Chương 901: Minh Phi phá vỡ cục diện
Trong lúc trò chuyện, tay của kẻ đó vẫn chưa kịp chụp lấy đỉnh đầu mình.
Phần da thịt của ông ta vẫn đang thối rữa, thậm chí vệt màu tím đã lan đến tận mặt, chất độc đang theo mạch máu chảy về phía tim với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Theo lý thường, với độc như vậy, ông ta đáng lẽ phải ngã xuống ngay lập tức mới đúng.
Thế nhưng, lão thế mà vẫn không đổ.
Ảnh hồn tán loạn bám chặt lấy bề mặt cơ thể.
Bình thường, hồn phách ở trong người để điều khiển x*c th*t, nhưng lão lại dùng chính cái âm thần đã xuất ra để cưỡng ép điều khiển cái thể xác phàm trần này.
Ông ta một lần nữa chỉ tay vào cổ Bạch Tiêm.
Nhưng ánh mắt lão lại dán chặt vào mặt La Bân, mọi kỳ vọng thể hiện hết ra bên ngoài.
Không cam lòng!
La Bân không hề cam lòng!
Đúng lúc này, một việc lạ khác đã xảy ra.
Trên người đối phương đột nhiên hiện lên thêm hai bóng người nữa.
Đó chính là hai tăng nhân.
Hai tăng nhân xuất hiện bất ngờ đến mức khiến tầm nhìn bị hạn chế.
Chớp mắt, họ đã xuất hiện hai bên cạnh kẻ đó.
Mỗi người giơ một tay lên, cùng lúc đánh mạnh vào huyệt thái dương của lão.
"Om, Ah, Hum!"
Giọng điệu nghe khá giống với Không An, nhưng cảm giác có phần kém hơn một chút.
Đòn tấn công của hồn phách gần như không phát ra âm thanh.
Hai lòng bàn tay tức thì vỗ trúng đầu đối phương.
Một tiếng thét thảm thiết đau đớn đến cực độ gần như xuyên thủng mây xanh vang lên.
Lúc này La Bân mới hiểu cảm giác kém hơn là ở chỗ nào.
Không An là Phật, nên có Phật âm.
Hai kẻ này tuy là tăng nhân, nhưng họ đã là quỷ.
Dù Không An có gọi họ là thần minh thì họ vẫn là quỷ, đã là Phật quỷ thì không còn Phật tính và Phật âm nữa.
Tiếng hét quá thê lương. Linh hồn đang bám trên cơ thể lão ta thế mà lại có dấu hiệu bị xé toạc.
Chính lúc này, Bạch Tiêm đột nhiên cử động.
Cô vốn đang quỳ dưới đất như bao người khác, hoàn toàn không thể nhúc nhích, nhưng cô lại thực sự đứng dậy được.
Mái tóc cô tung bay, khí tức trên người khác hẳn với đạo sĩ, trở nên dịu dàng, quyến rũ nhưng toát lên một áp lực kỳ quái không thể diễn tả bằng lời.
La Bân rùng mình, nhớ lại cảnh tượng khi Không An sử dụng Nhục Liên Hoa.
Ngay cả Không An cũng khiến người ta cảm thấy giống như một Minh Phi.
Mà Bạch Tiêm chính là Minh Phi, cô không cần khiến người ta cảm thấy giống, vì đó chính là bản thể của cô!
Hóa ra không chỉ trong kapala mà Không An đưa có thần minh, mà ngay trên người Bạch Tiêm cũng có pháp khí?
Pháp khí đó ẩn chứa một thần minh Minh Phi sao?
"Om Mani Padme Hum."
Bạch Tiêm thốt ra sáu chữ.
Cùng lúc đó, hai tăng nhân cũng lặp lại sáu chữ này!
Một tiếng nổ vang lên.
Khuôn mặt của đối phương như bị xé toạc, không còn là tiếng thét thảm nữa, mà là ba luồng khí xám đột ngột rời khỏi cơ thể, tan vỡ rồi biến mất!
...
"Chu Cổ (*)."
(*) 朱古 trong tiếng Tây Tạng là Tulku, nghĩa là Phật sống chuyển thế
Tang Nhượng Lạt Ma cung kính hành lễ.
Ông chính là tăng nhân năm xưa đã đưa Cống Bố từ bên ngoài thành Đại Bảo Tử về chùa Đạt Nhân Lạt Ma.
Ông là người đầu tiên, và cũng là duy nhất nhìn thấy Phật sống tỉnh táo, hoàn thành việc chuyển thế một cách trọn vẹn.
Cơ duyên như vậy, ngay cả ở vùng đất phiên cũng cực kỳ hiếm thấy.
Thông thường khi các Lạt Ma phát hiện ra Phật sống chuyển thế thì Phật sống đã giác ngộ, thậm chí là đang giáo hóa một phương.
Cống Bố không còn gầy yếu như trước.
Đồ ăn ngon và nơi ở ấm áp đã giúp cậu bé hồi phục sức khỏe, trưởng thành cứng cáp hơn.
Lúc này đây, Cống Bố đang cầm một con dao có lưỡi cong.
Dưới lưỡi dao là một người phụ nữ sắc mặt xanh vàng đầy những vết đốm.
Đây là một túp lều, mùi tử khí nồng nặc xộc vào mũi.
Trên trời, những con kền kền bay lượn, phát ra tiếng kêu thô lạch bạch khó nghe.
Cống Bố đáng lẽ phải một đao chặt xuống đầu xác nữ kia, nhưng con dao cứ treo lơ lửng giữa không trung.
Miệng cậu bé không ngừng lẩm bẩm kinh văn, dường như trong phút chốc thần hồn đã du ngoạn tận phương nào.
Tang Nhượng Lạt Ma vô cùng cung kính, giữ nguyên tư thế hành lễ, bất động.
"Om Mani Padme Hum."
Cuối cùng, Cống Bố niệm sáu chữ này.
Tang Nhượng Lạt Ma quỳ rạp xuốn đất.
"Phập!"
Đầu thi thể nữ bị chặt đứt.
Cống Bố chuyên tâm cắt xẻ.
Máu bẩn chảy lênh láng trên đất, thậm chí thấm vào mặt, vào tay Tang Nhượng Lạt Ma nhưng ông ta vẫn không đứng dậy.
Phật sống là bậc cao quý.
Không có Phật sống nào lại bằng lòng vào lều thiên táng (*) một lần nữa.
(*) Thiên táng (điểu táng) là hình thức mai táng nổi tiếng "rùng rợn" của người Tây Tạng. Thay vì chôn cất người chết trong lòng đất, người Tây Tạng đưa thi thể lên núi làm mồi cho đàn kền kền đói.
Cách đây không lâu, có một Phật sống tên là A Cống Lạt Ma chuyển thế, vốn dĩ ông là một bậc thầy thiên táng, nhưng sau khi chuyển thế, ông không bao giờ chạm vào xác chết nữa.
Vậy mà Cống Bố lại sẵn lòng dầm mình trong máu bẩn, vẫn giữ được lòng thành kính và Phật tính.
Chỉ là, Cống Bố trước giờ không chịu nói kiếp trước mình ở ngôi chùa nào và dường như cũng không có ý định quay về.
Tuy nhiên, tất cả những điều đó đều không quan trọng.
Cống Bố bằng lòng ở lại chùa Đạt Nhân Lạt Ma, điều đó đồng nghĩa với việc ngôi chùa này sắp trỗi dậy.
Tang Nhượng Lạt Ma quỳ thấp hơn, sát hơn, máu bẩn hoàn toàn thấm đẫm cơ thể ông.
Cống Bố mấp máy, không phát ra âm thanh, chỉ có khẩu hình hiện lên hai chữ: "Minh Phi."
Sau đó lại là mấy chữ: "Tòa sen nảy mầm, đợi ngày hái."
Nếu Tang Nhượng Lạt Ma có thể nhìn thấy, chắc chắn ông ta sẽ run rẩy như cầy sấy.
Ở các chùa chiền bình thường chắc chắn sẽ không bao giờ để tăng lữ tiếp xúc với Minh Phi, thậm chí nói ra thôi đã là đại kỵ, huống hồ là nói tòa sen nảy mầm đợi hái.
Đó không thể là lời một Lạt Ma có thể nói ra!
Càng không phải lời của một Phật sống!
...
Trở lại trong thị trấn.
Tiếng thét thảm khoảnh khắc trước vẫn còn vang vọng, vương vấn mãi không thôi.
Hồn phách của kẻ đó bị chia thành ba luồng, khí xám sau khi tan rã đã hoàn toàn biến mất.
Bạch Tiêm đứng bất động, khí tức trở lại bình lặng, ánh mắt càng thêm trống rỗng.
Hai tăng nhân đột nhiên di chuyển sang phải, toàn bộ chui vào trong người Bạch Tiêm.
Đôi mắt Bạch Tiêm bỗng có thần thái trở lại, rất kỳ lạ, hai con mắt mang hai cái nhìn khác nhau: một bên thông tuệ, một bên trầm ổn.
Miệng cô bắt đầu niệm kinh, giọng nói không còn là của chính Bạch Tiêm, mà là của tăng nhân. Hơn nữa hai linh hồn chồng lên nhau khiến tiếng niệm kinh mang theo những âm trầm khác nhau.
Tiếng kinh văn trái lại khiến La Bân cảm thấy dễ chịu hơn, thương tổn linh hồn dường như đều bị trấn áp.
Cơ thể đã có thể cử động, cậu lảo đảo đứng dậy.
Từ Lục cũng đã có thể cử động, cũng đứng lên theo.
"Vẫn cứ phải là cô Tiêm Nhi... Tôi phải thừa nhận Không An thực sự coi chúng ta là người nhà, chết rồi vẫn còn cứu chúng ta thêm một mạng nữa... Ơ... Sao chỉ có chúng ta mới cử động được, còn họ thì sao?" Từ Lụ ngơ ngác không hiểu.
Bạch Tiêm quay người, vội vã đi nhanh vào sâu trong thị trấn.
"Chúng ta là người trong chùa..." La Bân khàn giọng trả lời.
Câu trả lời đã hiện rõ ra ngoài mặt, cậu và Từ Lục chính là người trong chùa, là Hắc La Sát mà Không An đã công nhận.
Vì thế, kinh văn của tăng nhân mới có tác dụng với họ.
"Cậu cõng cô ấy, tôi cõng tên này. Cái tên ranh này có thành kiến với cậu, tôi sợ tí nữa hắn đột nhiên cắn chết cậu mất. Với lại nam nữ thụ thụ bất thân, tôi với cô ấy không thân, đợi Tiêm Nhi tỉnh lại kẻo lại hiểu lầm tôi." Từ Lục lập tức đưa ra quyết định.
La Bân không nói gì, cậu cũng không cõng Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Cậu rút dao chặt củi ra, chém mạnh một nhát vào cổ kẻ trước mặt.
Cổ tay đau nhói.
"La tiên sinh... Đầu cậu bị gõ cho ngu ngơ rồi à? Lão ta là xuất âm thần... xuất âm thần là gì chứ... Trước tiên là dưỡng thi, nếu cậu mà chém chết được ông ta thì chúng ta đã không phải chạy. Đợi bọn họ hồi phục lại, dùng thiên lôi thay phiên nhau mà chém thì may ra. Nhưng mà... Phải xem ai nhanh hơn, linh hồn vừa bị đánh tan sắp tụ lại rồi kìa..." Từ Lục nhìn xung quanh, nói nhanh.
Quả nhiên, khí xám đang ngưng tụ lại. Không bao lâu nữa, linh hồn bị đánh tan sẽ hợp lại làm một.
Bạch Tiêm đi trước, điều đó chứng tỏ dù là "cô ấy" hay hai tăng nhân kia đều không có ý định nghênh chiến, hoặc nói thẳng là đánh không lại.
Rời khỏi đây ngay mới là thượng sách.
La Bân th* d*c, rồi nhìn lướt qua các đạo sĩ áo đỏ và hai chân nhân.
"Chúng tôi lực bất tòng tâm rồi... Hai người, không, mười sáu người nhìn cho kỹ. Chúng tôi đã cố hết sức rồi, người này có thể yên ổn được một lúc, mấy người mau cầu xin tổ sư phù hộ, để mấy người có thể cử động được đi, nếu không thì mấy người sắp đi bầu bạn với tổ sư rồi đấy..."
Từ Lục nói thêm một hồi, rồi lập tức đến cõng Đới Hình Giải lên.
La Bân không còn chần chừ nữa, cậu cõng Thượng Quan Tinh Nguyệt lên, hai người vội vã đuổi theo Bạch Tiêm.
Khi họ đi ngang hàng với Bạch Tiêm, tốc độ của cô hơi chậm lại, đi phía sau hai người.
"Từ tiên sinh." La Bân thì thầm.
"Đừng hoảng, để tôi xác định phương vị đã." Mắt Từ Lục đảo liên tục, nhanh chóng nhìn trái phải.
Thị trấn Hỷ Khí đã tồn tại từ lâu, mạch bùa chú cũng có ghi chép lại.
"Được rồi, đi mau!"
Từ Lục đi thẳng theo một hướng.
Đó không phải là vị trí La Bân ra khỏi trận vào núi lúc trước, mà là rời trận từ một phương vị khác, rồi vội vã đi về phía tám ngọn núi đằng xa.
...
Vẫn là ở trong thị trấn.
Tiếng hét thảm khoảnh khắc trước vẫn còn vang vọng, không dứt.
Linh hồn chia thành ba luồng, khí xám sau khi tan rã đã hoàn toàn biến mất không sủi tăm.
Tên đạo sĩ áo đỏ lúc trước bảo La Bân đừng dạy núi Thần Tiêu làm việc, lúc này ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.
Cổ hắn không ngừng chảy máu, cái bát tráng men trên đất dường như hứng mãi không đầy.
Cơ thể hắn đang quỳ, nhưng linh hồn lại bị kéo giật ra ngoài, cổ bị một bàn tay bóp chặt, tim lại bị khoét một lỗ, một chất lỏng xám trắng đang chảy ra, chảy vào một cái bát khác.
Cái bát đó đang được cầm bởi một bàn tay gầy trơ xương.
Cuối cùng, máu cũng ngừng chảy.
Ánh mắt tên đạo sĩ áo đỏ đó xám ngắt, ấn đường hiện rõ dấu hiệu nứt vỡ, linh hồn hắn nhập lại xác, đôi mắt xám xịt thêm phần trống rỗng, gần như mất đi thần trí.
Kẻ đó bưng hai cái bát lên, quay đầu nhìn về hướng ra khỏi thị trấn.
"Náo nhiệt rồi..."
Giọng nói vẫn chồng chéo lên nhau.
Khuôn mặt lão lấp ló thêm một khuôn mặt khác, khuôn mặt đó có thể xé ra thành ba phần bất cứ lúc nào.
"Đến tìm tôi."
Ông ta lại quay đầu nhìn hai trưởng lão chân nhân.
Sau đó ông ta đi về một hướng.
Ban đầu lão đi bình thường, nhưng sau đó trong mắt các đạo sĩ áo đỏ, thậm chí là hai trưởng lão chân nhân, hình bóng lão tách làm ba, cuối cùng biến mất không thấy đâu.
Một luồng gió mạnh đột nhiên hiện ra.
Một bóng người đạp trên mái ngói.
Người này chính là Bạch Tử Hoa!
Trong tay Bạch Tử Hoa đang cầm một lá bùa, lá phù đó chính là lá bùa lúc trước hắn thỉnh tới để trấn áp đỉnh Văn Thanh, là di vật của tổ sư xuất dương thần.
Thấy tất cả đệ tử đều đang quỳ rạp dưới đất, mặt Bạch Tử Hoa tái mét.
Tên Bạch Nguy kia cực kỳ khó đối phó.
Rõ ràng chỉ là một xuất mã tiên, cho dù có ngũ tiên xuất mã thì theo lý thường cũng không thể là đối thủ của ông ta mới đúng.
Địa bàn của xuất mã tiên cũng chỉ ngang hàng với núi Thần Tiêu mà thôi.
Ông ta là chủ đạo quán tôn quý, còn Bạch Nguy thì không thể là chủ núi của núi Tát Ô.
Vậy mà Bạch Nguy vẫn có thể giằng co với ông ta rất lâu.
Đám tiên gia quái dị đó dường như không biết mệt mỏi.
Đặc biệt là Bạch Nguy, ngay cả khi bị thiên lôi đánh trúng, vết thương vẫn có thể phục hồi rất nhanh, hoàn toàn vượt ra ngoài lẽ thường.
Cứ đánh tiếp như vậy cũng vô nghĩa.
Phần lớn nhân lực đều đi đuổi theo nhóm La Bân, mà lâu như vậy vẫn không có phản hồi.
Vì vậy, Bạch Tử Hoa đã tế ra pháp khí xuất dương thần.
Bình thường việc kích hoạt pháp khí xuất dương thần tiêu tốn cực lớn.
Bạch Nguy bị trúng một lá bùa nên bỏ chạy thục mạng.
Ông ta lập tức đuổi qua sông Thái Thủy và nhìn thấy cảnh tượng này.
Hai chân nhân quỳ dưới đất.
Một đạo sĩ áo đỏ đang hấp hối, máu toàn thân chảy sạch, linh hồn dường như cũng bị vắt kiệt.
"A!" Bạch Tử Hoa phẫn hận gầm lên.
Đường đường là núi Thần Tiêu, đường đường là đạo nhân, thế mà tất cả lại quỳ hết hết ở đây, hơn nữa còn có một người bị giết một cách àn nhẫn!
Đây là nỗi sỉ nhục to lớn nhường nào?
Còn đặt thể diện của Vô Thượng Ngọc Thanh Chân Vương vào đâu nữa?
Đúng lúc này, khuôn mặt của tên đạo sĩ áo đỏ đang hấp hối kia nhanh chóng hốc hác đi, da dẻ nhanh chóng mất đi độ bóng, từ trung niên trong chớp mắt đã trở thành già nua, tóc rụng từng sợi, thậm chí răng cũng đang rụng sạch.
"Ông dám!" Bạch Tử Hoa lại gầm lên.
Ông ta lập tức đáp xuống đất, lao đến trước mặt đệ tử đó, định bắt quyết thi phù.
Đệ tử đó đổ gục thẳng về phía trước, đã hoàn toàn cạn kiệt sinh lực, tắt thở mà chết.