Chương 927: Sư muội, anh không phụ em, em cũng chớ phụ anh
La Bân chậm rãi lùi vào trong động, từ từ đi xuống dưới.
Đường hầm dốc nghiêng sâu khoảng vài mét thì dẫn đến một căn hầm khác.
Ở đây có giường, có bàn, nhưng trước bàn lại có một tử thi!
Từ Lục đang cầm một lá bùa chắn trước mặt Bạch Tiêm, cảnh giác cao độ nhìn chằm chằm vào cái xác đó. Tất nhiên, tay kia của Từ Lục vẫn cầm đèn pin chiếu thẳng vào thi thể.
Lớp vảy mịn bám đầy trên bề mặt cái xác, từng sợi lông vũ mọc ra từ kẽ vảy.
"Chít chít!" Hôi tứ gia kêu lên, lao vút đi như mũi tên đến trên đầu cái xác, làm thế định móc nhãn cầu.
"Đừng động vào hắn." La Bân trầm giọng.
Hôi tứ gia tỏ ra bất mãn, nhưng vẫn nghe lời dừng lại.
"Vũ hóa... Kiểu vũ hóa không bình thường... Sao lại mọc vảy, tôi chưa từng thấy bao giờ..." Từ Lục nhíu mày.
"Cái xác trước đó cũng như vậy." La Bân giải thích.
"Người của Tiên Thiên Toán hay là người ngoài? Đám Viên Ấn Tín và Châu Tam Mệnh?" Từ Lục thu lại lá bùa, thắc mắc: "Hắn chết ở đây... Ở đây không có nguy hiểm chứ? Ở đây cũng có độc sao?"
Những chi tiết La Bân kể lúc trước, Từ Lục đều ghi nhớ kỹ.
"Lúc chết còn khá trẻ, không giống lão hóa mà chết ở đây, động tác này... Đang làm việc thì bị ngắt quãng?" Trong lúc nói, Từ Lục đã tiến lại gần người đó.
"Đúng là vậy thật." Từ Lục đưa tay lấy ra một cuốn sổ dưới tay cái xác.
Hành động cuối cùng của người này trước khi chết chính là viết lên cuốn sổ đó.
"Lại đây xem, La tiên sinh." Từ Lục gọi.
"Ở đây không an toàn."
La Bân nhìn chằm chằm thi thể.
Cậu bắt đầu cảm thấy phán đoán trước đó của mình có lẽ đã sai.
Cái vũ hóa thi lúc trước giữ nguyên tư thế chết khi đang lấy một vật gì đó. Cậu đoán là do ám khí, sau đó là tẩm độc, vì chỉ có hai cách chết này mới khiến người ta định hình ngay lập tức.
Nhưng cái xác trước mắt này cũng chết y hệt như vậy, trong này chắc chắn có bí mật phức tạp hơn.
"Không an toàn thì cũng chỉ còn cách ở lại đây thôi, tôi cảm thấy bên ngoài còn không an toàn hơn." Từ Lục lật cuốn sổ sang trang trước, đưa lại gần La Bân để hai người cùng xem.
Chữ viết có phần thanh tú.
"Yêu ma quỷ quái ở núi Tượng đã lấy đi một phần ba nhân thủ của chúng tôi, may mà Viên tiên sinh và Châu tiên sinh xoay chuyển tình thế, phá trừ tinh quái dị khí, chúng tôi cuối cùng cũng lên được núi Tiên Thiên, vào lại dương trạch trên đỉnh núi."
"Tầm của Tiên Thiên Toán không chỉ là trạch đệ cao tận mây xanh, đứng trước đài ngắm cảnh nhìn mười vạn đại sơn, hưởng Thái Thủy Ngọc Đới, đây là thứ tổ tiên mới có thể thấy, chúng tôi cũng được mở mang tầm mắt."
...
"Viên tiên sinh và Châu tiên sinh theo hẹn để chúng tôi tự do hành động trong Tiên Thiên Toán, không được phá hoại trạch đệ, không được phá hoại bất cứ vật gì, lấy sách chỉ được sao chép, không được mang đi."
"Viên tiên sinh là đệ tử lưu lạc bên ngoài của Tiên Thiên Toán, có ý định trở về, cũng có ý định truyền Tiên Thiên Toán cho vạn nhà, nhưng lại không muốn phá hoại sơn môn cũ, chúng tôi hiểu điều đó."
"Nhưng Tiểu Viên tiên sinh lại bảo chúng ta mang về chỗ ở mà sao chép cũng không sao, đừng làm hỏng là được."
"Viên tiên sinh và Châu tiên sinh đã vào âm trạch, nói là đi lấy một vật quan trọng, chúng tôi ở lại dương trạch, nhất thời không có ai quản thúc."
"Tiên Thiên Toán à, ha ha."
...
...
"Có người mất mạng rồi, trên người đầy vảy mịn, lại giống như da rùa, Tiểu Viên tiên sinh nói là có người phá hỏng quy tắc, làm hư hại sơn môn, nên bị thiên khiển báo ứng."
"Quả nhiên, Tiên Thiên Toán có quy tắc."
...
...
"Rất nhiều người chết, mọi người bắt đầu hoảng loạn, có người muốn rời khỏi Tiên Thiên Toán rồi, nhưng Châu tiên sinh và Viên tiên sinh vẫn chưa về, tôi vẫn chưa thể đi, cuốn Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán tôi đã sao chép được một nửa."
...
...
"Tiên sinh Châu Ngự chết ngay trước mặt tôi, đêm đó chúng ta vào viện Sinh, ông ấy nói muốn đi, trước khi đi không thể tay trắng, mọi người đều đang mang theo đồ đạc rời đi, chúng tôi đi theo đám đông."
"Ông ấy cầm hộp gỗ trong tủ, có người đi vào, chạm vào vai ông ấy, ông ấy chết."
"Người đó chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi quay người rời đi."
"Đó chắc chắn không phải người trong đội chúng tôi, người đó ăn mặc cổ xưa, rõ ràng là người cũ của Tiên Thiên Toán, bọn họ chui từ đâu ra vậy?"
...
...
"Thì ra, quy tắc của Tiên Thiên Toán là không được động vào bất cứ vật gì, bạn động vào sẽ có người tới trừng phạt, bạn lấy đi sẽ có người tới đòi lại, tôi quay lại nơi này, tôi nghĩ mấy ngày nay vẫn chưa xảy ra chuyện gì, chắc là vẫn còn thời gian chứ?"
"Tôi nghe thấy tiếng bước chân..."
Trang này, câu cuối cùng này, chữ Thanh (声) viết chưa xong, chỉ có phần nửa trên là chữ Sĩ (士).
La Bân nhìn lại thi thể, mới phát hiện động tác của hắn là hơi nghiêng đầu, như muốn nhìn về phía sau.
Sau đó, hắn đứng hình.
Da gà vô cớ nổi khắp người.
La Bân nhìn lên bàn, quả nhiên vẫn còn hai cuốn sổ khác, trong đó một cuốn đang mở ra, bên trong có những nội dung phức tạp khó hiểu.
Bút và nghiên mực đều ở đó, nhưng không thấy bản gốc đâu.
"Đưa tôi đan dược!" Da đầu La Bân hơi tê rần.
Từ Lục luống cuống lấy đan dược ra trả lại cho La Bân.
La Bân nhanh chóng quay lại, chui ra khỏi đường hầm, đẩy nắp lối vào lên, cậu nhanh tay ném mấy viên đan ra ngoài, sau đó lại vứt những thứ gom được lúc trước ra.
"Kẹt", cửa phòng mở ra.
Một bàn chân bước vào trong.
Sau đó, một người cúi người nhặt một viên đan dưới đất lên.
Trang phục của hắn tuy vẫn là Đường, nhưng rõ ràng có thể thấy được vẻ cổ xưa.
Hắn nhặt từng viên đan một, rồi nhặt cả cái túi đựng hộp gỗ.
Hắn lùi ra khỏi phòng, khép cửa lại.
Không nghe thấy tiếng động gì nữa.
Giống như lúc người này đến không có tiếng động, lúc đi cũng chẳng có chút âm thanh nào.
Tim La Bân đập thình thịch, suýt chút nữa nhảy vọt ra khỏi cổ họng.
Tuy không xảy ra nguy hiểm gì, nhưng thực tế, cậu và Từ Lục vừa mới trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
La Bân lặng lẽ nằm bò ở lối vào chờ một lúc lâu, sau khi xác định không có vấn đề gì, cậu không ra ngoài mà chậm rãi đóng nắp lại, lùi về hầm.
Bên ngoài cửa phòng, người của Tiên Thiên Toán mặc Đường trang kia vẫn lẳng lặng đứng đó.
Một tay hắn hơi nhấc lên, chỉ cần có người mở cửa, hắn có thể vỗ trúng vai đối phương.
...
Quay lại trong hầm, La Bân ra hiệu im lặng.
Từ Lục canh giữ bên cạnh Bạch Tiêm, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
"Đến rồi, đi rồi."
Bốn từ đơn giản của La Bân khiến Từ Lục thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi không hiểu..." Từ Lục nghiến răng nói.
La Bân không trả lời, cậu đi tới bàn lấy cuốn sổ ghi lại một phần sự việc, xem lại nội dung trên đó một lần nữa.
"Ban ngày là dương trạch, ban đêm là âm trạch, điểm này không sai. Lúc đầu nhất định không phải như thế này. Người lúc nãy rất trẻ, hắn chắc chắn không phải lão hóa mà chết. Tại sao?" La bân lẩm bẩm, "Bọn họ vì nguyên do bí ẩn nào đó mà chết và bọn họ đã rời khỏi dương trạch, toàn bộ quy về âm trạch, chỉ để lại một người trông cửa. Lúc đám người này mới đến, ban đêm không có họ, nếu không trên sổ này sẽ có cảnh báo, đây là gặp phải nguy hiểm trong tình huống hoàn toàn không có dự cảm. Sự xuất hiện của người cũ Tiên Thiên Toán có tính đột ngột. Chết một cách mơ hồ, đến cũng mơ hồ sao? Từ tiên sinh, lúc nãy anh cũng nói vật trấn giữ dương trạch ở đây bị hỏng đúng không?"
Đoạn trước là tự nói với chính mình, câu cuối La Bân nhìn Từ Lục, muốn xác nhận với anh ta.
"Đúng, có khả năng bị ai đó lấy đi rồi, tất nhiên cũng có khả năng bị hỏng, nếu không thì không cách nào ở âm dương trạch được. Đang ngủ mà cụ cố chạy đến bên giường nhìn cậu, không chừng còn dắt cậu đi luôn, ngày tháng thế thì sống sao nổi?" Miệng Từ Lục vẫn không ngừng nghỉ: "Tất nhiên, có thể không phải cụ cố, mà là người nào khác, cả đại gia đình Tiên Thiên Toán ở đây, người chết đều có thể quay về. Ai có nhã hứng xem phong thủy thì cũng thể không xem hàng ngày, đúng không?"
Ở câu cuối, rõ ràng Từ Lục đang ám chỉ vách đá sau khi ra khỏi âm trạch phía dưới.
Ít nhiều gì Từ Lục vẫn canh cánh trong lòng việc mình không dám đi xem.
"Hoặc là tìm được mắt trận để sửa chữa, dương trạch chắc sẽ an toàn, chúng ta có thể tự do hành động. Nếu không tìm được, đợi trời sáng, xác định xem những thứ chúng ta cần lấy là gì, lấy xong lập tức xuống núi rời đi. Đã có người từng mang đồ ra ngoài, chứng tỏ có thể đi thoát được." La Bân nói một cách chắc nịch.
"Đúng đúng! Cái gương và cái dùi đồng đó!" Từ Lục lập tức phản ứng lại, gật đầu, sau đó lại mơ hồ, "Nhưng có gì đó không đúng lắm... Nếu nói hai món pháp khí đó là bảo vật phải lấy được ở đây, hoặc chỉ có cái dùi đồng là phải, vậy La tiên sinh, cậu chưa hoàn trả lại tất cả, sao không có 'người' nào tới đòi?"
La Bân cũng phải rùng mình.
"Không lẽ nào..." Sắc mặt Từ Lục lại thay đổi, "Đưa đồ đây."
Anh ta đưa tay về phía La Bân.
La Bân lấy ra gương đồng và dùi đồng, đưa cho Từ Lục.
"Bùa nhiều thế này... Thường là có tác dụng phong ấn trấn áp. Cái gương này, trời đất chứa đựng mọi hình tượng, mặt trăng mặt trời chính trực sáng tỏ, thể hiện quy luật của vạn vật, soi thấu trăm loại linh thể... Hoa văn núi mây thú, trời tròn đất vuông... Song trấn?"
Mỗi tay Từ Lục cầm một pháp khí, lẩm bẩm không ngừng.
"Sao lại khéo thế... La tiên sinh, người cậu gặp chính là cái gã ngứa tay đó? Hắn đã nhổ vật trấn của dương trạch đi à?" Trong lúc nói, mí mắt Từ Lục giật liên hồi.
Trán La Bân ròng ròng mồ hôi.
"Phải đặt lại chỗ cũ thôi, dương trạch không được trấn bình an, chúng ta sao ở lại đây được?" Từ Lục nghiêm nghị nói.
La Bân gật đầu.
...
"Nào, sư muội, dùng thuốc thôi."
Đới Hình Giải bưng một cái khay, bên trong đặt mấy viên đan dược màu vàng sẫm.
Thượng Quan Tinh Nguyệt tựa vào thành giường, dáng vẻ vô cùng yếu ớt.
"Há miệng ra nào sư muội."
Đới Hình Giải cầm một viên đan, đưa đến bên môi Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Thượng Quan Tinh Nguyệt khẽ mở môi, ngậm lấy viên đan.
Sắc mặt cô thay đổi.
"Đây là kim đan sư huynh đặc biệt luyện ra, chọn từ một mật nhân thượng hạng đấy. Sư muội vì cứu sư huynh mà đúng là dày công khổ tứ. Sư huynh biết nỗi khổ của em, nếu em không hiểu rõ mạch Phương Tiên Đạo chúng ta, bản chất đều là xác, dù có mất đi phần lớn tinh khí âm dương ngũ thì đã sao, không chết được. Sư huynh thật sự phải kinh ngạc trước bản lĩnh của em. Che trời sao? Sư phụ chắc cũng phải giật mình. Có điều, chúng ta còn tìm sư phụ làm gì nữa? Cứ ở lại đây, đôi ta bên nhau, có gì không tốt?"
Ánh mắt Đới Hình Giải tràn ngập sự mong đợi.
"Sư muội, sao em không dùng đan anh luyện? Không dùng đan, sao em khỏe lại được?"
Đới Hình Giải lại nhíu mày, mắt hắn nheo lại, đưa tay bóp mạnh lấy mặt Thượng Quan Tinh Nguyệt, tay kia hung hăng nhét vào trong.
"Nuốt xuống đi!"
Viên đan bị nhét vào miệng Thượng Quan Tinh Nguyệt, cô ho sặc sụa, mặt trắng bệch.
Đới Hình Giải vỗ một chưởng vào ngực cô, kim đan mới trôi xuống bụng.
"Sư muội, anh không phụ em, em cũng đừng phụ anh."
Đới Hình Giải lại đưa thêm một viên kim đan đến bên môi Thượng Quan Tinh Nguyệt.
"Còn nữa, em cũng đừng phụ lòng tiên sinh Phương Cẩn Ngô. Tên đó đang mong em mau chóng bình phục đấy."