Chương 90: Đi ngoài ra máu
"Ở đây có chữ Khương thì nơi này chính là thôn Khương rồi! Vưu Giang, cậu nói đúng không? Nghi ngờ của cậu xem như đã có câu trả lời rồi đấy!" Lão Khổng nhìn Vưu Giang.
Những người còn lại gần như đồng loạt đổ dồn ánh mắt ra sau lưng lão Khổng, cùng nhìn chữ Khương ấy.
Những lời Vưu Giang nói đã khiến mọi người nơm nớp bất an, nhưng đến khi nhìn thấy chữ Khương kia, cả đội lập tức bình tĩnh lại, không ai vì nghi ngờ mà gây sự.
Ở thôn Quỹ, Chung Chí Thành là trưởng thôn, làm gương trong mọi việc.
Bây giờ, La Phong đang dẫn dắt đội bảo vệ thôn, càng cần làm gương, phải đủ uy để mọi người phục.
Bị nghi ngờ là điều không nên.
"Giờ mọi người nghỉ ngơi đi. Đêm qua không ai chợp mắt, ban ngày lại lên đường vất vả, ngoài kia lại có dê hai chân nguy hiểm. Việc Tằng Thỉ gặp chuyện vừa oan nhưng cũng chẳng oan. Mọi người đều đã được trưởng thôn nghiêm khắc dặn dò, đó là những kinh nghiệm mà người đi trước dùng mạng để đổi lấy. Gần đây tôi cũng có trải nghiệm tương tự. Bị dê hai chân chặn trước mặt, Tằng Thỉ không vượt qua được nỗi sợ, Hoàng Gia Lâm đã nhắc cậu ta mà cậu ta vẫn không đi, đây là cái giá phải trả."
Lời La Phong đầy uy lực nhưng cũng mang sự bi ai.
Dưới vẻ nghiêm khắc ấy, ai nấy đều cảm nhận được tâm trạng đau buồn ẩn sau.
"Ngày mai, chúng ta sẽ chia một nhóm nhỏ phối hợp với Vưu Giang đi săn dê hai chân, xóa bỏ mối nguy, trả thù cho Tằng Thỉ và những người đã chết dưới tay chúng ngày trước. Nhóm còn lại ở lại thôn Khương thu thập tin tức. Chúng ta mang theo lời dặn của trưởng thôn, cũng mang theo hy vọng của cả thôn, mong tìm được đường sống!"
Lúc này, khí thế của La Phong lại dâng cao.
Người thì lặng lẽ gật đầu, người thì khẽ lên tiếng hưởng ứng, nhưng tự trung lại, mọi người đã bình tĩnh, vững tâm hơn.
Có người dựa vào tường nhắm mắt, có người co mình nằm luôn dưới đất, ngả lưng chợp mắt.
Hà Quỷ đến bắt mạch cho hai người đang nôn mửa tiêu chảy kia.
La Phong nhìn về phía cửa hầm, lão Khổng gật đầu, đi tới nằm chắn ngang lối, lưng tựa tường, chân chặn phía đối diện, toàn thân tạo thành hàng rào phòng vệ.
"Nghỉ ngơi đi Tiểu Sam." La Phong vỗ vai La Bân, còn nhấn nhẹ xuống.
La Bân sững sờ một lúc, rồi mới ngồi dựa vào tường.
Cậu đưa tay che miệng, giả vờ ho mấy tiếng, thực chất là mượn cơ hội đó để nuốt gói dầu.
Khi dầu chảy xuống cổ họng, trong đầu La Bân lại hiện lên chữ Khương trên vách tường, một đoạn ký ức ùa về. Trông thì cậu đang nhắm mắt nhưng thực chất là luôn dõi theo chữ đó.
Phần trên là chữ "Dương", tức là dê hai chân. Nhưng nửa dưới là gì?
Là quỷ (鬼) chăng?
Phần dưới của chữ quỷ chính là nửa dưới của chữ Khương.
Nhưng La Phong đã nói rồi, nếu nơi này có ma quỷ thì tốt biết mấy.
Tuy La Phong chỉ nói trong ngữ cảnh thôn Quỹ, nhưng đã là đất của núi Quỹ, chỉ cần một nơi có ma quỷ thì không lẽ những nơi khác không có?
Trực giác đầu tiên mách bảo cậu rằng nửa dưới ấy không phải quỷ, mà là một loài khác, ví dụ như chó hay mèo, phải như thế mới tương đương với dê.
Tâm trạng bị đè nén, La Bân cảm thấy người thôn Khương quá khổ, quá tuyệt vọng. Ban đêm họ phải chui vào hầm hay nơi ẩn nấp để trốn tà ma, ban ngày ra rừng lại đầy rẫy dê hai chân giả làm người, thậm chí có khi còn một mối nguy khác mà bọn họ chưa phát hiện.
Nhưng có lẽ ngày mai sẽ có câu trả lời.
Để chống lại dê hai chân, người dân thôn Khương đã đắp đất, rào thép, vẽ ranh giới, dùng da và đầu dê để dọa nạt. Họ từng săn dê hai chân.
Nếu thực sự có loại quái vật thứ hai thì hẳn họ cũng từng đối phó, chắc chắn phải để lại dấu vết!
Cơn buồn ngủ dần ập đến.
Nhưng bên tai cậu lại lờ mờ nghe thấy tiếng thở nặng nề, xen lẫn tiếng r*n r*, giống như có ai đó đang r*n r* vì đau đớn.
La Bân mở mắt, mắt khô rát khó chịu, đầu óc nặng trĩu.
Đã sang ngày mới rồi, thật sự nên ngủ một chút.
Tiếng r*n r* kia đến từ hai người nằm dưới đất.
Họ ôm bụng, nằm co quắp như con tôm.
Hà Quỷ ngồi cạnh, sắc mặt lạnh lẽo như băng.
La Phong chưa ngủ, vẫn mở mắt nhìn về hướng đó.
Những người khác cũng không ai chợp mắt, bất kể là nằm, dựa hay ngồi, tất cả đều nhìn về phía kia.
Đột nhiên hai người họ cùng bật dậy, mặt trắng bệch, đảo mắt nhìn quanh, vừa khổ sở vừa xấu hổ.
Họ muốn tìm nơi đi vệ sinh, nhưng người quá đông, không có chỗ nào để đi cả. Họ chỉ biết ôm bụng, cong người, trông có vẻ càng đau đớn.
Sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Ngay sau đó, cảnh tượng bẽ bàng xảy ra, một người run rẩy nói: "Không được... Tôi... Tôi không nhịn nổi..."
"Phụt", quần gã lập tức loang lổ vệt vàng sẫm. Người kia không kịp suy nghĩ, lao vào góc tường, xô bật hai người đang tựa ở đó, tụt quần, rồi tiêu chảy xối xả trên nền đất.
Mùi hôi thối lập tức tràn ngập khắp tầng hầm.
Người thì mặt mày tái mét, người thì mắng chửi không ngừng.
Người đàn ông bị tiêu chảy trong quần chân run cầm cập, mặt đỏ bừng, vừa khó chịu thể xác vừa tủi hổ ê chề.
Người kia dùng giấy lau mông, kéo quần lên, định nói gì đó, nhưng lại đột nhiên nôn ọe.
Mọi người bắt đầu lùi lại, dồn về một phía.
Chẳng bao lâu, tầng hầm đã chia hai phe rõ rệt, lấy Hà Quỷ làm ranh giới, một bên chen chúc nghẹt thở, bên kia chỉ có hai kẻ bị tiêu chảy.
"Lúc nãy tôi đã đoán hai tên này chắc chắn sẽ bậy ra mà! Nhưng vì cõng họ quá tốn thời gian nên không kịp tìm tầng hầm khác, không thì tôi đã tống cổ họ sang bên kia rồi. Giờ thì hôi thối muốn xỉu luôn." Có người bất lực lẩm bẩm, tay vẫn bịt mũi."
"Xúc đất lên, lấp lại." La Phong lạnh lùng ra lệnh.
Một người cố nén cơ buồn nôn, người còn lại đỡ hơn một chút, rút từ bên hông ra một chiếc xẻng nhỏ, xúc đất lấp đống bẩn.
Xử lý xong, nhìn bề ngoài thì có vẻ không còn vấn đề gì, nhưng mùi hôi vẫn chưa tan đi, vì tầng hầm thông gió quá kém.
Tâm trạng La Bân nặng nề, một nỗi lo hình thành khó nói được thành lời.
Cậu từng ở bệnh viện mấy năm, tiêu chảy có thể do nhiều nguyên do như đồ ăn, nước uống, môi trường, nhưng còn một loại nữa là lây truyền qua phân - miệng.
Trong không gian kín thế này, mùi hôi nồng đến vậy, nếu ai có sức đề kháng yếu thì rất dễ bị lây bệnh.
"Bố, bố bảo mọi người cố gắng bịt mũi, che miệng lại đi, không thì lấy khăn làm khẩu trang cũng được." La Bân thì thầm.
Nơi này vốn chật chội, mọi người chen sát vào nhau.
Chẳng cần La Phong ra lệnh, mọi người đều đã tự giác, người thì dùng khăn tay, người xé áo, kẻ khôn hơn thì làm ướt khăn rồi che miệng mũi lại.
Nhưng tiêu chảy và nôn ói không phải cứ nhịn là được.
Chẳng mấy chốc, hai người kia lại tiếp tục tiêu chảy ồ ạt, co quắp trong góc tường không dậy nổi.
"Máu kìa! Họ đi ra máu!"
"Cái quái gì vậy? Hình như không giống tiêu chảy thông thường thì phải!"
Mấy người ở gần hoảng loạn hét lên.
Toàn bộ tầng hầm lập tức bị một nỗi sợ hãi bao trùm.