Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 942

Chương 942: Truyền thừa đích thực, hai quẻ tất ứng, song trấn sát!

Quyết pháp trong tay ông ta đang biến đổi cực nhanh.

Bạch Tử Hoa lại tiến về phía trước vài bước, nhảy vọt lên, đứng vững trên một tảng đá lớn.

Độ cao của vị trí đứng đã quyết định trường khí của ông ta.

Trường khí của Bạch Tử Hoa lúc này cao thâm hơn bất cứ lúc nào trước đây!

"Luật lệnh đại thần, vạn trượng lam thân! Khí xung vân trận, thanh chấn lôi đình!"

Tiếng chú pháp uy nghiêm hơn vang vọng, Bạch Tử Hoa rõ ràng là muốn lập đàn.

Hai đạo sĩ áo đỏ đang cõng môn nhân tàn tật lộ vẻ kính sợ.

Bạch Ấp cũng có thần thái tương tự.

Có thể khiến một chân nhân có thái độ như vậy, đủ thấy đạo lôi pháp này của Bạch Tử Hoa quan trọng và mạnh đến mức nào.

"Đoài Trạch thượng, Vong Tử hạ, Tử Trạch thiệt!"

Một giọng nói bất ngờ vang lên.

Giọng nói này rất khô khốc, giống như dây thanh quản đã khô từ lâu, ma sát dữ dội mà phát ra.

Đó chỉ là khởi đầu.

Ngay lập tức, hàng loạt âm thanh đồng thanh vang dội: "Đoài Trạch thượng, Vong Tử hạ, Trạch Tử tuyệt!"

Ban đầu là một tiếng đi trước, vạn tiếng theo sau.

Nhưng rất nhanh đã không còn như thế nữa.

Đến nửa sau của quẻ, mọi âm thanh hoàn toàn chồng lấp, hội tụ thành một tông giọng duy nhất.

Tông giọng này hoàn toàn áp đảo tiếng chú thuật của Bạch Tử Hoa.

Thậm chí, nó hòa làm một với gió núi, tẩy rửa bốn phương.

Và đây mới chỉ là bắt đầu, đây không phải là quẻ âm giảo sát.

Chú thuật của quẻ âm giảo sát lẽ ra phải là "Tử Trạch thiệt".

"Trạch Tử tuyệt" là cấp bậc cao thâm hơn của lời ra thành quẻ!

La Bân lúc dùng được lời ra thành quẻ, lúc không, là do truyền thừa không hoàn chỉnh.

Cậu cần phải tự mình lĩnh ngộ, mà tự lĩnh ngộ chưa chắc đã hoàn toàn chính xác.

Tuy nhiên, sau khi quẻ âm giảo sát được thúc đẩy, nó có thể tiếp tục diễn hóa.

Một Tiên Thiên Toán hoàn chỉnh thì mỗi lời ra thành quẻ đều có giải nghĩa độc nhất vô nhị.

Bạch Tử Hoa dường như giận đến cực điểm, giọng càng lớn hơn như muốn rách cổ họng.

Nhưng lời của quần thi Tiên Thiên Toán đã hoàn toàn đè bẹp ông ta!

"Trạch nhập tử địa, duyệt nhi chiêu họa! Phế khí suy bại, hô hấp suy kiệt, khẩu thiệt lao ngục (*)!"

(*) Đầm vào đất chết, vui mà chuốc họa! Khí phổi suy yếu, hô hấp kiệt quệ, miệng lưỡi ngục tù.

Bạch Tử Hoa còn chưa kịp đọc hết lôi pháp đã đột nhiên im bặt!

Đầu tiên, hơi thở của ông ta như cái bễ rách, phổi dường như chịu áp lực cực lớn.

Sau đó, nhịp thở trở nên yếu ớt vô lực, mặt đỏ gay chuyển sang tím tái.

Kế đến, miệng run rẩy, lưỡi bắt đầu trào máu.

Tim La Bân một lần nữa đập nhanh.

"Trạch nhập tử địa" chính là vị trí hiện tại của Bạch Tử Hoa.

Ông ta tình cờ dẫm đúng vào đất chết.

"Duyệt nhi chiêu họa", Bạch Tử Hoa lúc này sao có thể không vui?

Ông ta đã vui mừng đến mức hận không thể múa may quay cuồng từ lâu.

Điều này hoàn toàn ứng với quẻ!

Quẻ ứng thì vạn sự ứng, tức là lời ra thành quẻ đã thành công!

"Chủ đạo quán!" Bạch Ấp định xông lên trước.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Quần thi thể tiến lên một bước, quẻ trong tay lại biến đổi.

"Đoài tử kỵ vọng động! Chủ suy bại bệnh vong hung (*)!"

(*) Đoài chết kỵ cử động càn rỡ ,chủ về suy bại, bệnh tật, chết chóc, đại hung.

Chính sự biến đổi này mới khiến La Bân hãi hùng, khiến cậu nổi da gà khắp người.

Hóa ra lời ra thành quẻ không phải chỉ có một chiêu, mà còn có thể thành quẻ động, hình thành sát chiêu lần hai.

"Đoài tử" là một cách giải nghĩa khác của tượng quẻ "Trạch Tử tuyệt"!

Bạch Ấp đã đến bên cạnh Bạch Tử Hoa.

Ông ta nắm lấy vai, đưa Bạch Tử Hoa nhảy xuống khỏi tảng đá.

La Bân khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn đóng đinh vào Bạch Tử Hoa.

"Phụt!"

Bạch Tử Hoa phun ra một ngụm máu đen lớn.

Khí tức trên người ông ta rớt thảm hại.

Lỗ mũi đen kịt, lỗ tai lộn ngược, làn da khô héo như vỏ cây.

"Chủ đạo quán!" Bạch Ấp càng thêm hoảng loạn.

Ông ta hoàn toàn không hiểu về lời ra thành quẻ.

Một đạo sĩ làm sao hiểu được quẻ của Tiên Thiên Toán?

Quẻ này chủ về phổi và miệng lưỡi.

Quẻ trước đã đánh bị thương phủ tạng một lần, quẻ sau chính là quẻ định tử.

Cách duy nhất của Bạch Tử Hoa là đứng yên tại chỗ không được động đậy.

Ngặt nỗi Bạch Ấp lại kéo ông ta xuống, làm quẻ này trở nên hoàn thiện.

Bạch Ấp chính là kẻ đẩy ông ta vào chỗ chết!

Trăng lạnh, đêm đen, khí tức của Bạch Tử Hoa vẫn tiếp tục rơi rụng, thậm chí nhanh chóng cận kề cái chết.

Lời ra thành quẻ chính là sự trấn áp bá đạo như vậy.

Một thi thể môn nhân Tiên Thiên Toán đối mặt với Bạch Tử Hoa có lẽ chỉ có kết cục bị trấn sát, kể cả mười hay hai mươi cái cũng sẽ bị lôi đánh thành tro.

Nhưng khi số lượng lên đến hàng trăm, lượng biến thành chất biến, sự áp chế mệnh số mạnh mẽ khiến ông ta hoàn toàn bó tay!

"Chủ đạo quán mà chết, núi Thần Tiêu sẽ đại loạn! Cậu không gánh nổi hậu quả này đâu! Giải tán họ đi! Tôi thả cậu đi!"

Bạch Ấp quay đầu gào lên với La Bân. Đồng thời, ông ta giật lấy cái túi bên hông Bạch Tử Hoa, ném mạnh về phía La Bân, trong đó chứa hầu hết các pháp khí.

"Bạch hoa đăng Tiên Thiên nữa." La Bân lên tiếng.

Bạch Ấp vung tay ném trả chiếc đèn lồng cho cậu.

La Bân không thể cử động.

Túi đồ và pháp khí rơi trên mặt đất.

Hai đạo sĩ áo đỏ hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề, nhanh chóng tiến lên điểm vào các huyệt đạo của La Bân.

La Bân đã có thể cử động.

Cậu vơ lấy tất cả pháp khí cùng Hắc Kim Thiềm.

Cậu giơ tay lên, Hắc Kim Thiềm chĩa thẳng về phía hai đạo sĩ, khiến họ lùi lại thật nhanh.

"Lúc nãy nếu ông không động vào ông ta, ông ta sẽ không sao. Ông động vào ông ta mới ứng quẻ. Còn họ không phải do tôi triệu hồi, tôi không có bản lĩnh khiến họ đi. Nếu ông nói tôi gặp các ông là mệnh số, kết cục của tôi là mệnh số, vậy các người gặp họ cũng là mệnh số. Hôm nay các ông sống hay chết cũng là do số của mình." La Bân nói.

"Cậu!" Bạch Ấp nổi trận lôi đình.

"Phụt", Bạch Tử Hoa lại phun thêm một ngụm máu.

Hai đạo sĩ áo đỏ mắng chửi: "Vô liêm sỉ!"

La Bân không nói gì, chỉ nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Rút!" Bạch Ấp nén giận quát lên.

Cùng lúc đó, tiếng quẻ lại vang.

"Đoài Trạch thượng, Cảnh Nguyệt hạ, Trạch Nguyệt hưu! Trạch Nguyệt khế thú, duyệt nhi hưu dưỡng! Gan mật tương chiếu, bội ly tắc thương, nộ khởi thần băng (*)!"

(*) Trăng đầm nghỉ ngơi, vui mà tĩnh dưỡng. Gan mật soi nhau, rời bỏ thì đau, giận lên thì thần tan nát).

Lại là một lời ra thành quẻ.

Quẻ này không còn mang sát ý dày đặc nữa.

Nói một cách chính xác, quẻ này có lợi cho người, giúp người ta nghỉ ngơi, xua tan tiêu cực.

Nhưng quẻ luôn có hai mặt, nếu không chịu nghỉ thì sẽ xảy ra chuyện.

Người trúng quẻ không chỉ có Bạch Tử Hoa mà còn có cả Bạch Ấp.

Rõ ràng có thể thấy sắc mặt Bạch Tử Hoa và Bạch Ấp trong khoảnh khắc đó đều bình phục lại, dường như cả hai đều định khoanh chân ngồi xuống đất.

"Khống chế?" Bạch Ấp sợ hãi.

Ông ta cắn mạnh vào đầu lưỡi, hành động định ngồi xuống liền thay đổi, đột ngột đứng phắt dậy.

Phụt! Một ngụm máu tươi phun ra, ánh mắt ông ta trở nên vô cùng rã rời.

Bạch Tử Hoa lại chịu thêm một tầng tổn thương, càng thêm uể oải bất chấn.

"Đoài vong kỵ lao thần. Chủ hưu điều tĩnh tâm, nghịch tắc phá bại (*)!"

(*) Đoài mất kỵ hao tâm tổn trí. Chủ về nghỉ ngơi tĩnh tâm, làm trái thì tan nát.

Động quẻ thứ hai của lời ra thành quẻ đã tới.

Bạch Ấp vẫn còn đang rã rời, chưa kịp hoàn hồn.

Quẻ thứ hai này nối tiếp với quẻ trước, nếu Bạch Ấp cố tình hành động mạnh, phản phệ sẽ càng nghiêm trọng hơn.

Đây cũng là một kiểu bá đạo độc đoán.

Tiên Thiên Toán bắt bạn nghỉ, bạn buộc phải nghỉ! Nếu không sẽ bị phản phệ!

Trước đó Bạch Ấp vẫn có ý nương tay, nghỉ ngơi ngắn ngủi cũng giúp vết thương của La Bân dịu đi đôi chút.

Cậu lùi qua bên cạnh.

Hai đạo sĩ áo đỏ hoàn toàn không dám tiến lên.

La Bân nhặt lấy cổ Kim Tằm bị chuông trấn yểm dưới đất. Cậu luôn cảm ứng được vị trí của nó.

Thật may là cổ Kim Tằm không bị đá đè trúng.

Lần này Bạch Ấp đã khôn ra, ông ta thật sự đứng yên tại chỗ không dám động đậy, trơ mắt nhìn La Bân đến bên cạnh Bạch Tiêm và Từ Lục.

Cậu đỡ Bạch Tiêm dậy, sau đó cõng Từ Lục đang hôn mê lên lưng.

Một tay dìu Bạch Tiêm, một tay giữ Từ Lục, La Bân một lần nữa lao nhanh về phía núi Tượng.

Hai đạo sĩ áo đỏ vừa kinh hãi vừa tức giận, hét lớn: "Đứng lại!"

"Vong Tử thượng, Cảnh Nguyệt hạ, Tử Nguyệt hôn."

Tiếng hô đồng thanh lại vang lên.

Lần này không dùng lời ra thành quẻ nữa mà chỉ là một quẻ âm đơn thuần.

Hai đạo sĩ áo đỏ cùng với môn nhân trên lưng ngã nhào xuống đất, hôn mê bất tỉnh...

"Dừng chân!" Bạch Ấp rốt cuộc không nhịn nổi.

"Phụt phụt", ông ta phun ra hai ngụm máu, mặt đỏ tía tai như máu đang xông ngược lên.

Đúng lúc này, Bạch Tử Hoa đột nhiên khoanh chân ngồi xuống đất.

Ông ta lôi ra một pháp khí trông hơi quen, dán chặt lên ngực.

La Bân nhớ pháp khí đó chiếu vào đỉnh Văn Thanh.

Là vật trấn áp ở đó sao?

"Mau đi... Ông ta muốn thỉnh tổ sư nhập vào người..." Bạch Tiêm sợ hãi.

Kế đến, Bạch Tử Hoa run rẩy tế ra một phù lệnh nữa.

Tấm gương dán trên ngực, hai tay ông ta chắp lại giữ chặt phù lệnh.

Kính Thần Tiêu Tứ Ngự vốn là pháp khí thỉnh tổ sư, kết hợp với vật dụng của tổ sư xuất dương thần sẽ có thể thỉnh một tổ sư nhất định nhanh hơn!

Dĩ nhiên, thỉnh tổ sư có điều kiện.

Xuất âm thần thì có thể tùy ý lựa chọn, nhưng dương thần cần người có duyên và sẽ gây ra tổn thương không thể cứu vãn cho người bị nhập.

Chính vì vậy núi Thần Tiêu mới bị khống chế bởi việc xuất âm thần!

Nếu có thể tùy ý thỉnh tổ sư dương thần, Bạch Tử Hoa đã không lâm vào cảnh này.

Tổ sư nhập vào người?

Động Thần nhập xác?

Thần minh trói buộc?

Toàn thân La Bân lạnh buốt.

Ba người lảo đảo chạy về hướng núi Tượng.

Như có ma xui quỷ khiến, La Bân quay đầu nhìn.

Cậu không nhìn nhóm người Bạch Tử Hoa, mà nhìn về phía núi Tiên Thiên Toán.

Trên núi sương mù dày đặc vốn dĩ không nên thấy gì cả vì núi quá cao.

Nhưng cậu lại nhìn thấy.

Giữa mây mù là một đài cao, phía dưới đài có vách đá, phía trên có đình đài lầu các.

Vách đá đó chính là vách đá của đài ngắm cảnh.

Đình đài lầu các chính là dương trạch của Tiên Thiên Toán.

Nó giống như một ảo ảnh trên sa mạc!

Tại vị trí đài đá, có một người đang lặng lẽ đứng đó.

Điều huyền diệu và quái dị nhất nằm ở chỗ này La Bân cảm thấy mình nhìn rõ được làn da của người ấy chằng chịt những lớp vảy thịt li ti.

Cậu đang nhìn thấy tổ sư đã vũ hóa đăng tiên của Tiên Thiên Toán!

Chân vấp phải một chỗ lồi lõm, La Bân loạng choạng phải nhìn về phía trước để giữ thăng bằng.

Đến khi quay lại, mây mù che khuất, ảo ảnh kia đã biến mất.

Sương mù tầng tầng lớp lớp nuốt chửng lấy họ.

Đã vào núi!

Sương mù dày đặc ập tới từ bốn phương tám hướng.

La Bân bất ngờ dừng bước, đứng sững như phỗng tại chỗ, nhìn chằm chằm phía trước, không dám nhích nửa bước.

Sương mù khép lại phía sau lưng, không còn thấy gì nữa.

Không có đá vụn, không có quần thi thể Tiên Thiên Toán, không có nhóm người Bạch Tử Hoa, chỉ có mười sáu cột đá, mọi thứ dường như chưa từng thay đổi, cũng chưa từng có sạt lở núi.

Phía trước có một vật đang lặng lẽ ngồi xổm.

Vật đó toàn thân mọc đầy lông đen, diện mạo hung dữ, tóc trắng bạc, sống mũi đỏ rực, chiếc mỏ vàng như móc câu.

Đó chính là Si Tiêu!

Nó đang hổ báo rình rập nhìn chằm chằm ba người họ!

truyenfull,truyenfull vn