Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 884

Chương 884: Một cái nhìn

Trên người ông lão kia là bộ quần áo rất cũ, nhưng được giặt sạch sẽ đến mức bạc cả màu.

Ông ta lồm cồm bò dậy từ dưới đất, không chỉ phủi tay mà còn hưng phấn nhảy cẫng lên.

Từ Lục từ trong sân vội vàng đi tới, nhanh hơn anh ta là một bóng trắng vọt thẳng lên vai La Bân.

Hôi tứ gia kêu "chít chít" gay gắt về phía người đang vừa nhảy vừa vỗ tay kia.

Từ Lục đã đến bên cạnh La Bân, vạt áo trước ngực anh ta phồng lên, một cái đầu thò ra, chính là con Hôi tiên mà Bạch Nguy đã cho.

Nếu Hôi tứ gia không ở trên người La Bân thì chỉ có đi theo Từ Lục.

Bạch Tiêm không vung kiếm, vì La Bân đã kịp thời nắm lấy cổ tay cô.

Nếu không, người kia sớm đã bị đóng đinh xuống đất.

La Bân nôn liền mấy ngụm nước, không ngừng ho sặc sụa, Từ Lục vội vỗ mạnh vào lưng cậu.

"Làm cái gì thế không biết, trên người thì khô ráo mà đầu lại vào nước à?"

Vẻ kinh ngạc trên mặt Từ Lục dần tan biến.

Anh ta nhìn thấy đôi cánh tay ướt đẫm của người kia, cộng với tiếng ho của La Bân, đã có thể liên tưởng đến cảnh tượng vừa rồi.

Đầu tiên, chắc chắn không phải người này nhấn đầu La Bân vào nước.

Chỉ có một lời giải thích duy nhất: La Bân lặn xuống nước để xem phong thủy, rồi bị người này từ phía sau đánh lén một vố bất ngờ?

"Một kẻ điên sao?" Từ Lục lẩm bẩm.

La Bân cuối cùng cũng đứng thẳng dậy hoàn toàn.

"Thu tay đi." Cậu thấp giọng nói.

Bạch Tiêm bấy giờ mới hạ tay xuống, sát khí dần tiêu tan.

Hôi tứ gia không kêu "chít chít" nữa, ngược lại còn rung chân với La Bân.

Người kia lại thì cười "hề hề" ha tiếng, quay người chạy về phía xa.

"Người giữ làng." Từ Lục lắc đầu, thắc mắc hỏi, "La tiên sinh, cậu thiếu cảnh giác quá đấy. Mà xem phong thủy kiểu gì mà lại chúi đầu vào nước thế? Dưới nước thì nhìn thấy cái gì?"

La Bân biết ý nghĩa của danh hiệu "người giữ làng".

Chỉ có thể nói, cậu quả thực đã sơ ý.

Nhưng vì mọi thứ đều bình thường, cậu lại đang nhập tâm xem phong thủy, hơn nữa còn có phát hiện mới nên mới sơ hở.

Quan trọng nhất là khi chúi đầu vào nước, cậu hoàn toàn không nghe thấy âm thanh bên ngoài, đặc biệt là tiếng bước chân tiến lại gần mình.

Không để chuyện vừa rồi làm xao nhãng tâm trí thêm nữa. La Bân khẽ sắp xếp lại suy nghĩ rồi mới nói: "Dưới nước đương nhiên có phát hiện. Xem nước không có kết quả thì phải vọng khí. Pháp vọng khí có thể nhìn thấy năm khí trong nước, thắng khí ở bên trái, thi khí ở bên phải. Cái thi khí này không phải loại thi khí kia, thi khí trong nước là đại hung, đó chính là lý do tại sao con người muốn sang bờ bên kia lại dễ bị chìm thuyền."

Từ Lục suy tư: "Nghĩa là dưới nước có xác chết?"

"Nói thế thì phiến diện quá. Là nước hung, tuyệt đối không chỉ giới hạn ở xác chết." La Bân khẳng định.

Đúng lúc này, từ phía bờ gần đó, một con thuyền từ xa tiến lại.

Đến nơi, thuyền còn chưa dừng hẳn thì một người đã nhảy xuống, người đó chính là Thẩm Đông.

Khi thuyền đã cập bến ổn định, một người khác mới chống gậy leo lên bờ. Đối phương mặc một chiếc áo ngắn, da dẻ nhăn nheo, cái đầu trọc lóc không còn sợi tóc nào.

Đôi mắt ông ta vẩn đục sắc vàng, bên hông treo một con dao bói, chân quấn dây thừng nhỏ.

La Bân thầm quan sát.

Hai mắt Từ Lục thì sáng rực.

Thẩm Đông đi tới trước mặt, ông già đầu trọc chống gậy cũng đến gần.

"Đây là ông Lưu Thủy Sinh, thuyền của ông ấy đủ dùng. Ông ấy là một người vớt xác, đã gác kiếm hơn mười năm, con thuyền này có thể trừ tà." Thẩm Đông giới thiệu.

"Các cậu muốn sang bờ bên kia sông Thái Thủy." Lưu Thủy Sinh cất giọng ồm ồm. Ông ta giống như hút thuốc quá nhiều làm hỏng giọng, không chỉ ồm ồm mà còn khàn đặc mùi khói thuốc, "Có những chuyện vốn dĩ nên theo thế hệ chúng tôi thối rữa dưới mồ, nhưng ông chủ Thẩm cho quá nhiều, cái thân già này đành lôi chuyện cũ ra kể lại một chút."

"Xin rửa tai lắng nghe." Từ Lục nghiêm túc đáp.

"Đối diện trấn Thắng Khí, trước đây đúng là có một thị trấn nhỏ, gọi là trấn Hỷ Khí. Hai trấn qua lại với nhau, trao đổi hàng hóa. Bên kia bán đồ rừng, bên này thuận tiện ra vào thành phố nên bán những món đồ lặt vặt. Trấn Hỷ Khí cái gì cũng tốt, người già sống ở đó đa số thọ đến tám mươi, dù có chết cũng là chết già thanh thản. Nhưng bỗng nhiên một ngày, nước sông dâng cao, nước ngập hết trấn Hỷ Khí nhưng trấn Thắng Khí lại không hề bị ảnh hưởng. Kể từ đấy, trấn Hỷ Khí không còn ai sang đưa hàng buôn bán nữa. Có người của trấn bên này quay về đó định tìm hiểu xem có chuyện gì cũng không bao giờ quay lại bờ bên này. Nhiều người trong thị trấn thắc mắc, tổ chức một nhóm người qua xem thử, thuyền vừa ra đến giữa sông thì lật. Lúc đó tôi còn nhỏ, cha và ông nội tôi chèo thuyền vớt xác qua đó. Cuối cùng cha tôi chạy về được, ông ấy nói trên bờ đầy người đứng, toàn bộ là dân trấn Hỷ Khí, còn có một số người ngập nửa th*n d*** đứng trong nước sông. Ông nội bị người ta túm lấy thuyền, kéo vào trong đám đông, không ra được. Cha tôi gấp gáp chạy về mới giữ được cái mạng nhỏ. Sau hôm đấy, cha tôi liên tục sốt cao mấy ngày. Vào một đêm, ông ấy chèo thuyền sang bờ bên kia. Đêm đó tôi còn thức, thấy ông ấy ra khỏi nhà, thấy miệng ông ấy cứ lẩm bẩm đòi về trấn. Tôi căn bản không dám gọi ông ấy, cuối cùng ông ấy biến mất trên mặt sông. Rồi ròng rã mấy năm trời, vẫn có người dân đi thăm dò, thậm chí mời cả tiên sinh đến xem, nhưng không một ai có thể sống sót trở về. Thị trưởng đã ra lệnh phong tỏa thông tin, chuyện này không được truyền ra ngoài, sau này coi như trấn Hỷ Khí chưa từng tồn tại. Thấm thoát đã gần bảy mươi năm trôi qua, người cần chết cũng đã sớm chết rồi, bọn trẻ thì chẳng biết gì. Nhà nào có người lớn thì có lẽ sẽ răn đe vài câu không được qua sông, nhà nào không có, muốn kiếm chút đồ rừng mang bán thì vẫn sẽ qua đấy, nhưng những con thuyền chìm chính là bài học nhãn tiền. Mấy năm gần đây, không còn ai tự tìm đường chết nữa."

Lưu Thủy Sinh nói không nhanh, nhưng đã kể lại sự việc cơ bản rõ ràng.

"Mấy người trẻ tuổi các cậu lạ mặt quá, tôi không biết các cậu muốn xem vì mục đích gì, tốt nhất nên từ bỏ ý định đó đi, mạng sống đáng quý lắm." Lưu Thủy Sinh thở dài.

"Tôi còn thấy tình yêu giá tiền cao hơn cơ." Từ Lục lẩm bẩm, anh ta nói cực nhỏ, nghe không rõ lắm.

"Cái gì?" Lưu Thủy Sinh híp mắ nhìn thẳng vào Từ Lục.

"Không có gì, ý tôi là nếu ra giá cao hơn nữa, ông có sẵn lòng lái thuyền đưa chúng tôi đi một đoạn không? Không cần sang tận bờ bên kia xa thế đâu, ra giữa sông, vùng an toàn là được." Từ Lục nghiêm túc hỏi.

Lưu Thủy Sinh lắc đầu, vẩy tay áo, quay người đi về hướng lúc đến.

Tất nhiên, nói chính xác thì lúc đến ông ta chèo thuyền, lúc về là đi bộ, chỉ là cùng một hướng mà thôi.

"Được rồi." Từ Lục bất lực nói, "La tiên sinh, thi khí cậu nhìn thấy chắc là liên quan đến chuyện ông ta kể đúng không? Cả thị trấn bị nhấn chìm, thi thể la liệt trong nước gần rìa. Điều này chắc chắn không chỉ giới hạn ở thi khí bình thường, hẳn là do phong thủy thay đổi. Giết nhiều người như vậy, phong thủy hình thành nên 'thi khí'?"

La Bân gật đầu.

"Vậy chắc chắn là có người làm rồi, nếu không một con sông dâng nước, sao có thể chỉ ngập bờ bên kia mà không ngập cả hai bên? Mục đích của người đó là gì? Hoàn toàn phong tỏa đường vào Tiên Thiên Toán? Ngay cả vòng ngoài cùng cũng không tha?" Từ Lục đang phân tích, "Chỉ có qua đó xem mới biết được. Nếu thực sự giống như Lưu Thủy Sinh nói, chỉ có bấy nhiêu vấn đề đó thôi thì đạo trưởng Bạch Tiêm và ông Bạch có thể giải quyết được. Vẫn có vấn đề, tóm lại phải để lại một người tin cậy được để giữ cho chúng ta một tia hy vọng sống. Thẩm Đông, cậu đi chuẩn bị thêm ít đồ đi."

Không biết từ lúc nào, trời đã tối hẳn.

"Về nghỉ ngơi trước đi La tiên sinh. Để bảo đảm an toàn, chúng ta sẽ không qua sông vào ban đêm. Tôi phải đi tìm Lưu Thủy Sinh kia, ông ta thích tiền mà lại không lấy tiền, vậy thì chắc là tiền bán thuyền đủ rồi, nhưng con người ta luôn có những thứ không bao giờ thấy đủ đúng không?" Từ Lục l**m khóe môi, ánh mắt xảo quyệt.

La Bân cau mày, cậu không nói gì thêm, đi thẳng về phía sân, Bạch Tiêm thì đi theo cậu.

Sau khi về, La Bân nói nhỏ vài câu, Bạch Tiêm mới đi về phòng mình.

Cậu tiện tay đóng cổng sân, lại ngoái đầu nhìn, Từ Lục và Thẩm Đông đã đi xa.

Tim bỗng đập hẫng đi một nhịp.

La Bân quay người, nhìn về hướng ngược lại với hướng Thẩm Đông và Từ Lục rời đi.

Vị trí đó địa thế khá cao, giống như một dải xương sống tiến về phía bờ sông.

Một gian sân nhỏ nằm ở tít phía trước, từ trong sân đi ra, phía dưới chính là nước sông.

Nói chính xác hơn, nơi đó giống như một cái đài trên vách đá, độ cao tầm mười mét.

Cũng chính vì độ cao đó, nước sẽ không ngập lên phía trên nên mới có thể xây nhà.

La Bân nhìn thấy một bóng đàn ông rất mờ nhạt đang đứng ở cổng sân nhỏ, giống như đang ngắm sông.

...

Cổng sân đang mở.

Thượng Quan Tinh Nguyệt lặng lẽ đứng ở vị trí đó, nhìn xa xăm về phía nước sông phía trước.

"Dựa theo pháp vọng khí, nước sông này một nửa là thắng khí, một nửa là thi khí." Thượng Quan Tinh Nguyệt lẩm bẩm.

"À... Vọng khí của chúng ta không giống lắm. Vọng khí của lục thuật là để nhìn người." Đới Hình Giải đứng ngay bên phải Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Vị trí này vừa khéo che khuất bóng dáng của Thượng Quan Tinh Nguyệt.

"Nhưng mà sư muội, sư phụ thực sự ở gần đây sao?" Đới Hình Giải thắc mắc, "Suốt quãng đường này, sư muội cứ đuổi theo một manh mối nào đó, nhưng sư phụ lại không có ở đây, sư muội dựa vào đâu để phán đoán vậy?"

"Sư huynh nhiều câu hỏi quá rồi." Thượng Quan Tinh Nguyệt quay đầu nhìn Đới Hình Giải, "Sư huynh không tin sư muội?"

"Sao có thể? Nếu sư huynh không tin thì đã không cùng muội ra đây rồi." Đới Hình Giải lập tức lắc đầu.

"Ơ..."

Mí mắt hắn giật nhẹ, quay người, nhìn về phía xa ở chếch phía dưới dọc theo bờ sông.

Cái nhìn này, hắn vừa khéo nhìn thấy một người cũng đang nhìn hắn!

Thượng Quan Tinh Nguyệt cũng nghiêng người nhìn về hướng đó, có điều Đới Hình Giải đã hoàn toàn che khuất cô ta, cô ta có thể nhìn thấy nhưng người ở phía dưới không thể nào nhìn thấy được.

Ánh mắt của Thượng Quan Tinh Nguyệt lúc này tràn ngập sự dịu dàng, thậm chí còn có niềm vui sướng.

truyenfull,truyenfull vn