Chương 892: Tám ngọn núi ngũ hành
"Có bản đồ thị trấn không?" La Bân hỏi thêm một câu chí mạng.
Trước đó, thật ra cậu đã chuẩn bị tâm lý cho việc không có bản đồ, khi đấy cậu sẽ phải tìm một nơi thật cao để quan sát toàn bộ thị trấn Hỷ Khí.
Trước đây La Phong cũng từng muốn leo lên cao để tìm cách thoát khỏi núi Quỹ, nhưng đối với núi Quỹ thì cách đó vô dụng vì nơi ấy che trời, người bình thường đi ở bề nổi, còn kẻ bị hút vào lại ở bên trong, giống như hai tầng không gian khác biệt.
Thế nhưng thị trấn Hỷ Khí này lại chưa đạt đến cấp độ đó.
Lưu Thắng Khí gật đầu, chui vào sau tấm rèm ngăn cách giữa nhà trước và sân giữa.
Vài phút sau, hắn cầm ra một cuộn giấy bằng da.
La Bân nhận lấy, trải ra trên bàn.
Tim cậu lại đập thình thịch một lần nữa .
Đây đúng là bản đồ của thị trấn Hỷ Khí, xung quanh còn bao gồm một phần đồi núi, không chỉ vậy, cả lưu vực sông Thái Thủy cũng được phác họa ở bên cạnh.
"Dòng chảy thẳng..." La Bân giật mình.
Bằng mắt thường, cậu không thể xác định liệu sông Thái Thủy có hoàn toàn chảy thẳng hay không, nhưng bản đồ thể hiện rất rõ ràng.
Theo Tiên Thiên Thập Lục Quái, nước chảy thẳng như mộc, không quanh co uốn khúc, hai bên bờ không thể an cư, hoàn toàn không có khí mạch, đến đây thì không cần luận thêm.
Điều đó có nghĩa là đoạn lưu vực này của sông Thái Thủy, hai bên trái phải hầu như không có phong thủy hay tàn bại gì đáng nói.
Nhưng vì trong nước có khí, "thắng khí" đã giúp trấn Thắng Khí nhận được chút lợi ích, trong hung có cát.
Có lẽ phía bên kia trấn Thắng Khí còn có mạch núi hình thành phong thủy, đổ ngược vào thị trấn khiến nơi đó luôn phồn vinh.
Thị trấn Hỷ Khí thì hoàn toàn khác.
Bề ngoài một bên là sông Thái Thủy chảy thẳng, phía bên kia là núi hình thành một cục diện phong thủy cực kỳ đặc biệt.
Ít nhất từ trên bản đồ có thể thấy được có tổng cộng tám ngọn núi hình thành thế bao quanh.
Tất nhiên, thế bao quanh này không phải bao quanh thị trấn Hỷ Khí mà chỉ chắn ở một phía.
"Bốn phương chính, bốn góc lệch, hoàn mỹ mà không có kẽ hở... Không có đường gió thì không có huyệt ra, núi chặn một mạch, nước phong tỏa lối ra, thi khí ập lên người, nhân hồn vào trấn, thi khí nuôi người, sinh cơ không diệt, da thịt không thối." La Bân lẩm bẩm tự nói.
Sau đó, cậu khẳng định chắc nịch: "Chủ yếu nằm ở tám ngọn núi ngũ hành."
Không ai trả lời cậu.
Lưu Thắng Khí hoang mang, Bạch Nguy chỉ hơi nhíu mày, còn Bạch Tiêm vẫn luôn canh giữ ngoài cửa. Bởi vì cả ba người họ đều hoàn toàn không hiểu gì cả.
La Bân thở dài, giải thích: "Bởi vì hai phía đều bị chặn đứng nên hồn người mới bị kẹt lại thị trấn Hỷ Khí. Thế nhưng, cái sự 'chặn đứng' này là sự bế tắc về phong thủy. Thông thường, núi sẽ thổi ra sinh khí cho chân núi, ở đây thì ngược lại, không những không thổi ra sinh khí mà còn hút đi một loại khí tức nào đó trên trấn, chảy vào trong núi."
La Bân lại nghĩ tới những vườn hoa ở núi Quỹ.
Chẳng phải nỗi sợ hãi đã chảy về phía đó để nuôi dưỡng tình hoa sao?
Quả nhiên, nơi này cũng có điều tương tự.
"Nên đi ra ngoài thế nào, đó mới là trọng điểm. Làm sao để phá giải nơi này, đó mới là mấu chốt. Những thứ khác nói cho chúng tôi nghe thì chúng tôi cũng không hiểu đâu." Bạch Nguy cuối cùng cũng lên tiếng.
"Tôi biết rồi, giờ tôi đã hiểu làm sao để đi ra." La Bân khẳng định chắc nịch.
Hai mắt Bạch Nguy rực sáng: "Thật sao?"
"Vẫn phải cần Từ tiên sinh, bùa chú của anh ta là thứ quan trọng nhất. Tôi biết anh ta có thể trấn núi, dùng một lá bùa phá giải sơn khí, làm loạn phong thủy nơi này. Thị trấn Hỷ Khí mất cân bằng, hồn phách quay về thân xác, chúng ta đương nhiên sẽ ra ngoài được, nơi này cũng sẽ mất đi hiệu lực phong tỏa." La Bân trầm giọng giải thích.
"Tôi không hiểu, cậu cứ sắp xếp hành động là được, vậy giờ làm sao tìm được Từ Lục? Còn nữa, cô gái này, lần sau ra tay có thể suy nghĩ kỹ hơn một chút được không? Từ Lục không thể thực sự làm hại La Bân, cậu ta chỉ là nhất thời chưa phản ứng kịp, cô đã gây rắc rối lớn rồi đấy." Bạch Nguy nhìn Bạch Tiêm, lúc này mới thể hiện sự bất mãn của mình.
Bạch Tiêm lại chẳng thèm để ý đến ông ta.
La Bân cuộn bản đồ lại, giắt vào thắt lưng.
Cậu đã ghi nhớ đại khái các phương vị, rồi đẩy cửa bước ra.
Bạch Tiêm và Bạch Nguy ra ngoài, Lưu Thắng Khí định đi theo.
"Cậu cứ chờ trong thị trấn, từ giờ trở đi đừng rời khỏi nhà." La Bân quay đầu nhìn Lưu Thắng Khí, dặn dò.
"Tôi... Tôi..." Lưu Thắng Khí càng lúc càng bất an. Hắn sợ bị bỏ lại.
Chỉ có điều, ánh mắt của La Bân rất quyết đoán.
Nhất thời, hắn không dám nói thêm gì nữa. Nhìn nhóm La Bân đi về phía cuối trấn, hắn nghiến răng, đóng cửa nhà lại, không ra ngoài nữa.
Về cơ bản bản đồ đã được ghi nhớ trong đầu, chẳng mấy chốc ba người đã đến một nơi khác.
Nơi này vẫn chưa hoàn toàn tới cuối trấn, nhưng đã có thể nhìn thấy hình thể của núi hai bên.
Thị trấn nằm kẹt giữa hai ngọn núi, cũng chưa đi vào hoàn toàn, chỉ chừng một nửa.
Dưới sự dẫn đường của La Bân, họ trực tiếp ra khỏi trấn.
Họ vừa bước ra khỏi trấn, liền có một luồng khí lưu quái dị như muốn kéo họ đi về phía trước.
Đây chính là tám ngọn núi bên ngoài của tám ngọn núi ngũ hành.
Tám ngọn núi chặn một phía của thị trấn Hỷ Khí, mỗi hướng đều hoàn toàn khép kín, không có kẽ hở, không có con đường cho gió thổi qua. Vì vậy, gió tích tụ bên trong, từ đó ở phía trong núi, ngũ hành đương nhiên bị ẩn giấu và ngưng tụ.
Thị trấn Hỷ Khí có một phần đâm vào giữa hai ngọn núi, tương đương với việc biến thị trấn thành một phần của núi, tám núi cũng vì thế mà quét qua trấn, vô hình trung kéo người vào trong.
Tất nhiên, nếu không đi đến đây thì sẽ không xảy ra tình trạng đó. Cộng thêm bản thân con người cũng có khả năng kiểm soát, nếu không chủ động vào núi thì cũng không bị động trực tiếp đi vào.
Hiện tại là ra khỏi thị trấn, cũng là vào núi.
Hoàn toàn bước vào khe hở giữa hai ngọn núi, cảm giác gió thổi biến mất, trong không khí luôn có một hơi ấm nhàn nhạt.
Đương nhiên, trời vẫn xám xịt.
Không thể phân biệt phương hướng qua ánh sáng, La Bân chỉ có thể dựa vào lớp đất trên mặt đất, cùng với vỏ cây, lá cây để phán đoán ngũ hành tứ phương trước, sau đó thuận theo chân núi, đi thẳng về phía phương Khôn.
Sở dĩ chọn phương Khôn là vì cậu định vị nhóm tiên sinh mặc Đường trang kia thuộc quẻ Khôn.
Khôn không nên hành động, quy tắc của thị trấn Hỷ Khí chính là khi thấy tiên sinh mặc Đường trang phải quay lưng lại, không được cử động.
Cứ thế họ đi một khoảng thời gian rất dài.
Tám ngọn núi ở thế bao quanh, vì vậy ở giữa có một vùng khu vực rộng lớn, núi giống như đường viền của một vòng tròn.
La Bân chỉ phán đoán phong thủy nơi này, cậu không thể phân tích được ở chính giữa phong thủy, tức là vùng cốt lõi có gì, vì vậy cậu hoàn toàn không dám tiếp cận.
Không biết đã qua bao lâu, vô hình trung có sinh khí, cộng thêm việc họ đều ở dạng linh hồn nên căn bản không biết mệt mỏi. Cuối cùng, họ cũng đi tới phương Khôn.
Dưới chân núi có rất nhiều cây long não, cây đa, rễ phụ đung đưa dù không có gió, không khí khá ẩm ướt.
Lên núi, lớp đất có màu vàng nâu, sau khi giẫm nát thì hơi ngả đỏ, hơi nước càng nặng hơn.
Núi không cao, vì tất cả núi ở đây đều là núi nhánh, so với những ngọn núi lớn mà nhóm La Bân từng đi qua thì thực sự chỉ được coi là đồi thấp, cùng lắm chỉ cao tương đương một tòa nhà ba mươi tầng, khoảng chừng trăm mét.
Đích đến là đỉnh núi.
Bởi vì đỉnh của núi nhánh chính là mắt huyệt sinh khí của một ngọn núi.
Tất cả các núi thấp đều là Chi Long Sơn.
Cho đến khi tới phạm vi đỉnh núi, La Bân đi chậm lại.
Cây cối ở đây rậm rạp hơn, cảm giác ẩm ướt rõ hơn, cậu dẫm lên quẻ phương Tốn, Bạch Tiêm và Bạch Nguy theo sát phía sau.
Họ cứ thế chậm rãi dò dẫm đến tận rìa của khu rừng, nhìn về phía trước chỉ còn là đỉnh núi bằng phẳng.
Bầu trời xám xịt như có thể chạm tay vào được, trên bãi cỏ có ít nhất vài chục người đang đứng.
Sương trắng bao quanh.
Những người này đi lại trong màn sương, lúc thì biến mất không thấy tăm hơi, lúc lại có người xuất hiện.
Chỉ nhìn một cái, La Bân đã khẳng định những lời Lưu Thắng Khí nói không hoàn toàn chính xác.
Sương trắng và người ăn xin, tiên sinh, hay thậm chí là bóng xám gõ cửa đều có liên quan với nhau.
Tất cả những tồn tại không bình thường đều ở trên các đỉnh núi khác nhau, sương trắng là phương tiện kết nối với thị trấn Hỷ Khí, họ từ trong sương vào thị trấn, rồi lại ra thị trấn, gây ra sai lệch về nhận thức cho con người, cùng lắm là vì những tồn tại đó có thể đi ra khỏi sương mù rất xa, không ai chú ý thấy họ rời đi cũng là lúc đi vào trong sương.
La Bân nín thở, nhìn chằm chằm vào những bóng người phía trước.
Chẳng mấy chốc, cậu đã nhìn thấy bóng dáng Từ Lục đang đi lại một cách đờ đẫn trong đám đông.
"Tôi có thể thử dùng cách thu thanh phong để kéo cậu ta lại đây, nhưng tôi không chắc có thành công hay không, liệu có làm kinh động đến bọn họ không." Bạch Nguy thì thầm, tiếng cực nhỏ, hầu như chỉ thấy mấp máy môi.
La Bân vẫn đang suy tính.
Đúng lúc này, bụi rậm bên cạnh bỗng nhiên khẽ động đậy.
Một gương mặt xuất hiện trong bụi rậm!
Không, gương mặt đó vốn dĩ đã tồn tại ở đấy, chỉ là luôn bất động nên mới không bị phát hiện.
Bạch Nguy, Bạch Tiêm, La Bân, cả ba người cùng nhìn chằm chằm vào gương mặt đó.
Sắc mặt La Bân thay đổi, ngay cả Bạch Nguy cũng híp mắt.
Bởi vì đối phương là Từ Lục.
Từ Lục trợn tròn mắt, đặt ngón tay lên môi, liên tục ra hiệu im lặng.
Sau đó, anh ta chui ra khỏi bụi rậm, tiến lại gần ba người.
La Bân nhìn về phía giữa đỉnh núi.
Rõ ràng... Ở đó còn có một Từ Lục nữa mà?
Hai Từ Lục?
Chuyện này sao có thể?
Thế nhưng, cả ba người đều không ra tay.
Từ Lục tiến đến trước mặt họ, anh ta chỉ chú ý tới La Bân, mí mắt không ngừng giật giật, còn liên tục nuốt nước bọt.
"Cậu đúng là La tiên sinh à... Suỵt... Lúc nãy tôi cứ tưởng cậu là thứ gì khác, trong lòng cứ nghĩ phải nhanh chóng xử cậu... Đây mới là bản thể của cậu sao? Cô Tiêm Nhi, cô cứ tát tôi một cái cho tôi tỉnh táo là được rồi mà... Trời, tôi cứ tưởng mình chết rồi..."
La Bân xác định người trước mặt đúng là Từ Lục rồi.
Không có ai có thể nói nhiều như vậy, càng không có ai có thể diễn tả sinh động như Từ Lục.
"Tôi tỉnh lại đã thấy mình ở trên thị trấn, cái thị trấn này đúng là gặp ma, nó rút hồn của chúng ta vào đây, cũng may là hồn, nếu không tôi bị cô đánh chết thật rồi. Cô Tiêm Nhi, cô nợ tôi một mạng đấy biết không? Vừa quay đi, tôi đã đụng ngay phải nhóm tiên sinh này."
Ánh mắt Từ Lục chuyển từ Bạch Tiêm sang nhóm tiên sinh mặc Đường trang trên đỉnh núi.
"Đám quỷ quái này lạ lùng lắm, chỉ cần nhìn một cái là khiến người ta khó lòng kiểm soát được bản thân, tôi bị bọn họ đưa tới đây ngay lập tức. May mà tôi phản ứng nhanh, dùng một lá bùa rút ra một sợi sinh hồn, để sinh hồn đi theo họ, còn tôi thì trốn ra rìa đỉnh núi, chui vào bụi rậm này. Ở đây chỗ nào cũng là núi, tôi thực sự chẳng biết đi đâu nữa... Hình như họ đi ra đi vào từ trong sương mù thì phải. Tôi đang cân nhắc xem có nên tìm cách chui vào trong sương không, nhưng cũng chẳng có cách nào hay để không bị họ phát hiện. Tôi còn tưởng mệnh mình lại tiêu đời rồi. La tiên sinh, mấy người đúng là có tình có nghĩa, không bỏ rơi tôi một mình!"
Giọng Từ Lục tuy nhỏ nhưng cảm xúc thì rất dạt dào.
Lúc này La Bân mới vỡ lẽ, đúng thật là thuật bùa chú của Từ Lục có bản lĩnh phân tách sinh hồn, chẳng phải trước đây trên phù nghiên cũng có một hồn của Từ Lục đó sao?
"Đi thôi... Mau đi thôi, một hồn đó tôi không cần nữa." Từ Lục mong chờ nhìn về con đường nhóm La Bân vừa tới, có thể thấy anh ta không muốn nán lại thêm một giây phút nào.
La Bân không nhúc nhích, mà ra hiệu im lặng, mắt vẫn nhìn chằm chằm phạm vi đỉnh núi, quan sát những tiên sinh đó đang đi lại vô định không ngừng nghỉ.
Khoảng vài phút sau, khi Từ Lục đã bình tĩnh lại, ánh mắt lộ vẻ suy tư và thấp thỏm, La Bân mới hạ giọng thấp hơn cả lúc nãy, bày tỏ những phân tích cũng như suy nghĩ của mình về nơi này.
Từ Lục im lặng, cuối cùng giơ ngón tay cái về phía La Bân.
Sau đó, Từ Lục lại lắc đầu, nói khẽ: "Không có cách nào qua đó dán bùa được đâu. Bùa Nhị Thập Tứ Sơn Trấn Long dán lên mắt huyệt đúng là có thể tạm thời khiến phong thủy nơi này mất tác dụng, nhưng chúng ta mà qua đó là xong đời ngay. Phải đổi chỗ khác, ở đây có tám ngọn núi, có ba bốn ngọn có vấn đề? Tìm một ngọn núi không có vấn đề ấy."