ràng ngọn núi vẫn có thể tồn tại yên bình, trời không thấy, người không phạm, tại sao cứ phải vọng tưởng muốn nắm giữ cả ngọn núi trong tay?

Từ thần thái và biểu cảm của người phụ nữ này có thể nhận ra điều đấy.

Chắc chắn mục đích không chỉ đơn giản là để cậu chạm vào cốt lõi của ngọn núi, mà tính toán sâu xa hơn chính là thâu tóm tất cả vào lòng bàn tay bà ta.

Nếu không, người phụ nữ này hiện giờ nên nói rõ ra tất cả và thực sự tôn trọng cậu, chứ không phải mang lòng dạ hiểm độc như vậy.

Trong lúc La Bân đang suy tính, người phụ nữ trả lời: "Ngài cứ đi theo tôi, thấy rồi tôi sẽ nói cho ngài biết mọi chuyện. Ngài là người khác biệt. Thuật xuất mã tiên vốn không tương xứng với thân phận của ngài. Nếu thành công, ngài chính là Vu Vương, chúng tôi đều là người dưới trướng của ngài."

Người phụ nữ hơi cúi đầu, càng tỏ ra tôn trọng.

Mí mắt La Bân giật nhẹ, câu này dường như lại không giống đang giả vờ?

Nhất thời, cậu thật sự không đoán được đối phương đang nghĩ gì.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân vang lên từ cầu thang, một vu nữ dừng lại bên cạnh cậu, cung kính cúi đầu với người phụ nữ.

"Có một số việc cần xử lý, tôi đi rồi sẽ quay lại ngay, ngài có thể nghỉ ngơi chốc lát." Người phụ nữ làm động tác mời, ra hiệu cho La Bân ngồi vào vị trí chủ tọa.

"Thả Bạch Nguy ra." Không hề bước lên trước, La Bân mở lời trước.

"Sau khi ngài lên vị trí đó, ngài có thể xử lý ông ta." Người phụ nữ trả lời.

La Bân im lặng.

Còn người phụ nữ thì rời khỏi tầng hai của Tiên gia lâu, vu nữ truyền tin cũng đi cùng.

Những vu nữ còn lại đang quan sát La Bân, trong mắt đầy vẻ tò mò và tìm tòi.

Những ánh mắt này trông sạch sẽ hơn, không chứa đựng quá nhiều toan tính.

Cuối cùng La Bân vẫn ngồi vào vị trí của người phụ nữ, liếc nhìn cái bát ngọc, đang định mở ra.

Bà ta để cậu ngồi đây cũng đâu có nói là không được chạm vào Hắc Kim Thiềm.

"Nơi ngài sắp đến, nếu nó đi theo, có lẽ sẽ chết. Chỉ có ngài mới được an toàn."

Ở phía dưới, một vu nữ lên tiếng.

Tay La Bân khựng lại.

Bất chợt, trên trán cậu rịn ra vài giọt mồ hôi.

Trong vô hình, cậu đã vừa trải qua một lần sinh tử rồi sao?

Nếu không phải vì bản thân cậu đặc biệt thì lúc chạm vào bát máu trong bát ngọc đó, cậu đã chết rồi?

Vì không chết nên mới hình thành cái gọi là cơ duyên? Mới khiến người phụ nữ đó tôn trọng đến thế?

Thứ ở vùng cốt lõi của núi Tát Ô này rốt cuộc là sự tồn tại quái dị gì?

Tất nhiên, chỉ khựng lại một lát, La Bân vẫn mở nắp bát ngọc ra, Hắc Kim Thiềm nhảy vọt lên, quay về trên người cậu.

...

Năm đống lửa trại vẫn đang cháy, có điều ngọn lửa không còn mãnh liệt như trước, sắp tàn đến nơi.

Vô số kẻ thân người đầu thú đứng san sát trên đường, còn có mười mấy vu nữ đứng phía trước bọn chúng.

Ở vị trí tiên phong là một người, chính là Thạch Cam.

Đôi mắt cáo hẹp dài nhạy bén quét sạch xung quanh, cánh mũi hơi phập phồng như đang đánh hơi. Tai ông ta khẽ rung lên như đang phân biệt âm thanh.

Đám đông dạt ra nhường đường, người phụ nữ bước tới trước mặt ông ta.

"Vu Hậu." Thạch Cam kính trọng gọi.

Người phụ nữ, cũng chính là Vu Hậu, gật đầu coi như đáp lễ.

"Bà đã hứa với tôi là sẽ không động đến trường chủ của Tiên Thiên Toán." Thạch Cam trầm giọng nói: "Nhưng bà đã mang cậu ta đi, lại còn mang đi cả một trưởng lão mới nhậm chức."

"Thứ nhất, cậu ta không phải là trường chủ của Tiên Thiên Toán." Vu Hậu lắc đầu.

"Trăng lặn xuống núi, thiên hạ thái bình, cậu ta chính là người đó." Thạch Cam khẳng định.

"Cậu ta có lẽ sẽ làm Vu Vương."

Một câu của Vu Hậu khiến Thạch Cam híp mắt

"Vẫn cần một lần kiểm chứng nữa, nếu thành công, Vu nữ gả cho Vương chính là chuyện lớn của cả núi Tát Ô. Cứ cho là cậu ta đi, điều đó cũng không xung đột gì." Vu Hậu nói, "Thi tiên không thể tồn tại trên đời, ông nên đi xem suy nghĩ của những lão tiên sắp lâm chung kia đi, xem chúng có rục rịch nổi loạn hay không."

Thạch Cam cau mày: "Sinh khí đã gột rửa tử khí trên người họ, thậm chí còn..."

"Thăng tiến thêm một bậc sao? Thế nên, liệu những lão tiên đó có khao khát sinh khí hay không? Sinh khí từ đâu mà có? Có những ý nghĩ phải bị bóp nghẹt ngay từ đầu." Vu Hậu trả lời: "Tạm thời chưa thể siêu độ cho chúng, nhưng tôi sẽ có cách."

"Trường chủ của Tiên Thiên Toán sẽ không đồng ý làm Vu vương." Thạch Cam nói.

"Điều đó có quan trọng không? Chỉ cần cậu ta có khả năng, cậu ta bắt buộc phải làm, chuyện này đối với cậu ta không hề có hại, ngược lại còn giúp con cháu đầy đàn. Tiên Thiên Toán đã tàn lụi, ông nhớ ơn tổ tiên, nhánh Vu nữ giúp cậu ta khai chi tán diệp, Tiên Thiên Toán từ đó mà lớn mạnh, ông nghĩ xem đó là chuyện tốt hay xấu?" Vu Hậu nói dồn dập, "Hay là ông không muốn làm giáo chủ này nữa? Sẽ có người thấy đây là chuyện tốt và dốc toàn lực ủng hộ quyết định của tôi."

Trong khi nói, Vu Hậu giơ tay lên, năm ngón tay của bà ta cũng thon dài, chỉ là do tuổi tác nên da dẻ không còn săn chắc.

Theo cánh tay giơ cao quá đầu, đôi tay khéo léo kết thành những hình thù khác nhau, tiếng bước chân nặng nề vang lên, từ trong đám người đầu thú bước ra hai kẻ có thể hình đặc biệt to lớn, vai u thịt bắp, đầu tròn ủng.

Lớp bờm đen kịt, đôi mắt gấu linh động, lớp lông trên cổ và lớp da người của chúng liền mạch với nhau.

"Ông đã chọn để một tiên sinh khác lên núi không ngừng vẽ bùa, mục đích là tăng cường thực lực cho núi Tát Ô. Tôi cuối cùng cũng đã tìm được người kế vị Vu Vương, cậu ta không mang huyết thống núi Tát Ô, vì vậy cậu ta chỉ có thể để Vu nữ sinh hạ huyết thống, đây là kết quả tốt nhất, cũng là cách làm phù hợp nhất. Cậu ta vẫn là trường chủ của Tiên Thiên Toán, cậu ta sẽ sống, cậu ta không gặp nguy hiểm nào cả. Những việc chúng ta làm vốn dĩ chẳng có gì khác biệt, nếu ông cứ tiếp tục khăng khăng theo ý mình thì núi Tát Ô chỉ còn cách đổi giáo chủ khác mà thôi." Vu Hậu thản nhiên nói.

Thạch Cam im lặng một lúc, sau đó mới lên tiếng: "Bà cũng chỉ mới nói là 'có lẽ' thôi, vẫn chưa khẳng định được, ngộ nhỡ cậu ta không phù hợp thì sao?"

"Vậy thì đối với ông, mọi chuyện sẽ rắc rối hơn một chút, ông sẽ phải tìm một người khác để tiếp quản y bát của Tiên Thiên Toán thôi." Vu Hậu lẩm bẩm: "Hy vọng là không phải vậy."

Khi bà ta lại giơ tay lên, tất cả mọi người bắt đầu tản ra xung quanh.

Bà ta cũng quay người, đi theo lối cũ trở về.

Thạch Cam quay đầu đi về.

Trong lòng ông vô cùng không cam tâm, nhưng cuối cùng cũng chỉ hóa thành một tiếng thở dài thườn thượt.

Nhánh Vu nữ chính là gông xiềng trên cổ những tiên gia xuất mã bình thường như họ.

Vu Vương...

Phải nghĩ cách nào đó, tránh mặt tất cả các vu nữ để tìm gặp La Bân, bảo cậu rời khỏi đây mới được.

Nhưng đang đi, Thạch Cam bỗng cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Trong những bóng cây dường như còn thấp thoáng bóng người?

Ngũ tiên ngay lập tức chui ra từ các vị trí trên người ông.

Đồng thời, từ trong bụi cây rậm rạp bên cạnh, một bóng người to lớn xông ra, tay cầm một khúc gỗ thô dài, tiến đến phía sau Thạch Cam.

Những bóng người kia dần dần lộ diện, dưới ánh trăng, vẻ mặt đầu thú thân người của chúng trông càng thêm dữ tợn và đáng sợ.

...

Không quá lâu sau, chắc chưa đến nửa tiếng, người phụ nữ đó đã trở lại tầng hai của Tiên gia lâu.

"Mời ngài đi theo tôi." Bà ta hơi nghiêng mình hành lễ.

La Bân đứng dậy.

Nhìn bát ngọc đựng Hắc Kim Thiềm, cậu bước về phía người phụ nữ.

Khi bà ta rời đi, trong lòng cậu đã suy luận và tính toán xong rồi.

Xác suất để Thạch Cam mang cậu đi là rất thấp.

Chủ yếu là vì nhánh Vu nữ hạn chế tiên gia xuất mã quá nhiều.

Nguy hiểm đến tính mạng chắc là không có, khả năng lớn nhất là người phụ nữ này muốn lợi dụng cậu để khống chế núi Tát Ô, sau đó lại muốn khống chế cả cậu?

Núi không dễ kiểm soát.

Nhưng trước mắt, có người đang đẩy cậu đi kiểm soát nó.

Không chừng chỉ còn cách thử một phen.

Một khi cậu thành công, bà ta còn muốn khống chế cậu sao?

Chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.

Ngay cả Viên Ấn Tín cũng không hiểu rõ một ngọn núi bằng cậu.

Chỉ là La Bân biết điều này rất nguy hiểm, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ giống như Lý Vân Dật, đánh mất chính mình.

Cho dù có thành công, e rằng cũng sẽ biến thành cái thứ như lúc có Ô Huyết Đằng trên người, một loại quái vật phi nhân loại, dị dạng và kinh khủng.

Rồi sau đó thì sao?

Có lẽ bản thân cậu phải mang thêm một chút kỳ quái trên người thì mới không dễ bị kẻ khác nhòm ngó như vậy?

Đã đến thì cứ yên tâm ở lại.

Biết đâu nhánh Vu nữ cũng cần chấn chỉnh lại cục diện, thay đổi cách chung sống với núi Tát Ô?

Dừng lại bên cạnh người phụ nữ, cậu hỏi với tư thế của một kẻ bề trên: "Bà có thân phận gì trong nhánh Vu nữ và tên là gì?"

"Vu Hậu, tôi tên là Y Ý." Người phụ nữ khéo léo trả lời.

Vu Hậu?

La Bân híp mắt.

Sao cậu cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm nhỉ?

Người phụ nữ, cũng chính là Vu Hậu Y Ý ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt La Bân.

Ở tuổi ngoài bốn mươi, đuôi mắt bà ta đã có không ít nếp nhăn, nhưng điều đó không thể che giấu được việc lúc còn trẻ bà ta chắc chắn là một giai nhân tuyệt thế.

Một cảm giác ghê sợ bỗng dưng dâng lên từ tận đáy lòng.

Cậu cảm thấy hình như mình đã nhầm lẫn chỗ nào đó?

Vu Hậu Y Ý làm động tác mời, càng lúc càng tỏ ra cung kính.

Sau đó, bà ta đi trước dẫn đường.

La Bân chỉ có thể đi theo.

Trong lúc đó, cậu tiện tay lấy điện thoại ra, soi vào mặt mình.

"Đồ vật ngoài núi không dùng được trong núi đâu, hẳn là ngài phải biết điều đó chứ?" Y Ý nói.

"Chỉ xem một chút thôi." La Bân thuận miệng trả lời.

Y Ý không nói nữa, cứ thế dẫn đường.

Vừa đi, La Bân vừa hồi tưởng, cậu hồi tưởng lại diện mạo của chính mình ngay trước đó.

Tất cả đều nhờ vào năng lực hồi tưởng này, nếu không thì lúc cậu bắt đầu học truyền thừa thực sự, thuật âm dương sẽ bị xáo trộn.

Trí nhớ hơn người giúp cậu có thể nhớ lại mọi chi tiết dễ bị bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đoạn hồi tưởng này càng khiến La Bân thót tim.

Lông mày dài mảnh thanh thoát, thiện căn tròn đầy... Nhiều vợ đẹp?

Còn nữa, màu sắc ở đuôi mắt đậm, rõ ràng là hồng nhuận.

Ngư vĩ hồng nhuận, nhất định sẽ sánh đôi với hai người đẹp.

Thực ra, tướng cách như vậy nếu đặt ở nơi bình thường, e rằng là điều mà mọi đàn ông đều mơ ước.

Mấy ai có thể chung thủy một lòng?

Đàn ông không được, phụ nữ cũng chẳng xong.

Từ xưa đến nay, kẻ quyền cao chức trọng thì thê thiếp thành đàn.

Từ xưa đến nay, người phụ nữ nắm quyền thì nam sủng xếp hàng.

Tất nhiên, người chung thủy tuy ít nhưng không phải là không có.

Ít nhất là La Bân, cậu vẫn luôn một lòng.

Diện mạo bên ngoài chính là tấm gương phản chiếu nội tâm bên trong.

Nếu không có những tạp niệm dơ bẩn đó, không có diện mạo hình thành từ bẩm sinh thì hậu thiên rất khó xuất hiện tướng cách tương ứng.

La Bân chắc chắn chưa từng nghĩ đến việc ong bướm vây quanh.

Vậy thì cái diện mạo đột nhiên xuất hiện này có liên quan trực tiếp đến ngoại lực.

Quay đầu lại, ánh mắt cậu nhìn qua những vu nữ còn lại bên cạnh và cả Vu Hậu Y Ý.

Sau đó, cậu hồi tưởng lần nữa, hồi tưởng lại ký ức lúc mới bắt đầu gặp bọn họ để so sánh.

Ban đầu, tướng cách của tất cả mọi người, bao gồm cả Y Ý, đều bình thường.

Sau khi cậu chạm vào máu trong bát ngọc, sau khi Y Ý nói cậu có lẽ sẽ là Vu Vương, tướng cách của bọn họ đã thay đổi.

Hoặc là mặt như trăng rằm, hoặc là giọng vang tinh thần sảng khoái, hoặc là mũi tròn quán ấn, hoặc là mắt đẹp thần khí ẩn tàng.

Tất cả các tướng cách đều là vượng phu ích tử!

Lông tơ dựng đứng cả lên, tim cậu như hẫng đi từng nhịp.

Đúng rồi, La Bân chưa hề nhìn thấy một người đàn ông bình thường nào.

Đám đàn ông da đen kia không tính.

Sự tồn tại của bọn họ giống như nô bộc hơn.

Hơn nữa, huyết thống chắc chắn phải liên quan đến màu da, các vu nữ ai nấy đều da trắng mượt mà, tuyệt đối không có quan hệ gì với bọn họ.

Vậy những người đàn ông bình thường đâu rồi?

truyenfull,truyenfull vn