Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 910

Chương 910: Quy Khư

Những thứ trông như gò đất nhỏ kia thực chất là xác voi!

Chất da xám xịt sâu thẳm trông rất giống nham thạch, cộng thêm việc bình thường voi vốn là loài hiếm gặp, số lượng ở đây lại quá nhiều, vả lại hình thái còn sinh ra lông vũ, sức xung kích về thị giác quá mạnh khiến La Bân nhất thời không phản ứng kịp.

Nếu đổi lại là người khác, e rằng đến giờ vẫn không nhìn thấu được.

Về thuyết "tượng chung", Tiên Thiên Toán có ghi chép độc đáo cùng những suy luận phong thủy liên quan, thuật âm dương thông thường căn bản không thể nhìn thấy cục diện phong thủy này.

Khá lắm Tiên Thiên Toán.

Núi Tượng trấn cửa, chân núi chính là nghĩa địa voi!

"Chít chít?" Hôi tứ gia thắc mắc kêu.

"Chít chít!"

Ngay sau đó, tiếng kêu trở nên hưng phấn.

Nó liên tục kêu chít chít, ý muốn nói: "Vào đi! Vào đi! Vào đi!"

La Bân giơ tay, trực tiếp ấn lấy cổ Hôi tứ gia.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia ra sức vặn vẹo, ý là: Thằng nhóc, cậu bóp nghẹt họng Tứ gia rồi!

"Đừng có mạo phạm xác voi, cũng đừng động vào bất cứ thứ gì ở đây!" Giọng của La Bân vô cùng nghiêm nghị.

Hôi tứ gia lại kêu "chít chít", bảo là đùa à, Tứ gia này lội nước băng rừng tới đây, đến lúc nên mở bụng ra rồi, chẳng lẽ không được gặm hai miếng thịt sao?

"Không được là không được, loại phong thủy này một khi bị phá, cậu không gánh nổi phản phệ đâu." La Bân giải thích.

Hôi tứ gia lại kêu la, tỏ vẻ tức giận.

La Bân không nói gì, suy nghĩ một lúc lâu, cậu mới sải bước vào trong thung lũng.

Ngay khoảnh khắc bước vào, cậu đã cảm nhận được một luồngtrường khí đặc biệt khó tả.

Nó vừa có sự đôn hậu của thổ, lại có sự sung túc của thủy.

Từ xưa đã "nhập thổ vi an", mà nước lại là thứ cần thiết để vạn vật sinh sôi.

"Một con cá voi ngã xuống thì vạn vật sinh ra", hoàn toàn có thể dùng để ví von với cảnh tượng trước mắt.

Nói một cách chính xác, lẽ ra phải là: lá rụng về cội, mầm sống đợi ngày xanh?

Tiếng nước chảy lọt vào tai, La Bân lần theo âm thanh đó tiếp tục đi về phía trước.

Từng xác voi án ngữ khiến con đường hơi quanh co, tầm nhìn bị cản trở nhiều hơn.

Cuối cùng La Bân cũng đến được trung tâm thung lũng, nơi đây có một đầm nước sâu, mặt đầm tĩnh lặng, bên cạnh nước là những chiếc mai rùa rộng ít nhất một mét.

Những chiếc mai rùa này cũng mọc lông vũ, rõ ràng cũng là dấu hiệu của vũ hóa.

"Quy Khư."

Tim La Bân thắt lại.

Quy Khư (gò rùa), cũng như Quy Khư (về với cội nguồn), trong phong thủy đây lại là một khái niệm cực lớn.

Thuận theo trời đất, ngầm khớp với lẽ trời.

Giống như sông đổ ra biển, khí từ hữu hình lại trở về vô hình.

Đây không còn có thể dùng hai chữ "cực phẩm" để hình dung nữa rồi.

Trong phong thủy, đây là một cục thần tiên!

Sinh khí ngưng tụ, linh tính không tan, trí tuệ lắng đọng, hồn phách an ninh.

La Bân cúi người, khom lưng, hành lễ với những chiếc mai rùa đó.

Tiếp đấy cậu đứng dậy, cậu lại cúi đầu hành lễ với những xác voi kia.

La Bân không thám hiểm thêm nữa, đây là nơi sinh mạng trở về cõi tĩnh lặng, đi thêm vài bước cũng là một sự mạo phạm.

Giống như lời răn đe Hôi tứ gia, cậu không lấy đi bất cứ thứ gì.

Đối với tiên sinh âm dương, mai rùa thường liên quan đến vật trấn yểm, cho dù xác rùa ở đây quá lớn, dù chỉ chặt xuống một mẩu nhỏ thôi cũng nhất định có công hiệu rất mạnh.

Chỉ là cho dù lấy đi một mẩu cũng là phá hỏng sự yên bình của cục thần tiên này!

Tiên sinh đi núi xem nước, cần phải có sự kính sợ và bảo toàn nơi phong thủy lớn do trời tạo ra không thể sao chép này!

Bước ra khỏi thung lũng, La Bân liên tục hít sâu, thở chậm, rất lâu bản thân mới trở về.

"Đi tay không về rồi, haiz." Hôi tứ gia kêu chít chít, nó vẫn còn luyến tiếc quay đầu nhìn lại.

"Chúng ta đã được mở mang tầm mắt, sao có thể coi là đi tay không?"

La Bân lúc này vô cùng vui sướng.

Được xem loại phong thủy đẳng cấp này, đối với thuật phong thủy của bản thân chắc chắn có ích lợi, nội tâm đương nhiên hoan hỉ.

Chỉ là ý định đi đường tắt của họ về cơ bản đã bị phá vỡ.

Thật sự muốn dùng cá vàng định vị phương hướng thì bắt buộc phải đi qua núi Tượng, tiến vào ngoại quan của Tiên Thiên Toán mới có thể thử lại lần nữa.

Còn một điểm chí mạng nữa là Từ Lục đã đánh giá thấp Tiên Thiên Toán.

Một nơi có thể tìm ra chốn che mắt trời cho các đạo trường, đạo quán lớn, lẽ nào chỉ có xác vũ hóa và thi đan ở bên trong sơn môn sao?

Cổng vào đã có cục thần tiên, vậy bên trong cửa thì sao?

Thực sự muốn vào Tiên Thiên Toán, e rằng chỉ có thể thành thật chân đạp đất mà đi thôi.

Chẳng bao lâu sau La Bân đã quay lại bên cạnh Từ Lục và những người khác.

Đêm khuya, mọi thứ đều tỏ ra yên tĩnh tường hòa.

Có một điểm là họ càng tiến gần cửa ngõ Tiên Thiên Toán, tức là ở núi Tượng, tần suất sương mù trắng xuất hiện càng ít, sau khi hoàn toàn đến đây, sương mù trắng không còn xuất hiện nữa.

Phong thủy tám núi ngũ hành tuy cũng lợi hại, nhưng cũng chỉ có thể coi là một phong thủy lớn, cho dù có người chủ trì, so với Tượng Chung Quy Khư cũng chỉ như đom đóm gặp trăng rằm, sao có thể tranh sáng với trăng rằm được?

"Thế nào rồi La tiên sinh?" Từ Lục nãy giờ vẫn không nghỉ ngơi, anh ta lộ vẻ mong đợi và hưng phấn: "Chúng ta chuồn được chưa?"

La Bân kể lại đúng tất cả những gì nhìn thấy cho Từ Lục nghe.

Từ Lục nghe xong thì ngẩn người, mặt đỏ bừng. Sau đó, anh ta dở khóc dở cười.

"Nói thật lòng, với trình độ thuật phong thủy của tôi, tôi không nhận ra được những nơi như Tượng Chung Quy Khư. Cục thần tiên, trong sơn môn chúng tôi cũng có một hai chỗ, nhưng nghe La tiên sinh mô tả như vậy, tôi thấy Thần Tiên Cục cũng có cao thấp, núi Đăng Tiên không sánh được với Tượng Chung Quy Khư, theo lý thì tôi nên qua đó xem thử. Nhưng hiện giờ xem cũng chẳng giúp ích gì, phương thức hành động của chúng ta bị xáo trộn rồi, chỉ có thể đi theo đại đội thôi. Quay về rồi tìm cơ hội xem sau vậy, đám người kia tuy đều là tiên sinh âm dương, nhưng mô tả chính xác thì chỉ là một lũ ô hợp, cũng không hẳn là lấy họ ra dò đường, là họ tự chọn thôi, đó là mệnh." Từ Lục cảm thán.

Sau đó, anh ta xắn tay áo lên, nói tiếp: "Ngủ đi La tiên sinh, e là còn một đoạn đường dài phải đi, còn không ít chuyện hung hiểm phải đối mặt đấy."

La Bân thực ra không buồn ngủ, sau khi xem phong thủy Tượng Chung Quy Khư, đầu óc cậu rất linh hoạt, thậm chí là hưng phấn.

Cậu cũng không xuống tinh thần như Từ Lục.

Cuộc đời này, bản thân cậu vốn chẳng đi đường tắt bao giờ.

Cậu và Thượng Quan Tinh Nguyệt đều học Tiên Thiên Toán, chưa biết chừng có thể thực sự bước vào sơn môn.

"Ngủ đi Từ tiên sinh." La Bân ngồi xuống đất.

Trong quá trình cậu và Từ Lục trò chuyện, Thượng Quan Tinh Nguyệt đã mở mắt.

Lúc này, cô lại nhắm mắt tiếp tục nghỉ ngơi.

Còn Bạch Tiêm thì từ đầu đến giờ vẫn không có phản ứng gì.

Thời gian cứ thế trôi qua, La Bân dần cảm thấy buồn ngủ, lơ mơ thiếp đi.

Trên mặt có cảm giác hơi mát, là Hôi tứ gia dùng đuôi quét qua, La Bân mở mắt, bên rìa hố trũng có một người đang chắp tay cúi người.

Người này tên là Triệu Tĩnh, là người dưới trướng Phương Cẩn Ngôn, cũng là người cùng đi với nhóm La Bân.

"La tiên sinh, Từ tiên sinh, Thượng Quan tiên sinh, Bạch đạo trưởng, đã gần giờ Tý rồi, mọi người đã chuẩn bị xong, đang bàn bạc cách vào núi Tượng, vào bên ngoài Tiên Thiên Toán." Triệu Tĩnh cung kính nói.

Mí mắt Từ Lục giật giật rồi mở ra.

Thượng Quan Tinh Nguyệt cũng nhìn về phía Triệu Tĩnh.

La Bân thì đứng dậy, gật đầu nói: "Qua ngay đây."

Triệu Tĩnh hành lễ lần nữa rồi mới quay người rời đi.

"Chúng ta cứ nói ít nghe nhiều, vào thời điểm mấu chốt nếu La tiên sinh và cô Thượng Quan nhìn ra được điều gì thì hãy nhắc nhở một chút, nhắc nhở không có tác dụng thì hãy tôn trọng số mệnh người khác, mọi người thấy sao?" Từ Lục nhắc khéo.

"Được." La Bân tán thành.

Thượng Quan Tinh Nguyệt gật đầu.

Nhóm họ rời khỏi nơi nghỉ, đi về phía đám người đang tụ tập.

Rất nhiều tiên sinh đứng vây quanh bốn phía.

Phương Cẩn Ngôn với gương mặt yếu ớt, Lư Khoa mặt chữ điền, Đào Khám bụng phệ, Lưu Đạo Kiến để hai chòm râu tính tình thâm trầm đang đứng ở giữa.

Các tiên sinh chừa ra một con đường cho nhóm La Bân đi qua, sau khi giáp mặt, mấy người chắp tay chào hỏi nhau.

Đào Khám lắc quạt xếp, đi thẳng vào vấn đề: "Lời tôi xin nói trước, Phương tiên sinh đến từ đạo trường Thủy Long, giỏi thuật âm dương đa phần liên quan đến nước, đạo trường Thanh Nang của Lư Khoa tiên sinh thì gắn liền với sinh khí, đạo trường của tiên sinh Lưu Đạo Kiến thì bản lĩnh nằm ở việc tìm bảo vật. Còn thuật tróc mạch của tôi thì hợp hơn cả trong việc tìm dấu vết trong núi rồng, đường này đi thế nào, do tôilàm chủ. Nếu đạo trường núi Quỹ hay mạch thuật bùa chú có ý kiến gì thì mọi người có thể nêu ra."

Nói rồi, Đào Khám nhìn nhóm La Bân.

"Tôi không có ý kiến." La Bân lắc đầu.

"Khụ khụ, đúng như tên gọi, bản lĩnh của mạch bùa chú chúng tô nằm ở trên bùa, vẽ bùa tôi thạo, trấn áp tôi thạo, chứ tìm đường đúng là sở đoản, Đào tiên sinh có bản lĩnh này thì cứ dẫn dắt chúng tôi là được." Từ Lục nở nụ cười.

Đào Khám lại lắc quạt xếp, lên tiếng: "Trước đó tôi không nghỉ ngơi mà đã quan sát phong thủy núi Tượng này, thông thường thì núi Tượng phải là cổng vào mới đúng, ở nhà cửa hay huyệt trường thì là hậu thuẫn phong thủy, nhưng ở lối vào Tiên Thiên Toán này, nó lại trở thành núi hướng về, mang ý nghĩa được cát thú hộ vệ. Theo lý thuyết, núi Tượng sẽ không có nguy hiểm. Nhưng mấy chục năm trước, mạch Tiên Thiên Toán không biết đã xảy ra chuyện gì mà đột ngột rơi vào cảnh im hơi lặng tiếng, dẫn đến việc ngay cả núi Tượng cũng không ai có thể vào được nữa. Theo ghi chép trong sách cổ của đạo trường của tôi, núi Tượng khó vào, lên núi không có đường, xuống núi thì dễ. Trong thời gian đó không có nguy hiểm lớn, vì thế chúng ta cẩn thận một chút, chỉ cần đi đến ngoại vi Tiên Thiên Toán là được. Dưới vòi voi có nước, đó không phải là Âm Long Thủy, mà là suối từ trên núi chảy xuống, chúng ta cứ lần theo dấu nước mà đi l*n đ*nh núi."

Dứt lời, hắn giơ tay chỉ về một phương vị, đó chính là đoạn núi nhô ra của Tượng Sơn, trông giống như vòi voi.

Mọi người gật đầu, rõ ràng đều tán thành lời Đào Khám.

La Bân không nói gì, nhưng trong lòng thừa hiểu, nếu thực sự dễ dàng tới vùng ngoại vi như thế thì đã không có chuyện người ta nói Tiên Thiên Toán không vào được.

Tất nhiên, thực sự muốn biết núi Tượng khó vào ở chỗ nào thì cũng phải đợi lên núi mới rõ, lúc này chỉ nhìn hình dáng núi thì đúng là không thấy được manh mối gì.

Loại núi này đa phần là điềm báo tường thụy, được dùng làm lối vào, chỉ có thể nói lên sự lợi hại của Tiên Thiên Toán cùng sự mạnh mẽ của cả vùng đất phong thủy này, ngoài ra thực sự không có quá nhiều thuyết pháp.

Lúc này, bỗng có một người đi đến bên cạnh Đào Khám, thầm thì vài câu.

Sắc mặt Đào Khám lập tức đanh lại.

"La tiên sinh trước đó đã ra ngoài dò đường sao? Tại sao cậu không nhắc đến chuyện này?" Đào Khám nhìn La Bân, không chỉ ngữ điệu mà cả sắc mặt đều mang vẻ chất vấn.

Sắc mặt La Bân không đổi, nhưng cậu không khỏi rùng mình.

Vị trí quẻ cậu đi là quẻ của Tiên Thiên Toán, thế mà vẫn bị người ta phát hiện?

truyenfull,truyenfull vn