Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 882

 Chương 882: Cái đuôi

La Bân im lặng.

Cậu không thể bảo đảm.

Ở núi Thần Tiêu, người hiểu lý lẽ e rằng chỉ có một mình Bạch Hiểu Sơn.

Nếu nói ban đầu đám đạo sĩ đó chỉ muốn đưa cậu về, ngoài mặt là vì Tiên Thiên Toán, còn bên trong chủ đạo quán Bạch Tử Hoa lại muốn để cậu tiếp nhận đan, coi như là hai thủ đoạn song hành thì bây giờ tuyệt đối không chỉ dừng lại ở đó.

Cái chết của Bạch Thanh Quan sẽ thổi bùng cơn thịnh nộ của các đạo sĩ kia, liệu Bạch Hiểu Sơn còn có thể giữ vững cái gọi là đạo tâm mà Bạch Thanh Quan nhắc đến hay không?

Dù sao thì trong tình cảnh không hay biết gì, một sư muội mà ông ta tin tưởng nhất, một chân nhân quản lý đỉnh núi đã chết.

Lại lùi một vạn bước để nói, nếu Bạch Thanh Quan bị thương trở về, dù có gãy chân nhưng bà ta vẫn còn sống, sống một cách dật dờ vì Trung Thi Bạch, thì bà ta nói gì Bạch Hiểu Sơn chắc chắn cũng phải cân nhắc, phán đoán.

Nhưng khi một chân nhân bị Trung Thi Bạch chi phối cảm xúc, họ sẽ có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

Vấn đề của núi Thần Tiêu là vấn đề ở mặt tối của chủ đạo quán chân nhân Bạch Tử Hoa, chứ không phải là vấn đề của tất cả các chân nhân.

La Bân đã đưa ra phán đoán, các chân nhân khác cùng lắm là đồng ý dùng Tiên Thiên Toán để gia trì mà thôi.

"Sao cậu không nói gì?" Bạch Nguy hỏi.

Sự thẫn thờ của La Bân bị cắt đứt.

"Nếu người của núi Thần Tiêu tìm được tôi, chuyện này tôi sẽ một mình gánh vác, không liên quan gì đến cậu." Bạch Nguy vô cảm nói.

Rồi ông ta đứng dậy, ra khỏi phòng.

Trong phòng vốn dĩ chẳng có đồ đạc gì, La Bân không cần thu dọn.

Cậu đi theo ra ngoài, Từ Lục và Bạch Tiêm đều đã chuẩn bị xong xuôi.

Diêm Nhu và lão Diêm đứng ở cửa phòng khách, cả hai đều lộ vẻ ngập ngừng.

La Bân thở phào, thực ra cậu còn lo lắng một chuyện, đó là Bạch Nguy sẽ mang Diêm Nhu theo. Bên cạnh họ mà có thêm một người bình thường thì thực sự không phải chuyện tốt lành, may mà Bạch Nguy không "nổi hứng" nhất thời.

La Bân đi tới bên cạnh Bạch Tiêm và Từ Lục.

Từ Lục ghé sát tai La Bân nói nhỏ: "Thành công rồi La tiên sinh."

"Hửm?" La Bân híp mắt.

Từ Lục nhún vai trái.

Từ trong lớp áo của anh ta thò ra một cái đầu nhỏ màu trắng, đôi mắt gian xảo nhìn chằm chằm La Bân.

"Hì hì, Hôi tiên đấy, đã từng xuất mã rồi. Tiên gia trên núi Tam Đạo này nhiều lắm, trên người tôi còn giấu vài vị chưa xuất mã nữa cơ. Ông Bạch đúng là nể mặt thật." Từ Lục mỉm cười, khóe miệng suýt nữa toét tận mang tai.

Hôi tứ gia chui lên vai La Bân, kêu "chít chít" với con Hôi tiên trong áo của Từ Lục.

Con Hôi tiên kia vậy mà lập tức thụt vào trong, nằm im không dám ló mặt.

Hôi tứ gia ngoáy mông một cái, cũng chui tọt vào trong áo La Bân.

Sau đó họ rời thôn, La Bân đã liên lạc với Thẩm Đông, vì vậy khi họ vừa ra đến đầu thôn, xe đã đợi sẵn.

Gặp Bạch Nguy, Thẩm Đông lập tức hành lễ, gọi một tiếng "Ông Bạch".

Bạch Nguy đã từng xuất hiện vài lần tại điểm dừng chân đạo quán Ngọc Đường ở thành phố Nam Bình, lúc đến thành phố Tế Thủy cũng có ông ta, Thẩm Đông đương nhiên quen mặt.

Cả nhóm lên xe, bắt đầu một cuộc hành trình mới.

...

Khoảng nửa tiếng sau, dưới chân núi Tam Đạo xuất hiện một chiếc xe, cửa sổ hạ xuống để lộ khuôn mặt của hai người.

Một người ngoài bốn mươi tuổi, mặt tròn, mắt một mí, tướng mạo trung hậu bình thường, đó là Đới Hình Giải.

Người còn lại chính là Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Sự mệt mỏi vì đi đường dài khiến mặt cô thoáng chút tiều tụy, nhưng lại tạo nên một vẻ đẹp rất riêng.

Sau khi rời khỏi cục Viên Thái Vi, Đới Hình Giải thực sự rất mịt mờ, hoàn toàn mất phương hướng. Đúng là hắn nói muốn tìm Đới Chí Hùng để chủ trì đại cục, nhưng tìm thế nào mới là vấn đề lớn nhất.

Thượng Quan Tinh Nguyệt lại nói cô ta có thể tìm được.

Đới Hình Giải đương nhiên tin tưởng tuyệt đối.

Liên tục di chuyển không nghỉ, cuối cùng họ cũng nhìn thấy ngọn núi có phong thủy khá tốt này.

"Sư phụ ở đây sao?" Đới Hình Giải hỏi.

"Họ đi rồi." Thượng Quan Tinh Nguyệt nhìn về phía tây.

...

Chuyến đi mất ròng rã năm ngày.

Thẩm Đông hoàn toàn làm theo chỉ dẫn của Từ Lục, địa điểm cuối cùng họ đến là một thị trấn nằm sát bên một con sông lớn.

Xe dừng ở đầu trấn, Từ Lục dẫn đầu đi xuống.

Nước sông chảy cuồn cuộn dữ dội, vô cùng hùng vĩ.

Phía bên này thị trấn là một vùng bình nguyên rộng lớn bao la, phía đối diện là những ngọn núi nhỏ nhấp nhô liên tiếp.

Những ngọn núi đó đều không cao, cùng lắm là vài chục mét, rải rác trên mặt đất giống như những hạt bàn tính.

Nhất thời không thể đếm xuể có bao nhiêu ngọn núi.

"Càn Long Thủy cách vạn trùng sơn, vượt qua chín tầng vào Tiên Thiên. Tôi chưa từng đến nơi này, nhưng quả nhiên giống hệt những gì mấy ông già kia nói, cũng giống như ghi chép trong sách cổ, một con sông Càn Long Thủy thật lớn, một vùng Thúy Lục Phong thật rộng. Tiên Thiên Toán nằm ngay trong mười vạn dãy núi này, có tìm được hay không phải xem bản lĩnh của La tiên sinh rồi. Cần phải tìm được chủ núi của Tiên Thiên Toán trước, Hôi tiên mới có chỗ dụng võ, đưa chúng ta đào hầm vào trong." Từ Lục nghiêm túc phân tích, hiếm khi không nói những lời vô thưởng vô phạt khác.

La Bân không trả lời, cậu vẫn nhìn về phía bờ bên kia.

Trong phong thủy, sự tồn tại của nước thậm chí còn quan trọng hơn cả gió, nước tụ thì khí sinh.

Vì vậy từ xưa đến nay, những người sống dựa vào nguồn nước thường có cuộc sống sung túc hơn.

Trong đất liền đã vậy, vùng ven biển còn hơn thế.

Nước chính là con đường tụ tài hành vận thiên sinh, chèo thuyền trên nước chính là thu nạp tài lộc vào kho.

Đối với người bình thường đó là tài, nói cao hơn một chút thì chính là vận.

Với cá nhân là tiểu vận, với quốc gia là đại vận.

La Bân cũng coi như đã từng ra vào không ít vùng phong thủy lớn.

Vùng đất che trời có thể coi là nơi phong thủy lớn, nhưng cũng chỉ có bên ngoài núi Thiên Cơ là có dòng sông lớn giữa các khe núi, gần đạo trường Thiên Cơ còn có thác nước và đầm nước.

Như núi Tẩu Giao, nước ở đó thì "keo kiệt" hơn, nhưng vẫn thúc đẩy được thế phong thủy Tham Lang rắn lên núi, nếu thực sự để con rắn phong thủy đó mang theo vũ hóa thi bò qua được, e rằng Xà Thực Tâm Ngục có thể bao phủ toàn bộ phạm vi núi Tẩu Giao, dần dần hình thành nên một nơi tương tự như núi Phù Quy.

Tất nhiên, quy mô sẽ nhỏ hơn nhiều.

Con sông trước mắt này còn lớn hơn cả hẻm núi ở ngoài núi Thiên Cơ.

"Tạm thời tôi chưa nhìn ra được gì, e rằng phải sang bờ bên kia mới có thêm manh mối." La Bân nói thật.

"À... Bình thường thôi, cậu cũng đã đến đây bao giờ đâu. Đi đường mấy ngày rồi, phải đi tìm chỗ nào ngon ngon lót dạ cái đã, rồi chúng ta từ từ tính tiếp."

Từ Lục thì không vội, anh ta không nhìn con sông lớn hay những ngọn núi bên kia nữa mà quay sang nhìn thị trấn ven sông trước mắt.

Bạch Nguy dù ngũ tiên xuất mã nhưng lại mù tịt về phong thủy, chỉ lẳng lặng đi theo.

Bạch Tiêm bị trùng ảnh hưởng, thời gian càng dài La Bân càng cảm thấy mọi thứ của cô ấy đều bình thường, nhưng mọi thứ đều toát lên vẻ không bình thường.

Mọi người lại lên xe, xe chạy vào lối vào thị trấn, La Bân ngoái đầu nhìn phía sau.

"Sao thế La tiên sinh? Mấy ngày nay cậu cứ hay nhìn về phía sau, không lẽ có cái đuôi nào bám theo chúng ta?" Từ Lục thắc mắc, "Hôi tiên không hề báo động, núi Tam Đạo lợi hại nhất là ngũ thi tiên, lão tiên kia đã quá tuổi thi giải để có thể tỉnh lại, năm thái gia thái nãi đó đều đã đi theo ông Bạch ra ngoài, không thể nào có cái đuôi nào được."

La Bân im lặng.

Ban đầu cậu tưởng mình cảm nhận sai.

Nhưng đúng là trong cõi u minh, cậu luôn cảm thấy có người đi theo sau.

Đây là mối liên hệ đặc biệt duy nhất của quả tình hoa.

Trương Vân Khê không ăn nhiều quả tình hoa, chỉ có thể cảm ứng được trong phạm vi gần.

Cậu cũng không ăn đủ nhiều, dù cảm ứng đó có thể tỏa ra xa hơn một chút, nhưng cũng không thể quá xa.

Có người từ núi Quỹ đã đi ra ngoài.

Và người đó kể từ khi họ rời khỏi núi Tam Đạo đã luôn bám theo cậu!

Là Thượng Quan Tinh Nguyệt sao?

Bên ngoài núi Quỹ chỉ có một mình Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Nếu Đới Chí Hùng rơi vào tay núi Lục Âm, địa cung như rồng mất đầu, có thể sẽ loạn, Thượng Quan Tinh Nguyệt đi ra cũng không phải không có khả năng.

Cô ta... Đến tìm cậu?

Hay nói cách khác, đây là một sự trùng hợp, cô ta rời khỏi đại cung cũng là để vào sơn môn Tiên Thiên Toán?

Cô ta biết nhiều hơn chăng?

Hoặc là kẻ đến là người khác, Viên Ấn Tín đã giành lại quyền kiểm soát núi Quỹ, chắc hẳn vẫn còn những đệ tử núi Quỹ còn sống sót.

Viên Ấn Tín vì một số lý do khó hiểu nào đó mà vào thời điểm mấu chốt đều không nhập vào người cậu, là vì không thể nhập được nữa?

Vì vậy, Viên Ấn Tín đã phái thuộc hạ ra ngoài để bắt cậu về?

Vế sau, La Bân có thể hiểu.

Nhưng nếu là vế trước thì cậu không thể giải thích.

Bạch Nguy đối với người của núi Quỹ, đặc biệt là Thượng Quan Tinh Nguyệt, không tồn tại khả năng có thể giao tiếp hay hóa giải mâu thuẫn.

Bạch Nguy cực kỳ hối hận vì chuyện của Hồ Hạnh, cho dù Hồ Hạnh chết dưới tay Đới Chí Hùng, ông ta vẫn hận núi Quỹ hơn, vì chính núi Quỹ đã giam cầm họ hơn hai mươi năm.

Giờ đây, Bạch Nguy đã tỉnh táo và hiểu rõ mọi chuyện, mà người càng hiểu rõ thì càng không bao giờ kìm nén cảm xúc.

Còn một điểm nữa.

Bạch Nguy nói muốn tìm Đới Chí Hùng báo thù, nhưng lại không hề nhắc đến núi Quỹ, bóng ma mà Viên Ấn Tín để lại cho ông ta quá lớn.

Vì vậy La Bân mới khẳng định nếu Bạch Nguy gặp Thượng Quan Tinh Nguyệt, cô ta chắc chắn sẽ không còn đường sống, thậm chí còn chết trong đau đớn tột cùng.

"Không có cái đuôi nào đâu, mỗi lần chúng ta dừng xe nghỉ ngơi, trong phạm vi ba mươi dặm đều có tiên gia đi thám thính, họ không phát hiện thấy bất kỳ khí tức nào giống nhau liên tục tiếp cận chúng ta cả." Bạch Nguy lên tiếng: "Cậu không cần lo người của núi Thần Tiêu sẽ đuổi kịp, ở núi Tam Đạo còn chẳng thấy, xa thế này thì hoàn toàn không có khả năng đó. Cách thức giam giữ yên hồn sẽ không để lộ ra bất kỳ khí tức nào đâu."

"Vâng." La Bân đáp.

truyenfull,truyenfull vn