Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 945

Chương 945: Cha nuôi!

"Vẫn còn xem sao, La tiên sinh... Có nhìn thêm nữa cũng không nhìn thấu được đâu, không có cách nào nữa rồi. Dù tôi không được sướng một cách trực tiếp như vậy, nhưng đại khái vẫn có thể hình dung ra được, bọn họ sẽ chết một cách rất đẹp đẽ, đa phần là sau khi quần thi cho chết rồi, lại bồi thêm chút độc nữa. Tổ sư Tiên Thiên Toán kia chính là Sơn long khí nhập thân, mọc đầy vảy thịt, ông ta là vũ hóa đăng tiên, những người còn lại giống như phụ thuộc, là một phần của ngọn núi. Thi độc của những kẻ phụ thuộc sẽ khiến những người tiếp xúc bị đồng hóa. Bọn họ muốn đồ của Tiên Thiên Toán, phen này muốn trở thành 'người' của Tiên Thiên Toán luôn rồi, đúng là thả mồi bắt bóng, xôi hỏng bỏng không. À không đúng, muốn biến đồ của Tiên Thiên Toán thành của mình, giờ họ thành người của Tiên Thiên Toán luôn, chẳng phải cũng tương đương với việc có được truyền thừa sao?Xem kìa, bọn họ toại nguyện rồi, chúng ta cũng thoát thân thành công, thật đúng là vẹn cả đôi đường nha."

Từ Lục đưa tay vỗ vai La Bân, lại bất lực nhún vai một cái, nói tiếp: "Chúng ta nên lên núi thôi, với tình hình hiện tại, ba chúng ta nhất định phải tìm một nơi an toàn nghỉ ngơi trước đã, rồi để Hôi tứ gia và đám chuột lên đó nghe ngóng xem chuyện của cô Thượng Quan thế nào."

"Nếu chủ đạo quán và trưởng lão Bạch Ấp đều chết ở đây, núi Thần Tiêu sẽ bị tổn thương nguyên khí nặng nề. Bất kể các trưởng lão chân nhân khác nghĩ gì, các tổ sư âm thần chắc chắn sẽ làm lớn chuyện, đây không phải là chuyện tốt." Bạch Tiêm trầm giọng.

"Họ chạy thoát cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì. Ông già chủ đạo quán Long Dương quá sức vô lý... Nhưng mà chắc là không chạy thoát được đâu, vũ hóa đăng tiên, nhìn xuống chân núi, tổ sư cũng ở trên ngọn núi của người khác mà. Dù sao chuyện này đằng nào cũng khó giải quyết, chi bằng cứ giải quyết cho chết luôn, còn lại thì thuận theo tự nhiên." Từ Lục cười nói: "Chúng ta không phải lên lôi đài hay nhảy vực, ít nhất hiện tại vẫn ổn phải không?"

"Hy vọng chủ đỉnh núi Ngọc Thanh có thể kiềm chế được phần nào." Bạch Tiêm không cười nổi, sắc mặt ngày càng phức tạp.

"Tôi đặt niềm tin vào ông già đó, nhưng mà tôi cảm giác vẫn khó nhằn lắm." Từ Lục nhún vai: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn thôi, kiểu gì chẳng có cách."

...

Lúc này, tại núi Thần Tiêu, đạo quán chính.

Uỳnh! Uỳnh!

Hai chiếc chuông đồng từ trên xà cao rơi xuống, đập mạnh xuống đất, mặt chuông vỡ nát vụn.

Rất nhiều chân nhân đang ở trong điện.

Họ đã chứng kiến cảnh tượng này xảy ra.

"Chủ đạo quán tử trận..."

"Trưởng lão Bạch Ấp tử trận..."

Một trong số các chân nhân run rẩy, hãi hùng lên tiếng.

Với thực lực của họ, lẽ ra không nên để cảm xúc dao động mạnh.

Nhưng sự việc quá nghiêm trọng.

Điều này có nghĩa trong một thời gian ngắn, núi Thần Tiêu đã mất đi ba chân nhân, trong đó một người lại là chủ đạo quán quan trọng nhất.

Nhất thời, tất cả các trưởng lão chân đều đứng sững tại chỗ, không biết phải làm sao cho phải.

Nên đến đỉnh Sơ Tổ báo cho tổ sư, hay là đến đỉnh Văn Thanh?

Tổ sư không gì không biết, nhưng không thể lúc nào cũng xuất hiện.

Theo lẽ thường, khi xảy ra chuyện lớn thế này, phải đến đỉnh Văn Thanh...

Chỉ là, các tổ sư âm thần ở đỉnh Văn Thanh lúc này ai nấy đều đang xao động bất an...

"Mau, mời chủ đỉnh Ngọc Thanh ra trước đã!" Một trưởng lão khác nói.

Ngoài cửa đại điện, một "người" lặng lẽ xuất hiện.

Đó chính là tổ sư âm thần, Bạch Tượng!

"Ai muốn đi thả tên nghịch loạn đó ra?" Bạch Tượng lạnh lùng lên tiếng.

Ngay lập tức, trưởng lão chân nhân kia im như thóc.

"Đi mời Trần Hồng Minh, bảo hắn tính thử xem, Bạch Tử Hoa và Bạch Ấp vì sao mà bị hại chết. Xem xem liệu có liên quan đến La Bân hay không." Bạch Tượng nói tiếp.

...

Trên núi Tượng, nhóm La Bân đang gắng gượng di chuyển lên trên.

Vẫn quá mệt, tinh khí mà Si Tiêu hút đi tuy không giống tinh khí âm dương ngũ hành, mà giống như dương khí bị ăn mất, nhưng sự tiêu hao này người bình thường cũng khó lòng chịu đựng nổi.

Cho dù La Bân dùng quẻ để hỗ trợ thì cũng chỉ là chốc lát, khoảnh khắc đó thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng ngay sau đấy lại như cũ.

Hôi tứ gia và Tiểu Hôi Linh không rời khỏi nhóm, chuột núi đóng vai trò thám tử đã lên núi trước.

"Tôi không xong rồi..." Từ Lục th* d*c, dựa vào một thân cây rồi từ từ ngồi bệt xuống.

Người đòi đi là anh ta, mà người đi không nổi cũng là anh ta.

"Đuổi khách đi rồi mà cũng không thèm phối thêm cho ít thuốc... Thuốc ở đó để không cũng phí, quần thi có thể xuất hiện nhanh như vậy... Rõ ràng là biết chúng ta sẽ gặp chuyện, vẫn luôn đi theo sau. Haizz, người chết có suy nghĩ của người chết, tôi thì chịu không hiểu nổi..." Miệng Từ Lục không lúc nào ngơi, cứ lảm nhảm suốt.

"Những gì chúng ta đạt được đã rất nhiều." La Bân nói: "Tổ sư biết có nguy hiểm nên tiễn chúng ta một đoạn đã là hết tình hết nghĩa rồi."

"Tôi biết chứ, được rồi, tôi nói ít đi vài câu. Nhưng mà, khách đến nhà là khách mà, ha ha, thôi, không nói nữa!"

Từ Lục xua tay, anh ta định chống tay đứng dậy nhưng rồi lại trượt xuống.

"Chúng ta cứ nghỉ một chút đi..." Từ Lục lau mồ hôi trên trán.

La Bân suy nghĩ một lát, cậu lấy ra mấy món đồ từ trong ngực, lần lượt là bộ pháp khí của núi Lục Âm gồm côn đồng, chuông trấn và ba chiếc bình pha lê, thậm chí còn có cả la bàn hai mươi tư tầng và la bàn Tứ Hợp.

"Từ tiên sinh, anh nói không sai, người được lợi nhiều nhất chỉ có tôi, anh đang làm áo cưới cho tôi thôi. Tôi không thể để anh đi không công một chuyến được."

Nói rồi, La Bân đặt tất cả pháp khí xuống đất.

"La tiên sinh, cậu coi Từ Lục tôi là hạng người gì thế?"

Từ Lục bật dậy ngay, anh ta vội vàng bước tới, nhanh chóng nhặt la bàn Tứ Hợp lên. Tiếp đó, anh ta lại cầm một bình pha lê, bên trong chính là một con cá vàng. Anh ta nhìn ngắm không rời tay mấy bận rồi trịnh trọng đưa pháp khí lại cho La Bân.

"Tôi sao có thể chiếm đoạt thứ người khác yêu thích?"

Nói thì nói vậy, nhưng tay Từ Lục lại nắm rất chặt, các đốt ngón tay đều trắng bệch.

Khi La Bân giơ tay lên, anh ta dường như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội, các đốt ngón tay mới hồng hào lại bình thường, không nắm khư khư la bàn Tứ Hợp và bình pha lê nữa.

La Bân không hề nhận lại pháp khí mà đẩy chúng về phía trước, tì vào ngực Từ Lục.

"La bàn Tứ Hợp này đến từ núi Phù Quy, tôi không biết nó là pháp khí của nhà nào, nhưng trực giác bảo tôi rằng nó không đơn giản. Đồ của núi Lục Âm anh đều đã thấy hơn một lần, còn cái la bàn hai mươi tư tầng này hiệu quả ra sao tôi cũng không rõ, chắc là kém hơn la bàn Tứ Hợp. Những pháp khí còn lại đều lấy từ thi thể ở chỗ dừng chân, không tính là vật gì quý giá. Đối với tôi, tham nhiều thì không dùng hết được, tôi đã lấy được đủ vật truyền thừa của Tiên Thiên Toán rồi. Từ tiên sinh, anh có thêm pháp khí sẽ tăng thêm thực lực tổng thể cho nhóm chúng ta."

Những lời này La Bân nói ra từ tận đáy lòng.

Đúng vậy, la bàn Tứ Hợp dùng lâu rồi thì cũng tiếc, vả lại món này thực sự tốt. Cậu có thể không đưa cho Từ Lục.

Chỉ là, Từ Lục cũng đang liều mạng, cậu cảm thấy nên có chút thể hiện thì mọi người mới có thể tin tưởng nhau hơn, phát huy sức mạnh lớn hơn.

"La tiên sinh... Tôi không biết nói gì cho phải nữa... Cậu... Thật là hào phóng nha!"

Từ Lục vội vàng ôm hai món pháp khí vào ngực.

Hôi tứ gia trên vai La Bân kêu "chít chít", giống như đang bảo: nhìn cái vẻ không tiền đồ của Từ Lục kìa.

"Chúng ta không phải là một nhóm, chúng ta là Mã Đạo Hắc! La tiên sinh, cậu phải nhớ kỹ điểm này! Trời ạ, đây là... La bàn Tứ Hợp Xuyên Sơn Thấu Địa?"

Nửa câu đầu của Từ Lục chỉ chỉnh lại lời của La Bân, đính chính thân phận của họ. Đến nửa câu sau, mặt Từ Lục đã đỏ bừng lên.

"La tiên sinh, cậu đưa thật sao?" Từ Lục nuốt nước bọt, nhìn La Bân chằm chằm.

"Thứ này không hoàn chỉnh, thiếu mất phương bàn, lúc trước tôi chưa mượn từ tay cậu để xem kỹ... Nhưng tôi chắc chắn, đây chính là La bàn Tứ Hợp Xuyên Sơn Thấu Địa! Nó đến từ một đạo trường che trời khác, là vật truyền thừa."

"Đó không còn là của tôi nữa rồi, đồ đã tặng đi thì làm gì có lý lẽ đòi lại." La Bân lắc đầu.

"Trời ạ!" Mắt Từ Lục đỏ hoe.

Anh ta vậy mà định quỳ xuống.

"Anh làm gì thế Từ tiên sinh?" La Bân bị hành động của Từ Lục làm cho giật mình.

"Kết nghĩa sao?" Bạch Tiêm trầm tư.

"Tôi thật sự muốn gọi cậu một tiếng cha nuôi đấy La tiên sinh ạ." Lời này Từ Lục cũng nói từ tận đáy lòng: "Cậu yên tâm, sau này cậu bảo đi đông tôi tuyệt đối không đi tây, cậu muốn giết người, tôi sẽ đào huyệt cho hắn trước!"

La Bân: "..."

Lúc này, mấy con chuột núi từ đằng xa nhanh chóng chạy lại.

Hôi tứ gia kêu "chít chít" mấy tiếng như đang chào hỏi chúng.

Đám chuột núi lại gần, kêu la không ngừng, vô cùng ồn ào.

Hôi tứ gia quay đầu, cũng gào lên!

Tim La Bân thắt lại, lập tức lấy bùa thỉnh linh Hôi tiên ra dùng, nghe Hôi tứ gia thuật lại tin tức mà chuột núi thám thính được.

Sắc mặt cậu thay đổi hoàn toàn.

Cùng lúc La Bân dùng bùa, Từ Lục cũng hiểu ra tính nghiêm trọng của vấn đề nên cũng dùng bùa, thần thái cũng vô cùng trang nghiêm.

"Đều bị vây chết rồi... Thế thì làm thế nào đây... Lúc họ đấu với nhau, chúng ta gia nhập chiến cuộc thì còn nói được... Chứ xông thẳng vào đối mặt à? Sợ là đối không lại đâu..." Từ Lục nhíu mày, mồ hôi vã ra như tắm.

truyenfull,truyenfull vn