Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 929

Chương 929: Không chết là lãi rồi, không phải ư?

"À phải! Đúng đúng!" Từ Lục lập tức lấy bùa ra, bước lên trước, cẩn thận dán lên vai, ngực và lưng của Bạch Tiêm.

La Bân bổ sung thêm: "Lũ trùng vẫn phải giải quyết, nhưng bớt đi được một vấn đề lớn rồi. Nếu không, cho dù chúng ta giải quyết được trùng mà không biết ẩn họa vốn có của cơ thể thì vẫn sẽ xảy ra chuyện, giờ chỉ còn thiếu một loại nữa thôi."

Sau đó, cậu lại nhìn thi thể vũ hóa kia, nói: "Người của Tiên Thiên Toán chạm vào bất cứ ai, người đó đều sẽ bị vũ hóa quái dị thế này. Đây chắc chắn không phải vũ hóa thật, có lẽ là một loại thi độc, phải cẩn thận một chút."

Từ Lục tiếp lời La Bân: "Ban ngày bọn họ sẽ không xuất hiện, ban đêm chúng ta trốn kỹ là được. Nhưng tôi vẫn nghiêng về việc hôm nay sẽ giải quyết dứt điểm vấn đề."

La Bân gật đầu tán thành.

Bạch Tiêm không có gì để nói, một lần nữa giữ im lặng.

Bọn họ rời khỏi địa thất, quay lại căn phòng phía trên.

Từ Lục hỏi thêm một câu: "La tiên sinh, sao cậu biết dưới này có địa thất vậy? Chỉ vì quẻ ẩn sao?"

"Hầu hết các chỗ ở tại núi Quỹ đều sử dụng cách bố trí này. Viên Ấn Tín lúc nào cũng tôn sùng Tiên Thiên Toán, không, phải là Viên tiên sinh kia. Tôi đoán Tiểu Viên tiên sinh mới là Viên Ấn Tín."

"Hóa ra là vậy." Từ Lục bừng tỉnh.

Rời khỏi căn phòng, họ quay lại con đường chính bên ngoài.

Mặt trời đã lên cao từ lâu, ánh nắng rực rỡ đến chói mắt.

Ai mà ngờ được một nơi thế này, ban đêm lại đầy rẫy người âm cơ chứ?

"Mắt trận ở đâu?" Từ Lục lại mở lời hỏi La Bân.

La Bân lấy la bàn Tứ Hợp ra, bắt đầu xác định phương vị. Cậu không trả lời Từ Lục mà đi thẳng về một hướng.

Dương trạch của Tiên Thiên Toán không nhỏ, số lượng viện lại càng nhiều, tìm kiếm chẳng dễ dàng gì.

Cuối cùng, La Bân dừng lại trước một ngôi viện.

Nơi này ánh nắng rực rỡ nhất.

Tòa trạch này cũng là căn lớn nhất trong toàn bộ khu nhà Tiên Thiên Toán.

"Cương kiện trung chính, thuần túy tinh dã." La Bân lẩm bẩm.

"Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức?" Từ Lục thử tiếp một câu.

"Phải." La Bân gật đầu.

Quẻ Càn chủ cai trị, cũng là khởi nguồn của muôn vật.

Hai chữ "Tiên Thiên" này đã dự báo về việc có trước cả trời, lại càng là điểm khởi đầu của mọi sự biến hóa.

Nơi này chắc chắn là trung tâm của trạch đệ Tiên Thiên Toán!

La Bân giơ tay đẩy cửa, trong viện lại càng thông thoáng sáng sủa.

Vị trí chính giữa cũng là một hồ nước, có điều giữa hồ có một cây cột, trên cột có một hốc lõm khảm vào.

Độ lớn nhỏ vừa khít với chiếc dùi đồng.

"Trong suốt kìa." Từ Lục tấm tắc khen.

Ba người tới cạnh hồ nước.

Hồ nước rộng khoảng chín mét, quả thực trong suốt, giống như một tấm thủy tinh rất dày, lờ mờ có thể thấy bên dưới còn có càn khôn khác.

"Cắm dùi đồng ở đây, gương bát quái chắc phải treo ở đằng kia."

Từ Lục chỉ vào cây cột giữa hồ, sau đó lại chỉ vào mái hiên của căn nhà lớn đối diện.

Trên mái hiên có một hốc tròn, vừa hay lại trùng khớp với chiếc gương kia.

"Nói thật, vật trấn trạch của Tiên Thiên Toán đúng là bảo vật, chỉ tiếc là bảo vật này chúng ta không mang đi được... Hay là cứ đặt ở đây, lúc định đi thật thì hẵng lấy?" Từ Lục lẩm bẩm.

"Đạo trưởng Bạch Tiêm, cô đi đi." La Bân đưa gương bát quái cho Bạch Tiêm.

Bạch Tiêm không nhận ngay.

La Bân khựng lại một chút mới phản ứng kịp, Bạch Tiêm bây giờ không còn là người lúc trước nữa rồi.

"Ờ... Cô Tiêm Nhi, tôi với La tiên sinh đều không trèo được cao như vậy, còn phải đi tìm đồ kê chân nữa." Từ Lục giải thích.

Lúc này, Bạch Tiêm tiến lên mới nhận lấy gương.

La Bân thở dài, nhảy xuống nước, bơi về phía trung tâm.

Khi cậu tới bên cây cột thì Bạch Tiêm cũng vừa hay tới dưới mái hiên căn nhà lớn.

La Bân cắm dùi đồng vào khe hở giữa cột, Bạch Tiêm cùng lúc nhảy vọt lên, trực tiếp khảm chiếc gương vào hốc lõm đó.

Tức thì, dùi đồng như bị hút vào trong cột, khít sát không một kẽ hở.

Chiếc gương kia cũng tương tự.

Dưới ánh mặt trời phản chiếu, một luồng sáng rõ rệt chiếu thẳng lên chiếc dùi đồng.

Luồng sáng này giống như ánh đèn pin, lại giống như người ta nghịch gương, phản xạ ánh đèn và ánh nắng mà tạo thành tia sáng.

Lớp rỉ đồng trên bề mặt dùi đồng từng chút một bong ra, mỗi một đường phù văn đều hiện lên rõ mười mươi.

La Bân cảm nhận rõ rệt khí tức đã có sự khác biệt.

Cậu còn có một cảm giác không nói nên lời, điều này thôi thúc cậu cúi đầu nhìn xuống dưới.

Nhìn xuống từ bề mặt hồ nước chỉ biết là bên dưới có hang động khác, chứ không nhìn rõ thực chất có cái gì.

Nhưng nhìn từ trong làn nước, qua những gợn sóng, thấp thoáng có thể thấy từng người, từng người một.

Tim La Bân đập thình thịch, cậu lặn xuống.

Hồ nước rất sâu, đó mới là lý do tại sao nhìn từ trên cao không rõ.

La Bân nín thở, lặn thẳng xuống đáy hồ, độ sâu chắc khoảng chín mét?

La Bân không hoàn toàn chắc chắn.

Phần đáy không phải thủy tinh, mà là một loại tinh thể tương tự như pháp khí của núi Lục Âm.

Cậu thở ra, những bong bóng nước nổi lên.

Mặt La Bân gần như dán sát vào lớp tinh thể dưới đáy, nhờ đó mới nhìn rõ mọi thứ bên dưới.

Đó là một không gian rất lớn, cao và rộng lớn.

Phía dưới là từng người đang đứng, những người này vốn dĩ đang ngẩng đầu lên.

Ánh sáng chiếu lên người họ, khuôn mặt họ đều tỏ ra vô cùng khô héo teo tóp, rõ ràng là xác khô.

Trang phục của họ rất cổ xưa.

La Bân nhận ra đa số kiểu dáng quần áo của họ tương tự như cái xác khô trông cửa và gần như giống hệt bộ đồ người đã nhặt viên đan đêm qua mặc trên người.

Loại ánh sáng này cũng không phải nắng chiếu trực tiếp, ánh sáng mang theo gợn sóng, dương khí mạnh mẽ đã được nước trung hòa, không còn mang tính sát thương.

Đầu của tất cả mọi người chầm chậm cúi xuống.

Họ rũ đầu, thực sự giống như người chết, mất đi mọi hơi thở.

"Ục ục", bong bóng lại từ trong miệng thoát ra.

Cậu nhìn lướt qua các thi thể, cuối cùng dừng lại trước mặt chúng.

Nơi đó là một dãy bậc thang cao ngất ngưởng, rất cao, trên bậc thang có cỗ quan tài khổng lồ đặt dựng đứng.

Ánh sáng chiếu vào cỗ quan tài đó là nhiều nhất.

Bề mặt quan tài bám đầy lông vũ trắng và những lớp vảy mịn.

Lúc này, những sợi lông vũ kia đang dần biến mất, lớp vảy cũng từ từ tan chảy.

Là tác dụng của vật trấn sao?

Không có vật trấn, ngay cả ánh nắng thực cũng không thể gây tổn hại hay trấn áp được quan tài, lông trắng cứ thế mọc ra; vật trấn quay trở lại, lông trắng liền dần bị ép xuống...

Vậy trong quan tài này đang an táng ai?

Không khí trong phổi gần như đã cạn sạch, La Bân không thể xem tiếp, nhanh chóng khua chân tay bơi lên trên.

Đầu phá tan mặt nước, cậu thở hồng hộc.

"La tiên sinh, tình hình dưới đó thế nào? Chắc cũng trấn áp thứ gì đúng không?" Từ Lục hỏi.

"Nếu không có gì bất ngờ, nơi này đối diện thẳng với âm trạch bên dưới, có một quan tài mọc lông, một đám xác khô, chắc là nhóm người cuối cùng của Tiên Thiên Toán. Ban ngày bọn họ ở dưới ngẩng đầu nhìn lên trên, ban đêm thì quay lại trong dương trạch. Có điều, đặt lại vật song trấn rồi, bọn họ đã cúi đầu, chắc sẽ không có vấn đề gì nữa."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Tuy nhiên, tối nay vẫn phải xem tình hình thế nào đã." Từ Lục ho một tiếng, nhìn quanh rồi mới nói: "Tôi đếm rồi, có mười sáu căn phòng, vẫn chưa vào xem. Tôi thấy nơi này chắc là nơi cất giữ pháp khí vật trấn. Một truyền thừa trọn vẹn không chỉ là sách vở đầy đủ mà pháp khí cũng phải đủ bộ. Pháp khí của mạch thuật bùa chú là phù nghiên, của Tiên Thiên Toán thì tôi chưa thấy cậu dùng bao giờ, bọn họ chắc không keo kiệt thế đâu. Bộ mai rùa ngọc của cậu vẫn còn thiếu chút cái gì đó, nên thu thập dần đi. Nếu tối nay có 'người' tìm đến, ta cứ ném cho hắn là xong."

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia chui ra khỏi vai La Bân, cái đầu chuột gật lia lịa.

Tim La Bân cũng đập nhanh hơn.

Phải rồi, Tiên Thiên Toán mạnh như vậy, mà cậu chỉ có một bộ mai rùa ngọc, dẫn đến việc gặp bất cứ chuyện gì cậu cũng chỉ có một cách giải quyết là trận quẻ.

Tất nhiên, một chiêu dùng tốt là đủ ăn cả thiên hạ, hiệu quả của trận quẻ là quá đủ.

Nhưng ai mà chẳng muốn thủ đoạn của mình đa dạng hơn một chút, khả năng ứng biến khi gặp chuyện mạnh hơn một chút đúng không?

Pháp khí của núi Lục Âm còn mạnh như vậy, pháp khí của Tiên Thiên Toán thật sự lẽ nào lại yếu?

"Xem trước đã." La Bân trầm giọng nói.

Cậu đi thẳng tới trước một căn phòng.

Đẩy cửa bước vào, trong phòng không có tủ, chỉ có mấy cái giá trưng bày.

Rõ ràng đó là nơi để pháp khí, nhưng trên giá lại trống không.

Sắc mặt La Bân thay đổi.

"Ờ... chắc bị người ta lấy đi rồi, không vội, phòng còn nhiều mà, xem cái khác." Từ Lục tỏ ra lạc quan, "Cậu cũng chẳng dùng được bao nhiêu, tôi lấy nhiều nhất là ba năm món thôi, nhiều quá chúng ta vác theo cũng mệt."

La Bân không nói gì, cậu sang căn phòng tiếp theo.

Bố cục không khác là bao, không có tủ, chỉ có giá và giá vẫn trống không.

Trong viện có tổng cộng mười sáu căn phòng, nhưng lại không còn lấy một món pháp khí.

"Đạo đức ở đâu? Quy tắc ở đâu? Ngay cả tiên sinh chuyên đi trộm mộ cũng biết là không được lấy sạch sành sanh, một miếng nước canh cũng không để lại cho chúng ta sao?" Mặt Từ Lục đỏ gay.

La Bân cũng thấy uất ức.

Bọn họ phải về tay trắng sao?

Nếu đã có người phát hiện ra, ban ngày có thể rời đi được, nếu người để lại tuyệt bút kia đã đi được tới tận ngoại vi mười vạn đại sơn, thì những người giống như hắn chắc chắn không ít.

Người ở địa thất trước khi chết cũng từng viết, không ít người mang theo vật thu hoạch được mà rời đi.

Vậy truyền thừa trọn vẹn mà cậu mong muốn liệu có còn ở trong dương trạch này không?

Hay cũng bị ai đó mang đi, rồi cho dù người đó không rời khỏi sông Thái Thủy thì cũng đã chết trong mười vạn đại sơn rồi?

Tìm thế nào đây, mò kim đáy bể sao?

Nhất thời, cảm giác tức ngực đó càng mạnh mẽ hơn, ánh nắng quá gắt chiếu vào khiến người ta cảm thấy hơi mất phương hướng.

Đến Tiên Thiên Toán này có thể nói là tốn hết tâm tư, trải qua bao nguy hiểm, kết quả lại thế này sao?

Bản thân mình đã đặt kỳ vọng rất lớn vào sự truyền thừa trọn vẹn này mà!

Nhất thời, cậu thấy hơi choáng váng.

"Này, La tiên sinh? Cậu không sao chứ?"

Từ Lục vội đưa tay đỡ lấy vai La Bân.

La Bân lúc này mới đứng vững được.

"Mặt cậu trắng bệch ra nhìn sợ lắm đấy... Cái này là 'chấp tướng' cậu biết không... Có thì có, không có thì thôi, cho dù chuyến này chúng ta không thu hoạch được gì, cùng lắm là về tay trắng thì có sao đâu? Chỉ cần không mất mạng, chúng ta đã là lãi rồi, đúng không?" Từ Lục nghiêm túc khuyên nhủ.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia rung chân với Từ Lục.

La Bân không nói gì, cậu cởi đôi giày dưới chân ra, đi chân trần ra ngoài viện.

"La tiên sinh... Cậu làm gì vậy? Giày cũng không cần nữa à? Xong rồi... La tiên sinh bị tâm ma rồi... Cô Tiêm nhi, cô mau niệm chú cho cậu ấy đi."

Từ Lục vừa đuổi theo La Bân vừa ngoảnh đầu nhìn Bạch Tiêm.

Hương thơm thoang thoảng tới gần, là Bạch Tiêm tiến lên, giữ chặt lấy vai Từ Lục.

"Đừng đuổi theo, đừng làm phiền, tâm cậu ấy thông thì mới thông được." Bạch Tiêm trầm giọng, "Tôi đã thấy không ít tiền bối tâm không thông nên mới thực sự sinh ra tâm ma, bà tôi chẳng phải cũng như vậy sao? Không ngăn cản được đâu. Cậu ấy đặt kỳ vọng quá lớn vào nơi này, giống như anh đặt kỳ vọng lớn vào một việc gì đó mà lại thất bại, anh sẽ thế nào?"

Bạch Tiêm hỏi ngược lại, ý muốn Từ Lục đặt mình vào hoàn cảnh đó.

"Thế nào sao... Chẳng thế nào cả. Chẳng lẽ đi thắt cổ? Con người phải lạc quan lên. Nói thật, không chết đúng là lãi rồi, lại sống thêm được một ngày, còn có thêm bao nhiêu kinh nghiệm, không thơm sao? Chuyến này thất bại thì có chuyến sau, không phải ư?"

Lời Từ Lục nói khiến Bạch Tiêm ngẩn ngơ.

Con người ta có thể nghĩ như vậy sao?

truyenfull,truyenfull vn