Chương 890: Từ Lục gặp chuyện
La Bân cần phải biết giới hạn của nguy hiểm nằm ở đâu, thứ gì là không thể kháng cự, thứ gì có thể chống đỡ.
Gió sông bỗng nhiên mạnh hơn rất nhiều.
Sau đó, từ bờ sông có một người bò lên.
Cái xác ướt sũng kia một giây trước vừa mới bò ra, một giây sau khoảng cách đến cổng thị trấn thế mà được rút ngắn chỉ còn một nửa.
La Bân rùng mình sởn gai ốc, thoái lui theo bản năng.
Hơi nước ập mạnh vào mặt, một gương mặt ướt đẫm ở trước mắt, khoảng cách chưa đầy một lòng bàn tay.
Gương mặt trắng bệch, mắt mũi miệng sưng phù, nhãn cầu màu vàng lục, toát ra một mùi tanh tưởi của nước cực kỳ khó ngửi!
Gương mặt này thoạt nhìn có khá quen, chính là khuôn mặt hiện lên dưới nước trước khi họ vào trấn.
Tại sao lúc đầu khi họ ở bờ sông, kẻ này không xuất hiện nhanh đến thế, nhưng khi cậu thử bước ra khỏi cổng thị trấn, hắn lại hung hãn xông tới?
La Bân bỗng có một suy nghĩ.
Lúc đầu, tồn tại này tạo áp lực là để xua đuổi họ vào thị trấn nhanh hơn. Giữa bờ sông và thị trấn có bí mật nào đó không muốn bị người ta phát hiện sao? Giờ đây chặn người không cho ra ngoài cũng là vì muốn bảo vệ điều bí mật đó?
Hay là nếu người bước ra khỏi cổng trấn thì vẫn có khả năng rời khỏi sông Thái Thủy?
La Bân đứng yên không nhúc nhích.
Người kia lùi lại, tốc độ cũng nhanh tương đương, giống như bị giật khung hình vậy, chớp mắt trước còn ở ngay trước mặt, chớp mắt sau đã lùi về bờ sông, rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Trong đầu cậu bỗng nảy ra một ý tưởng: chưởng của Bạch Tiêm có thể phế kẻ đó không? Quay về đường cũ có khả thi không?
Cuối cùng, La Bân từ bỏ ý định này.
Thứ nhất, ra tay như vậy cậu không chắc sẽ gây ra biến số gì.
Thứ hai, cậu cần phải phá cục diện ở đây mới có thể hoàn thành ván cờ với Viên Ấn Tín trong quá khứ, chứ không đơn thuần là vào rồi ra.
Nếu chỉ như vậy, họ vẫn sẽ bị ngăn cản bên ngoài nơi này, không vào được sơn môn Tiên Thiên Toán.
Vừa có suy nghĩ này, trước mặt lại xuất hiện gương mặt ướt đẫm kia, hai bên đối diện nhau, sau đó gương mặt ấy nhanh chóng tháo lui, biến mất nơi bờ sông.
La Bân sực tỉnh.
May mà khả năng hồi tưởng vẫn sử dụng được.
Cậu đứng ở cổng thị trấn thêm một lát, không thấy có ai đi vào.
La Bân lại nảy ra một suy nghĩ: Người đến sau có biết nơi này không? Có khả năng nào Viên Ấn Tín không chỉ vì không thể tùy ý nhập vào người cậu mà muốn thu phục cậu, mà còn ngầm biết họ đến đây?
Nếu đã biết, e rằng đối phương sẽ không vào.
Đối phương liệu có trở thành người điều khiển nơi này không?
La Bân lập tức trở nên cảnh giác hơn.
Đúng lúc này, ở bờ sông xa xa, cậu nhìn thấy hai bóng người.
Khoảng cách của hai người đó còn xa hơn vị trí nhóm cậu cập bến lúc trước.
Nhìn lờ mờ thì dường như là một nam một nữ?
Vẫn còn quá xa, không nhìn rõ diện mạo của họ.
La Bân lùi lại vài bước, nấp sau một cột trụ của cổng chào.
Cảm ứng...
Biến mất rồi.
Quả tình hoa vốn có cảm ứng, giờ cậu mới phát hiện lúc này cảm giác đó đã hoàn toàn biến mất.
Hai người kia đang nhanh chóng áp sát, phía sau họ còn có một người từ dưới nước ngoi lên, lảo đảo đuổi theo.
Quả nhiên, người trong dòng nước là để xua đuổi kẻ đến sau vào trấn!
Còn nữa, hai kẻ đến từ núi Quỹ này cũng ly hồn vào đây rồi.
Xem ra Viên Ấn Tín chỉ bảo họ đến truy sát mình, chứ không tiết lộ thêm bí mật nào khác.
La Bân nhìn xung quanh, cậu muốn tìm một nơi ẩn nấp kín đáo hơn.
Cậu muốn nhìn rõ bộ dạng của kẻ đến sau.
Khoảng cách ngày hôm qua cậu nhìn vẫn không đủ rõ ràng.
Chưa kịp tìm được chỗ nào để trốn, trên đường trong thị trấn bỗng nhiên xuất hiện sương trắng.
Màn sương này đến rất đột ngột, không hề có điềm báo.
Những người đi đường nhanh chóng tản ra, trốn vào những ngôi nhà gần nhất.
Biểu cảm của họ vốn luôn tê liệt, nhưng khi chạy trốn, ánh mắt lại lộ sự kinh hoàng.
La Bân nhanh chân bước vào một cánh cửa gần nhất, thực ra có người đang định đóng cửa, cậu đã chen mạnh vào trong.
Người nọ vẫn tê liệt, hoảng hốt nhìn màn sương, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn La Bân lấy một cái, coi hành động của cậu như không có gì.
Rất đơn giản, gặp sương trắng thì ai nấy đều phải nhanh chóng lẩn tránh.
Nếu người trong thị trấn này không cho người khác vào nhà thì sau này cũng đừng hòng vào được cửa nhà ai.
Vấn đề xảy ra, kịp về nhà thì tốt, không kịp là sẽ gặp chuyện ngay.
Bên cạnh cửa có cửa sổ, La Bân lập tức đi tới nhìn ra ngoài.
Sương mù bao phủ dày hơn ở khu vực cổng chào.
Nhất thời, cậu không thấy một nam một nữ bên ngoài đi vào.
La Bân chắc chắn rằng không có sơ sót, không hề có chuyện hai người đó vào trong lúc cậu đang vào cửa nhà.
Sương mù chưa đủ để che khuất tầm nhìn, vả lại khoảng cách của hai người kia cũng chưa gần đến mức đó.
Lúc này, một việc quái dị xảy ra.
"La Bân?" Có người gọi, âm thanh cực kỳ gần, gần như ngay sát ngoài cửa sổ.
La Bân lập tức dùng thuật hồi tưởng.
Cậu quay ngược về cảnh tượng Lưu Thắng Khí lặp lại năm điều cấm kỵ lúc trước, vừa để khắc sâu ấn tượng, vừa để phân tán tư duy hoàn toàn.
Khi hồi tưởng chấm dứt, tiếng gọi tên cậu cũng biến mất.
Ngay sau đó, La Bân lại hồi tưởng một lần nữa.
Cậu quay về khoảnh khắc vừa rồi.
Bởi vì cậu đứng bên cửa sổ, vừa có thể nhìn thấy vị trí cổng chào, vừa có thể nhìn thấy cánh cửa ở phía bên kia, vị trí đó nằm ngay khóe mắt.
Điều đó cũng có nghĩa là thực ra cậu đã nhìn thấy người gọi tên mình.
Chỉ là theo lời Lưu Thắng Khí, không chỉ không được trả lời, mà còn không được để đối phương cho rằng mình đã nghe thấy, vì vậy lúc đó La Bân mới không nhìn sang mà thôi.
Trong hồi tưởng, tầm nhìn của cậu chuyển sang phía bên kia cửa sổ.
Trước cửa nhà chẳng hề có người nào cả, chỉ có một luồng khói xám nhạt không ngừng vặn vẹo, âm thanh thì đúng là có, vẫn là tiếng gọi tên cậu.
La Bân thở dài.
Nhưng rồi cậu lại thấy có thêm một số bóng người xuất hiện từ trong sương trắng.
Những bóng người đó đều mặc Đường trang.
Sắc mặt họ chết chóc hệt như dân trấn, đi lại trong màn sương.
Không chút do dự, La Bân định quay người lại, lưng đối diện với cửa sổ.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể cậu bỗng nhiên cứng đờ.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, có lẽ chừng một hai giây, tất cả những tiên sinh mặc Đường trang đó hầu như cùng lúc quay đầu lại, dường như muốn nhìn về phía cậu.
La Bân hoàn toàn quay lưng lại.
Tiếng bước chân đang áp sát, từng gương mặt áp sát vào cửa sổ.
Trong nhà cũng có vài người đang quay lưng lại như thế, không dám ngoảnh đầu nhìn.
Cảnh tượng này thực sự vô cùng quỷ dị và rợn người, trên cửa sổ ngôi nhà có ít nhất mười mấy gương mặt ép chặt, vai kề vai, mặt áp vào mặt kính, mắt mũi miệng đều bị biến dạng ở những mức độ khác nhau.
Việc này kéo dài khoảng chừng năm phút, từng gương mặt rời khỏi cửa sổ, những tiên sinh mặc Đường trang đi về phía xa.
Trong quá trình này, La Bân vẫn luôn hồi tưởng.
Thứ cậu quay lại chính là khoảnh khắc cơ thể bị cứng đờ kia.
Trong nhóm tiên sinh mặc Đường trang đó có một người!
Một người cậu quen biết.
Từ Lục!
Từ Lục thế mà lại đi cùng một đường với nhóm tiên sinh mặc Đường trang đó. Hơn nữa, vẻ mặt chết chóc của anh ta khác hẳn với sự lạc quan thường ngày!
Ngoài cửa sổ, sương trắng đã hoàn toàn tan.
La Bân nhanh chóng giật cửa ra, nhìn về hướng tiếng bước chân biến mất, trên đường phố im lìm, không một bóng người.
Đương nhiên, Từ Lục cũng biến mất không thấy tăm hơi.
Cả người, cả trái tim đều như đang rơi vào khoảng không vô định.
Từ Lục... Sau khi khôi phục hồn thể, chắc hẳn đã xuất hiện ngay trong thị trấn, chưa kịp biết đến các cấm kỵ thì đã gặp chuyện rồi.
Đi theo nhóm tiên sinh đó, chuyện gì sẽ xảy ra?
Cảm giác rơi tự do càng lúc càng rõ, lồng ngực cậu như bị một tảng đá nghìn cân đè nặng.